Hôm nay,  

Trẻ Lang Thang Ơû Đô Thị

12/03/200400:00:00(Xem: 5837)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo quốc nội, các thành phố lớn tại Việt Nam đang là nơi thu hút trẻ em nghèo từ các tỉnh, vùng quê đổ về kiếm sống. Trong tháng 12/2003, khi Đại hội Thể thao Đông Nam Á (SEA Games) diễn ra tại Hà Nội, Sài Gòn, chính quyền CSVN các thành phố Sài Gòn, Hà Nội đã mở chiến dịch thu gom trẻ lang thang. Thế nhưng sau khi SEA Games kết thúc, tại Hà Nội, gần 2 ngàn trẻ lang thang, ăn xin, ngủ vạ vật, đánh giầy, bán báo, đeo bám khách du lịch trên các đường phố lớn, các điểm du lịch ở Hà Nội. Diễn Đàn Tin Tức ghi nhận về hiện trạng này như sau.
Mặt trời còn chưa nhô lên vậy mà khu phố cổ Hà Nội đã tấp nập khách du lịch đi lại mua sắm, ngó nghiêng. Xen lẫn dòng người cả ta, cả tây mấy đứa trẻ, nom bộ dạng ai cũng có thể đoán ra là trẻ lang thang, bắt đầu một ngày làm việc mới. Nhiều cô bé, cậu bé lang thang xúm quanh một đôi vợ chồng Tây có chiếc nón ngô ngố trên đầu "Hello!" rồi đứa thì chìa kẹo cao su, đứa thì quảng cáo ảnh các địa danh du lịch, đứa thì mời mua bản đồ chỉ đường, đứa thì mời đánh giầy... Có vẻ chúng rất miệt mài với công việc, song có một điều dễ nhận thấy là không một đứa nào lơ là với công an, bởi chúng là những "đối tượng" đã bị hồi gia nay trở lại thành phố để kiếm sống.

Cậu bé Dương Văn D. gương mặt đen sạm, nắng gió đã làm cho em già đi so với cái tuổi 12. D là con thứ tư trong một gia đình 5 anh em ở tận Thanh Hóa. Khi hỏi sao em không ở nhà đi học, em ráo hoảnh: Nhà em rất nghèo! Em phải lên Hà Nội kiếm sống. Trước SEA Games 22, em đã bị công an bắt gom sang Trung tâm bảo trợ xã hội I ở Đông Anh - Hà Nội, rồi đưa về địa phương theo chương trình hồi gia. Nhưng, ở nhà em chẳng biết làm gì, 5 anh em đều phải nghỉ học, đứa học cao nhất đến lớp 8, cả nhà 7 miệng ăn chỉ trông chờ vào hơn 2 sào ruộng khoán. Bố em bảo, bố mẹ rất thương các con, nhưng các con cũng phải tự cứu lấy mình, cứu lấy gia đình! Thế là em lại phải lên Hà Nội. Trên này tuy vất vả, nguy hiểm, song mỗi tháng em vẫn dành dụm được 200 ngàn đồng gửi cho bố mẹ ở nhà trang trải công nợ".
Bạn,
Cũng theo báo quốc nội, việc khá đông trẻ em lang thang hồi gia đã quay trở lại thành phố có nguyên nhân chính là do miếng cơm, manh áo. Về quê thì các em không biết làm gì, mà khoản hỗ trợ của các tổ chức xã hội cho mỗi em hồi gia từ 45 ngàn đến 80 ngàn đồng/tháng thì vẫn còn quá thấp so với 20 ngàn đến 30 ngàn đồng mà các em kiếm được mỗi ngày. Hơn nữa, nhiều khi ngay cả cha mẹ các em cũng rất muốn các em đi kiếm tiền. Và thế là trẻ lang thang vẫn cứ bám ở thị thành để kiếm sống qua ngày. Các cơ quan xã hội CSVN bất lực trước hiện trạng này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đây là con số được nêu tại buổi công bố chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam- PAPI 2014. PAPI là kết quả nghiên cứu chung của Mặt trận Tổ quốc VN,
Đó là một nan đề dây dưa mãi... mà như dường chính phủ vẫn dung dưỡng: nợ tiền bảo hiểm xã hội.
Đó là sáng kiến tuyệt vời, và hình như chưa đâu nghĩ ra và áp dụng phương thức này của một bác thợ cắt tóc: mỗi khách hàng một bộ dao kéo riêng...
Đất nước xinh đẹp Singapore vừa tiễn biệt lãnh tụ Lý Quang Diệu, người khai sinh ra quôc gia Singapore và đã biến mảnh đất nhỏ bé này trở thành một thiên đàng hạ giới đầy quyến rũ.
Bạn hữu mình vẫn kể chuyện qua phi trường là phiền... Đó là chuyện quan chức nói lịch sự là vòi vĩnh, không phải chuyện hối lộ, cũng không phải chuyện “mãi lộ” vì bị “cướp đường.”
Bản tin VietnamNet có bản tin “Vị tổng giám đốc thổi giá thiết bị từ 100 triệu lên 130 tỷ” – con số 130 tỷ đồng tương đương 6.,02 triệu đôla Mỹ.
Nhà nước Việt Nam tìm hoài không ra tham nhũng. Nói cho đúng, cũng tìm ra các cán bộ tham nhũng cỡ cắc ké, thằn lằn... còn như cỡ khổng tượng là không thấy nổi.
Một huyện ủy viên bị tố mua dâm... thế là bị chủ nhà nghỉ rình quay phim. Có phim dài tới 35 phút.
Hôm nay, mới biết là có một hội chuyên về thơ Đường luật. Hóa ra, vẫn còn có những vẻ đẹp cổ kính của ngôn ngữ vẫn được nhiều người trân trọng.
Chuyện mới đây, một ông hiệu trưởng cấm các giáo sư trong trường phát ngôn... vì quý thầy bênh vực cây xanh không hợp ý quan chức thành phố.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.