Hôm nay,  

Tìm Nhà Trọ Luyện Thi

15/03/200400:00:00(Xem: 5537)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo Hà Nội Mới, từ tháng 2 đến nay, có khá nhiều sĩ tử "rớt đài" trong kỳ thi năm trước từ nhiều địa phương đổ dồn về Hà Nội. Trước khi đến các trung tâm luyện thi mong bổ trợ thêm một chút kiến thức, thì việc tìm được một chỗ trọ để tạm "an cư" dùi mài kinh sử cũng không phải là điều đơn giản. Báo này viết như sau.
Gần đây dịch vụ nhà trọ phát triển khá nhanh nhằm đáp ứng nhu cầu ngày một lớn của người ngoại tỉnh trong đó đa phần là sinh viên và các cô cậu cử mới ra trường. Điều kiện "cơ sở hạ tầng" của các khu nhà trọ cũng khang trang hơn, không chỉ là những dãy nhà cấp 4 lụp xụp như vẫn thường thấy trước đây, nhiều hộ gia đình đã xây nhà 3-4 tầng với các phòng khép kín để cho thuê. Khu vực nhiều nhà trọ phải kể đến: Phùng Khoan, Triều Khúc, Nhân Chính, Trung Hoà, Cổ Nhuế, Phương Mai, Nam Đồng, Dịch Vọng, Quan Hoa... Thực tế, đa số các thí sinh muốn chọn nhà ở gần khu vực ôn thi để tiện cho việc đi lại, nên sự lựa chọn số 1 của họ là các phòng trọ gần các đại học. Xung quanh khu vực này có rất nhiều nhà cấp 4 để cho thuê, như khu Dịch Vọng gần Đại học Sư phạm, Phương Mai gần Đại học Bách Khoa.. Đặc biệt có những nơi cả làng, nhà nào cũng có người ở trọ, như làng Phùng Khoan nằm trong khu Mễ Trì, gần Đại học Khoa học Xã hội-Nhân Văn là một trong những nơi có mật độ sinh viên trọ đông nhất. Có thể nói 90% hộ dân ở đây đều có nhà cho thuê, mỗi nhà có khoảng chục phòng dành cho sinh viên ở, thậm chí có người xây đến 70 phòng trọ cho thuê.

Nhà trọ thì nhiều như vậy, có điều năm nay cùng với "hội chứng lên giá" của các mặt hàng tiêu dùng, giá nhà trọ cũng tăng khoảng 30%. Đây là khó khăn lớn nhất đối với sĩ tử ngoại tỉnh, nhưng lại không phải là duy nhất. Tìm xong nhà không phải sĩ tử nào cũng có thể bắt tay vào học ngay, phải mất một thời gian dài để thích nghi với nơi mới. Hoàng (trọ ở Dịch Vọng) nói: "Mất gần tuần để làm quen, mất toi nửa tháng "lương" để ra mắt người trong xóm, họ bảo lệ ở đây là vậy, không theo không được".Không chỉ có vậy, rắc rối quanh khu trọ khiến sĩ tử lúc nào cũng lo. Mới hơn một tháng lên ôn thi ở khu Khảo sát xây dựng gần Đại học Mỏ, nhưng Hiệu đã nhiều phen hú vía. Khi vào khu này Hiệu cũng đã được những người trong xóm báo trước ở đây rất nhiều dân nghiện, nhưng phải đến mấy hôm sau Hiệu mới được "thực mục sở thị". Một đêm đang ngủ, Hiệu bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa, vừa mở cửa thì có một tên thanh niên ùa vào nhà, anh ta nhờ Hiệu cho mượn phòng để... chích. Chích xong anh ta nhảy lên giường Hiệu chỉ nói một câu: "Cho ngủ nhờ" rồi lăn quay ra ngủ. Những đêm sau đó bọn nghiện hút lại tiếp tục quấy nhiễu khiến Hiệu không sao yên tâm học hành. Cuối cùng, Hiệu đành phải chuyển nhà.Chuyện "tạm vắng, tạm trú" cũng làm cho dân lên thi Đại học tốn khá nhiều thời gian.
Bạn,
Báo HNM viết tiếp: để có giấy tạm trú mỗi sĩ tử phải chầu chực một ngày ở tổ dân phố. Nhưng khi kiểm tra, Công an phường lại bảo không hợp lệ, bắt chủ trọ lên xác minh lại. Sĩ tử lại phải mất một ngày nữa để làm thủ tục. Rắc rối này thường có với học sinh lần đầu lên Hà Nội thi đại học mà không ai quen biết. Họ phải tự thân đi tìm nhà, cũng có người phải nhờ đến "cò". Cái đích "Đại học" vốn đã khó khăn lại càng gấp bội đối với thí sinh ngoại tỉnh. Mỗi người một hoàn cảnh, điều kiện khác nhau nhưng đều vì mục đích là chuẩn bị cho cuộc vượt "vũ môn" sắp tới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đình làng lẽ ra phải là nơi hấp dẫn du khách... vậy mà bây giờ nguy cơ đổ sập. Báo Công Lý & Xã Hội ghi nhận về một ngôi đình ở Huế: Với tuổi đời gần 300 năm, Đình làng Lại Thế (xã Phú Thượng, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên – Huế) là một trong ngôi đình cổ nhất tại Huế. Hiện nay, đang xuống cấp nghiêm trọng, tìm ẩn nhiều nguy cơ có thể sập bất cứ lúc nào khi mùa mưa bão đến.
Chìm tàu câu mực trên vùng biển Trường Sa? Có bí ẩn gì không? Tại sao tự nhiên chết máy? Hay vị tàu lạ gây sự?
Có phải xin lỗi rồi huề... Có phải một tiếng xin lỗi là đủ để làm người chết sẽ sống lại? Bản tin Zing ghi lời ông Chủ tịch UBND TP.HCM: Tôi rất xin lỗi người dân Thủ Thiêm... "Thay mặt lãnh đạo TP trong các thời kỳ, tôi xin lỗi người dân vì những sai phạm trong thời gian qua. Vì sự phát triển của TP mà phải rời nơi gắn bó từ tấm bé. Tôi rất xin lỗi"
Bây giờ vẫn gọi là tàu lạ… chưa dám gọi thẳng là tàu Trung Quốc. Thế nên, mới bị gây chuyện hoài, chỉ khổ dân mình. Tại sao chính phủ Ba Đình chỉ thị cho dân mình, từ công an, hải giám cho tới ngư dân và báo chí phải gọi đám phương Bắc là tàu lạ?
Quy hoạch gì đi nữa, rồi cũng có phá rào. Các quan chức luôn luôn biết cách làm ra ngoài lề… và thoát hiểm.
Hy vọng Hoa kỳ vào Biển Đông, chặn bước tiến bành trướng của TQ… Bản tin RFA ghi lời Cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ: Mỹ sẽ khai thác dầu khí ở Biển Đông bất chấp Trung Quốc.
Vậy là có sẵn bài thuyết minh, khỏi ứng biến gì hết, vì ứng biến sẽ sai với sử liệu, phần lớn.
Thống kê về các cơ sở giáo dục Việt Nam hy vọng khả tín một phần, vì nơi đây chỉ về số trường các cấp thôi.
Vậy là sân bay Tân Sơn Nhứt sẽ bành trướng khổng lồ... vậy rồi xe cộ chạy tới và lui ra sao? Báo Lao Động nêu câu hỏi: Mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất 50 triệu khách/năm, kết nối giao thông như thế nào?
Bản tin VOV kể: Gạo Việt Nam có mặt ở 150 thị trường nhưng vẫn ít người biết… Hạn chế về năng lực tiếp cận, thâm nhập thị trường, marketing thương hiệu… nên gạo Việt Nam ít được người tiêu dùng thế giới biết đến.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.