Hôm nay,  

Phim Việt Ế Khách

22/01/200000:00:00(Xem: 9398)
Bạn,
Cho đến nay, doanh thu chiếu bóng ở hệ thống rạp chiếu bóng Sài Gòn vẫn chiếm đến 80% doanh thu trong cả nước. Vậy mà phim Đời Cát vừa đoạt giải A duy nhất, giải thưởng của Hội Điện Ảnh Việt Nam 1999, được đánh giá là một phim hay, sau một tuần công chiếu ở Sài Gòn chỉ chiếu được 46 suất với tổng cộng 772 lượt người xem, doanh thu 11.6 triệu đồng. Tương tự phim Chung Cư được Pháp tài trợ thực hiện phần hậu kỳ, được mời tham dự Liên hoan phim Quốc tế Fukuoka, Nhật Bản, Liên hoan phim Quốc tế Châu Á-Thái Bình Dương nhưng sau một tuần chiếu ở thành phố chỉ có 4 ngàn lượt người xem, doanh thu 61 triệu đồng. Năm trước phim Hải Nguyệt đoạt giải B 1998 (không có giải A), từng được mời tham dự nhiều Liên hoan phim Quốc tế trong đó có LHPQT Châu Á-Thái Bình Dương ở Đài Bắc, sau ba đợt chiếu ở thành phố chỉ có 4.700 lượt người xem, doanh thu 67 triệu đồng. Trước đó, các phim như Ngã Ba Đồng Lộc, thuộc loại ăn khách nhất cũng chỉ được gần 20 ngàn khán giả, đoạt doanh thu hơn 200 triệu đồng, phim Hà Nội Mùa Đông-46 đoạt giải Bông Sen Bạc LHP Việt Nam lần thứ 12 cũng chỉ có 1.800 lượt người xem, doanh thu 21 triệu đồng tại Sài Gòn.

Trong khi đó, các phim được gọi là phim Thương mại như Kế hoạch 99 đoạt doanh thu 1,37 tỷ đồng tại TP.SG, phim Tiếng Hú Nơi Hoang Dã (video) đạt 182 triệu đồng, phim Trái Tim Không Ngủ Yên doanh thu 159 triệu đồng, phim Sài Gòn trong trái tim em doanh thu 143 triệu đồng. Trước đó các phim video như Nữ Trinh Sát Đặc nhiệm có doanh thu 513.8 triệu đồng. Đừng nói xa nhau có doanh thu 435 triệu đồng. Người đẹp và tỷ phú có doanh thu 366 triệu đồng. Nói chung loại phim thương mại luôn tạo ra những cách biệt quá xa về lượng người xem và doanh thu so với loại phim được nhà nước đầu tư, có chất lượng cao ngay trong cùng thời điểm chiếu.

Sau buổi chiếu chào hàng Đời Cát, các trưởng rạp chiếu phim ở Sài Gòn ai cũng xuýt xoa khen phim hay, cảm động nhưng lại cảnh báo rằng phim này sẽ rất ít người xem vì không phải dành cho đối tượng khán giả đang thường xuyên đến rạp hiện nay.

Ông Cao Hùng-phó giám đốc Công ty Điện ảnh TP thì khán giả thường xuyên đến rạp hiện nay, chủ yếu là những người có nhu cầu xem các loại phim giải trí, cách thể hiện đơn giản, dễ hiểu, không đòi tính nghệ thuật cao, nên những phim như Đời Cát thường bị khán giả dị ứng. Trong khi đó, những khán giả yêu điện ảnh, biết thưởng thức nghệ thuật lại không có điều kiện đến rạp, hoặc quên mất thói quen đến rạp xem phim, vì đã có phim truyền hình. Đây chính là nguyên nhân vì sao phim có chất lượng nghệ thuật đưa ra rạp chiếu lại không có khán giả.
Tại Hà Nội, cục Điện Ảnh và Công ty Chiếu bóng Hà Nội đã thể nghiệm giảm giá vé xem phim từ 30-50% để kéo khán giả đến rạp nhưng chưa mấy thành công. Thật lãng phí và cũng thật đáng tiếc khi những phim có chất lượng nghệ thuật như Đời Cát không đến được người xem. Ông Lê Hồng Thanh, giám đốc Công ty Điện ảnh TP cho rằng: Đối tượng học sinh, sinh viên trí thức có mức sống trung bình là những khán giả đích thực của loại phim Đời Cát. Nhưng họ chỉ đến rạp trong điều kiện có giấy mời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhiều nhà giáo dục VN đang bàn luận sôi nổi về cải tổ chương trình giáo dục, trong đó có đề nghị học tới lớp 9 là đủ, sau đó cần chuyển sang chuyên ngành để khỏi phí thời gian học trung học phổ thông ở lớp 10, lớp 11, lớp 12...
Có thời nào như thế này không? Khi ông giáo gạ sex nữ sinh để sửa bảng điểm trong lớp? Không phải chỉ gạ một em, mà là gạ cả chục em. Tới khi chuyện bị lộ, phải thú nhận với nhà báo, thì chỉ nói là muốn giúp...
Truyện võ hiệp thời xưa có chuyện về hội Cái Bang, nghĩa là một hội chuyên đi xin ăn. Truyện chủ yếu là võ hiệp, nhưng lồng sinh hoạt của hội những người ăn mày Trung Hoa cổ thời để gây chú ý.
Hồi đó mình đọc, còn nhớ là khoảng năm 1993 hay gần đó, có tin dân Tàu lũ lượt tới Shaoshan, nơi sinh của lãnh tụ Mao Trạch Đông, vì có tin là pho tượng họ Mao có phép lạ gì đấy, hễ tới thờ lạy là hết bệnh, kể cả ung thư.
Đời mình có những khi buồn, tất nhiên, có những khi vui, cũng tất nhiên. Nhưng buồn nhất là khi thấy những gì lẽ ra phải là đẹp, hóa ra lại bị lạm dụng, trở thành những chuyện suy đồi không hình dung nổi.
Có những vết thương khó lành nổi, thí dụ như khi người nông dân mất nhà, mất đất.
Có nên lễ phục hay không? Tất nhiên, đã có ngày lễ, là phải có lễ phục.
Khi một cô gáí mang bầu, liền nghĩ kế gài bẫy một anh nào đấy gánh chịu giùm tương lai đứa con trong bụng mình... Chữ Bắc Kỳ gọi là “úp sọt.”
Tha hồ đổ thừa, khi có chuyện hiển lộ ra những yếu kém của nhà nước. Những lý do khách quan và chủ quan. Thí dụ, kinh tế suy yếu vì thế này, thế kia, giáo dục kém thế vì thế nọ, thế ni.
Một thời con gái ế chồng thê thảm, vì chiến tranh kết thúc... chiến binh chết quá nhiều, đàn ông vào tù lũ lượt tỷ lệ đếm không hết. Lúc đó, nhiều phụ nữ độc thân sắp quá lứa đành phải chọn biện pháp “xin con” và trở thành các bà mẹ đơn thân, vì không muốn lủi thủi một mình khi về già.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.