Hôm nay,  

Phim Việt Ế Khách

22/01/200000:00:00(Xem: 9636)
Bạn,
Cho đến nay, doanh thu chiếu bóng ở hệ thống rạp chiếu bóng Sài Gòn vẫn chiếm đến 80% doanh thu trong cả nước. Vậy mà phim Đời Cát vừa đoạt giải A duy nhất, giải thưởng của Hội Điện Ảnh Việt Nam 1999, được đánh giá là một phim hay, sau một tuần công chiếu ở Sài Gòn chỉ chiếu được 46 suất với tổng cộng 772 lượt người xem, doanh thu 11.6 triệu đồng. Tương tự phim Chung Cư được Pháp tài trợ thực hiện phần hậu kỳ, được mời tham dự Liên hoan phim Quốc tế Fukuoka, Nhật Bản, Liên hoan phim Quốc tế Châu Á-Thái Bình Dương nhưng sau một tuần chiếu ở thành phố chỉ có 4 ngàn lượt người xem, doanh thu 61 triệu đồng. Năm trước phim Hải Nguyệt đoạt giải B 1998 (không có giải A), từng được mời tham dự nhiều Liên hoan phim Quốc tế trong đó có LHPQT Châu Á-Thái Bình Dương ở Đài Bắc, sau ba đợt chiếu ở thành phố chỉ có 4.700 lượt người xem, doanh thu 67 triệu đồng. Trước đó, các phim như Ngã Ba Đồng Lộc, thuộc loại ăn khách nhất cũng chỉ được gần 20 ngàn khán giả, đoạt doanh thu hơn 200 triệu đồng, phim Hà Nội Mùa Đông-46 đoạt giải Bông Sen Bạc LHP Việt Nam lần thứ 12 cũng chỉ có 1.800 lượt người xem, doanh thu 21 triệu đồng tại Sài Gòn.

Trong khi đó, các phim được gọi là phim Thương mại như Kế hoạch 99 đoạt doanh thu 1,37 tỷ đồng tại TP.SG, phim Tiếng Hú Nơi Hoang Dã (video) đạt 182 triệu đồng, phim Trái Tim Không Ngủ Yên doanh thu 159 triệu đồng, phim Sài Gòn trong trái tim em doanh thu 143 triệu đồng. Trước đó các phim video như Nữ Trinh Sát Đặc nhiệm có doanh thu 513.8 triệu đồng. Đừng nói xa nhau có doanh thu 435 triệu đồng. Người đẹp và tỷ phú có doanh thu 366 triệu đồng. Nói chung loại phim thương mại luôn tạo ra những cách biệt quá xa về lượng người xem và doanh thu so với loại phim được nhà nước đầu tư, có chất lượng cao ngay trong cùng thời điểm chiếu.

Sau buổi chiếu chào hàng Đời Cát, các trưởng rạp chiếu phim ở Sài Gòn ai cũng xuýt xoa khen phim hay, cảm động nhưng lại cảnh báo rằng phim này sẽ rất ít người xem vì không phải dành cho đối tượng khán giả đang thường xuyên đến rạp hiện nay.

Ông Cao Hùng-phó giám đốc Công ty Điện ảnh TP thì khán giả thường xuyên đến rạp hiện nay, chủ yếu là những người có nhu cầu xem các loại phim giải trí, cách thể hiện đơn giản, dễ hiểu, không đòi tính nghệ thuật cao, nên những phim như Đời Cát thường bị khán giả dị ứng. Trong khi đó, những khán giả yêu điện ảnh, biết thưởng thức nghệ thuật lại không có điều kiện đến rạp, hoặc quên mất thói quen đến rạp xem phim, vì đã có phim truyền hình. Đây chính là nguyên nhân vì sao phim có chất lượng nghệ thuật đưa ra rạp chiếu lại không có khán giả.
Tại Hà Nội, cục Điện Ảnh và Công ty Chiếu bóng Hà Nội đã thể nghiệm giảm giá vé xem phim từ 30-50% để kéo khán giả đến rạp nhưng chưa mấy thành công. Thật lãng phí và cũng thật đáng tiếc khi những phim có chất lượng nghệ thuật như Đời Cát không đến được người xem. Ông Lê Hồng Thanh, giám đốc Công ty Điện ảnh TP cho rằng: Đối tượng học sinh, sinh viên trí thức có mức sống trung bình là những khán giả đích thực của loại phim Đời Cát. Nhưng họ chỉ đến rạp trong điều kiện có giấy mời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.