Hôm nay,  

Những Chợ Rau Đêm

13/12/199900:00:00(Xem: 6126)
Bạn thân,
Bạn còn nhớ một thời, những học trò Miền Nam chúng ta học văn chương Tự Lực Văn Đoàn, biết về những bà mẹ Lê tần tảo nuôi con, nhìn trên trang giấy những ngôi chợ Miền Bắc với từng con người chất phác, lam lũ nhưng cũng đầy sương khói thơ mộng. Bây giờ chúng ta đã có thể chứng kiến được những hình ảnh văn chương đó, bởi vì các chợ rau đêm vẫn họp tại nhiều vùng quanh Hà Nội. Cũng những người chất phác, lam lũ như các nhân vật trong truyện. Để tôi trích một vài đoạn từ báo Nhân Dân cho bạn nhìn được một mặt khác của quê nhà.

Bài báo bắt đầu bằng những dòng chữ rất là thơ mộng:
“Thành phố về đêm có những chợ rau họp lặng lẽ. Người mua, kẻ bán đều là những nông dân ven đô tần tảo và lam lũ. Sớm mai khi tan chợ, người bán trở lại cánh đồng, người mua rong ruổi bán lại hàng nơi góc phố. Chợ rau đêm, một sinh hoạt đậm nét hồn hậu của Hà Nội xưa và nay.”

Và bây giờ là nhân vật chính, một bà cụ 70 tuổi nhưng vẫn gánh rau nửa đêm ra chợ, một thói quen của cụ từ hơn nửa thế kỷ nay:
“Người làng Láng gọi bà theo tên chồng: Bà Đặng Thị Thìn. Ở tuổi gần bảy mươi nhưng nom bà còn nhanh nhẹn lắm. Da mặt và bàn tay nhăn nheo, thô ráp song nét duyên một thuở còn đọng với nụ cười lộ hàm răng đen, đều đẹp nhuộm từ thời mười tám, đôi mươi. Giữa khuya yên ả, lất phất mưa rơi, cạnh gánh rau của bà có chiếc lò sưởi xếp gọn những viên than ngun ngún lửa hồng, ấm một góc chợ.

“Một giờ sáng, gió bấc thổi cái lạnh se sắt vào khu chợ trống trải. Vài chị khăn trùm kín đầu xúm quanh lò than giơ những bàn tay tê cóng. Mấy thanh niên chen chúc trong nhà chờ xe buýt ngủ ngon lành. Phố xá trong giấc ngủ tĩnh lặng, thi thoảng mới có chiếc ô-tô lao vào đêm, vội vã. Bà Thìn cầm chiếc cối đồng nhỏ xíu, chầm chậm nghiền trầu, giọng kể thủng thẳng. Những ký ức từ thuở xa xưa như ùa về trong câu chuyện. Bà bắt đầu đi chợ rau đêm từ năm lên mười ba tuổi. Làng Láng lúc đó là ngoại ô, ao chuôm ếch nhái oàm oạp kêu, cả làng sống bằng nghề trồng rau. Canh ba, con gái làng í ới gọi nhau gánh rau kẽo kẹt lên chợ Đồng Xuân. Ngày đó, chợ đêm mở phía ngoài các chợ Đồng Xuân, chợ Mơ và chợ Bưởi. Hà Nội bây giờ mở rộng hơn xưa hàng chục lần. Mỗi khi thành phố mở rộng, chợ rau đêm lại lùi về ven đô, người mua, người bán tự tìm nơi mở chợ. Bà Thìn chưa bao giờ đi đến những miền quê khác. Cuộc sống của bà gắn liền với đất, rau và những buổi chợ đêm. Bây giờ, ở Láng không còn nhiều người đi chợ rau đêm. “Luồng gió” đô thị hóa qua làng, biệt thự, nhà lầu mọc lên san sát, làng giờ là phố Láng. Cơn sốt đất cách đây vài năm khiến những vườn rau ngày càng thu hẹp. Khi các con bán đất, bà Thìn dành lại vài chục mét vuông để “nhúc nhắc chân tay”. Mỗi ngày chỉ hái được dăm chục mớ rau, nhưng với bà, đi bán ở chợ đêm thành nếp, gắn bó không sao bỏ được. Có người ngăn bà: “Già rồi chẳng chịu nghỉ ngơi, đi thế khổ quá!”, bà chỉ cười và bảo: “Đi bán thế này mới vui, không đi đến giờ có chợ lại tỉnh giấc, bứt rứt thế nào ấy. Chừng nào trời không cho mạnh chân khỏe tay thì đành chịu”. Bà đến chợ, người già có miếng trầu ăn sớm cho ấm bụng, các cô, các chị cùng bà trò chuyện tâm tình vơi nỗi nhọc nhằn. Hình ảnh bà cụ răng đen hạt huyền và lò than hồng những buổi giá rét thành quen thuộc với người đến chợ rau đêm Cầu Giấy. Trong ánh mắt, giọng kể của bà, cuộc sống ở chợ đêm lặng lẽ và hồn hậu giữa dòng đời náo nhiệt.”

Và bây giờ, sau phần tả nhân vật chính thì tới nhân vật phụ và phần tả cảnh với âm thanh, hình ảnh của những đời cơ cực:


“Hai giờ sáng, chợ bắt đầu rôm rả, lao xao tiếng mời chào. Người bán người mua không tỏ mặt nhau nhưng chẳng thấy mấy ai nói thách hay mặc cả. Khách quen nhau qua giọng nói. Tưởng như phiên chợ của mấy chục năm trước, một trăm đồng gọi một xu, rồi một, hai, ba, bốn, năm, sáu... là “chách, lái, thêm, chớ, kẹo, mục...”. Tiếng thì thầm, lầm rầm trong lờ mờ ánh đèn đường tan loãng giữa khuya. Chợ đêm đậm nét quê mùa, chân chất, không thấy vẻ xô bồ, cảnh kì kèo thêm bớt. Người đến chợ đêm không đi một mình, thường theo nhóm cùng làng, cùng xã. Đêm dài, đường xa, câu chuyện giữa họ là giống cây, thời tiết, chuyện học hành của con cháu, chuyện làng, chuyện xã... Mỗi người một hoàn cảnh thường là nghèo, lặn lội đến chợ mong đổi mồ hôi, công sức, những giấc ngủ thêm chút ít tiền công. Theo tay chỉ của bà Thìn, thấy mấy anh thanh niên quây quanh xe hành của bác Trung ở Mê Linh (Vĩnh Phúc) giúp khuân hàng xuống. Từ 9 giờ tối bác dùng chiếc xe máy cũ tiếng nổ phành phạch thồ gần một tạ hành hoa tươi về Hà Nội bán. Nhà bác trồng ba sào, mỗi sào cho thu hoạch khoảng sáu tạ hành, gom góp, chắt chiu tiền nuôi hai đứa con ăn học. Anh Minh ở thị trấn Sao Đỏ (Hải Dương) lúc lỉu thồ hơn một tạ cà chua mua gom ở nhà lên đây bán, nói rằng mỗi đêm lãi khoảng 20 nghìn đồng. Có lần gặp người bị tai nạn giao thông, anh xăng xái đưa nạn nhân đến bệnh viện, bỏ buổi chợ, để sau đó phải thồ nguyên xe cà chua đi bán dạo. Anh nhiệt tình, xốc vác giúp mọi người công việc nặng nhọc. Nghề trồng rau vốn bấp bênh, được mùa vừa mừng vừa lo, thu hoạch xong tiêu thụ rất khó.…

“Ở chợ rau đêm Cầu Giấy, tình cờ tôi gặp chị Làn. Năm nay, chị 25 tuổi, nhưng bởi dáng thấp đậm, da đen, khuôn mặt khó đoán tuổi. Chị là con gái làng Hạ (Hà Tây) từ một giờ sáng cùng chiếc xe đạp phượng hoàng cũ mèm lên chợ rau đêm lấy hàng rồi tất tả về bán ở một góc chợ cóc. Chị ít để ý đến bản thân, có sáng trời mưa tầm tã vẫn đứng bán hàng từ sớm, áo mưa chẳng có, miệng cố mời chào bằng chất giọng khàn, thô thô: “Bác mua hàng cho em mấy...”. Là con cả trong gia đình có ba chị em, bố mẹ mất sớm, chị quần quật làm nhiều nghề: Gánh hàng, đóng gạch thuê, đánh dậm... nuôi sống mình và các em. Từ ngày đi bán hàng rau, mỗi tháng chị dành dụm được từ 200 nghìn đến 300 nghìn đồng. Ở chợ rau đêm, người mua chủ yếu như chị Làn, những người ngày ngày đến các chợ mua rau của nông dân các vùng ngoại thành để rồi có mặt ở các khu phố, ngõ chợ nội thành. Phương tiện rong ruổi đường trường là chiếc xe đạp cũ cọc cạch, tróc mầu sơn. Gặp nhau ở chợ đêm, các chị đon đả, hỏi han nhau, cười nói xởi lởi khác hẳn vẻ ngày thường trông lầm lũi khi người ở phố mua hàng đỏng đảnh chê bai. Những vệt đèn pin loang loáng cùng với tiếng cười nói lao xao. Gần sáng, trời bỗng trút mưa nặng hạt, lạnh buốt ập về. Chẳng phân biệt kẻ bán người mua, những bóng nhỏ bé chung nhau những mảnh áo mưa. Qua một lượt chợ, chúng tôi gặp lại bà Thìn. Miệng bỏm bẻm nhai trầu, bà khẽ khàng cời những viên than còn le lói ánh lửa, vẫn chuyện trò chưa vãn.

Đoạn kết, bài báo cho biết sinh hoạt này vẫn giữ nếp ở nhiều nơi:
“Hiện nay, Hà Nội có hàng chục chợ rau đêm trên những tuyến đường vào thành phố, có tên và không tên như Cầu Giấy, chợ xanh cạnh Trường đại học Sư phạm, ngã ba cầu Thăng Long, ngã tư Trung Hiền, Ngã Tư Sở, chợ trên đường Giải Phóng... Những chợ rau đêm là nguồn cung cấp chủ yếu đáp ứng nhu cầu hàng chục tấn rau xanh của thành phố mỗi ngày, tạo việc làm, thu nhập cho hàng chục nghìn nông dân ven đô. Chợ rau tiêu thụ theo phương thức bán buôn, thu hút người từ vùng ngoại thành, các tỉnh lân cận như: Vĩnh Phúc, Thái Nguyên, Hải Dương, Hà Nam...”

Bạn ơi,
Đất nước mình cơ cực lắm. Con đường từ chợ rau đêm tới các siêu thị hẳn còn dài. Phải chi có cách nào cho quê nhà cất cánh thật mau nhỉ. Tôi chịu thua, không nghĩ nổi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, trong năm 2003, công suất bia của cả VN đạt 1.29 tỷ lít, đến năm 2004 đã vượt lên 1.37 tỷ lít. Dự kiến năm 2005 sản lượng bia của toàn VN vượt xa mức 1.5 tỷ lít. Về tình hình kinh doanh, trong những năm qua đã có hàng chục nhà máy bia địa phương được đầu tư để rồi thua lỗ, vì không chen chân tìm được chỗ đứng trên thị trường.
Theo báo Người Lao Động, liên tục những ngày qua, tại miền Tây Nam phần, rất nhiều người hiếu kỳ từ khắp nơi kéo đến ấp An Thuận, xã Phú Đức, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long để chứng kiến một cụ bà có thể nổi trên mặt nước. Cụ bà này tên làTrần Thị Đang, tuy đã 82 tuổi, nhưng rất khỏe mạnh, cách đây 12 năm, trong 1 lần xuống sông
Theo báo quốc nội, tại Lào Cai, miền Bắc VN, cơ quan điều tra của công an CSVN địa phương vừa khởi tố 8 người trong vụ án làm giả 500 ngôi mộ để nhận nửa tỷ đồng tiền đền bù giải tỏa đất của 1 dự án. Cầm đầu đường dây này lại là 1 cán bộ địa phương. Báo Công An CSVN ghi nhận diễn tiến vụ việc này như sau.
Tại tỉnh Hà Tây, miền Bắc VN, có 1 ngôi làng "nổi tiếng" về sản xuất hàng giả. Đó là làng Ngọc Động, xã Tiền Phong, huyện Thường Tín. Từ nhiều năm nay, người dân nơi đây kiếm sống bằng nguồn hàng giả dán mác đủ loại. Làng này còn được các làng lân cận đặt cho biệt danh "làng buôn xuyên Đông Dương". Các sản phẩm như khoan, bạt, áo mưa...
Theo báo quốc nội, tại Sài Gòn, vẽ móng tay là một trong những dịch vụ đang thu hút nhiều phụ nữ trẻ theo học nhất hiện nay.Với sự ra đời của hàng loạt kỹ thuật làm đẹp và trang trí móng mới như: vẽ tranh trên móng, vẽ móng nổi, đính hạt đá, điêu khắc tạo hình, dán đề can... những người thợ làm móng đã biến những chiếc móng bình thường, đôi khi thô kệch thành những tác phẩm nghệ thuật độc đáo.
Tại Sài Gòn, ngay sau khi kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học kết thúc vào ngày 8 tháng 6, các trung tâm luyện thi đại học đã đồng loạt khai giảng nhộn nhịp đón sĩ tử đến ghi danh các khóa luyện thi cấp tốc trong vòng 3 tuần lễ. Đa số thí sinh theo học tại các trung tâm luyện thi là học sinh từ các tỉnh đến, còn học sinh tại Sài Gòn thì luyện thi tại các lò riêng của các giảng viên giỏi.
Theo báo quốc nội, sau đợt khô hạn kéo dài, khu vực đồng bằng sông Cửu Long tại miền Tây Nam phần đang bước vào mùa mưa. Nước từ những trận mưa lớn đầu mùa đang khoét sâu các vết nứt ven sông, liên tiếp gây nên các vụ sạt lở lớn. Cư dân sống ven sông luôn lo sợ với hiểm họa này. Mới đây, tại thành phố Cần Thơ xảy ra 3 vụ sạt lở lớn , SGGP ghi nhận tình trạng sạt lở tại miền Tây như sau.
Theo báo quốc nội, tại huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây, có làng Dư Dụ nổi tiếng về nghề đúc tượng Phật bằng gỗ. Làng nghề này có lịch sử mấy trăm năm, tưởng đã mai một vì đời sống của dân làng phải đối mặt với bao khó khăn, nhưng thời gian gần đây lại thịnh hành, biến vùng quê nghèo trở thành một địa điểm hấp dẫn những ai muốn tìm hiểu nguồn cơn linh khí cõi Phật.
Mùa thi tuyển sinh viên vào các trường đại học trong nước đến gần, các Trung tâm luyện thi ở các thành phố Sài Gòn, Hà Nội đang nóng dần lên, các sĩ tử dồn hết thời gian vào ôn thi đại học thì các lò luyện thi cấp tốc càng nóng. Tuy nhiên không phải ai ra thành phố ôn thi cũng vì mục đích duy nhất là "mua kiến thức".
Tại Sài Gòn, giới kinh doanh địa ốc ví nghề này như canh bạc, có ăn có thua. Không ít người chưa kịp ăn đã bị thua khi mua đất đụng phải nằm trong khu vực bị giải tỏa, mua đất chưa kịp bán đã giảm giá. Ngoài tư nhân kinh doanh đất, nhiều công ty địa ốc phá sản tính tốn nhữngsai lầm trong kinh doanh. Báo TT viết như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.