Hôm nay,  

Chợ Phiên Hàng Xôn

13/01/200000:00:00(Xem: 6618)
Bạn,
Hàng năm, cứ gần đến Tết, khu Hội chợ Quang lại có cuộc triển lãm giới thiệu sản phẩm của các nhà sản xuất trong và ngoài nước đang có mặt hàng bán trên thị trường Việt Nam. Thế nhưng tháng chạp Âm lịch năm nay, thông lệ đó đã được thay bằng một chợ phiên bán hàng đại hạ giá. Một thành viên trong ban Tổ chức cho biết đây là chợ phiên nhằm giải quyết hàng tồn kho, do đó giá các mặt hàng sẽ rất rẻ so với giá thị trường. Đến nay thì chợ phiên này đã gần vãn họp, theo ghi nhận của ban điều hành thì các gian hàng bán rất đắt hàng, nhưng điều đó không có nghĩa là lời nhiều mà có khi còn lỗ đậm như ghi nhận sau đây của báo Tuổi Trẻ:

Tại chợ phiên, đằng sau những con số doanh thu là đôi điều cần suy nghĩ: Chị H-chủ một gian hàng vải Hàn quốc, phút chiều tà sau một ngày bán hàng không ngưng tay, gương mặt buồn bã và mệt mỏi: càng bán càng rầu, càng lỗ sặc máu. Giá vải trước đây và hiện giờ trên thị trường vẫn 30.000 đến 35.000 đồng/mét, giờ chỉ bán 20 ngàn đồng, không đủ vốn. Nhưng cần tiền lắm đành phải bán tháo thôi. Trong khi đó nhân viên hãng Han-ve cũng Hàn quốc bán mặt hàng chảo không dính thì hớn hở, những thùng carton rỗng vì bán hết hàng cứ chất cao lên. Giá một cái chảo chỉ có 90 ngàn đồng, rẻ hơn hàng tại siêu thị tới 30 ngàn đồng. Ông chủ hãng người Hàn quốc nói muốn thu tiền về thật nhanh... Một số người bán quần áo cho biết họ đang bán ở hội chợ Hoàng Văn Thụ bỏ ngang chạy qua đây, cái lời bên này đắp được cái lỗ bên kia chỉ trong vài ngày.

Có mặt tại chợ phiên đa số là công ty nhỏ, cơ sở nhỏ và tiểu thương, tịnh không thấy mặt một doanh nghiệp tầm cỡ nào. Tại sao thế" Họ không có hàng hóa cần bán xôn ư" Duy nhất chỉ có một công ty giày dép bậc đàn chị có đăng ký ban đầu nhưng không đến vì không đủ lực lượng đi bán, nửa chừng nghe xôn xao thị trường mới tập kết hàng lên. Một công ty may khá lớn ngày đầu đăng ký được bảo chỉ đổ đống bán chứ không đựng quầy thì nổi giận đòi rút tiền về, vì hàng của tôi không phải bán dưới đất nhưng sau cùng cũng bán và bán rất chạy. Vài công ty khác lúc được mời thì ngoe nguẩy họ mà đi bán hàng giảm giá. Nhà tổ chức (Trafac Sài Gòn) thì cứ tâm tư rằng: Muốn lắm, mong lắm sự có mặt của các công ty trong thành phố, vì đó chính là nguồn hàng lớn cho chợ phiên. Vì tâm lý thà để hàng tồn đọng còn hơn là bán lỗ ư"

Sức mua ở chợ xôn lần đầu tiên này quả là cao, so sánh với mặt bằng chung thị trường ế ẩm hiện nay. Nhưng chợ không có nhiều mặt hàng cho nhiều người chọn lựa, chỉ quanh quẩn quần áo, giày dép, vải vóc nồi niêu xoong chảo... Giá có vẻ mềm hợp với túi tiền người tiêu dùng có thu nhập thấp. Giá các món hàng hầu như không quá 100 ngàn đồng; đồ dùng làm bếp, một con dao chỉ có 2 ngàn đến 4 ngàn đồng (nhỏ, lớn), rẻ một nửa so với thị trường. Bộ quần áo con nít bằng len, thun tốt chỉ từ 10 ngàn đến 20 ngàn đồng.

Bạn,
Cũng theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, phiên chợ kiểu này chủ yếu bán hàng chứ không phải để quảng bá, giới thiệu sản phẩm như các hội chợ triển lãm trước nay. Một cái chợ đúng nghĩa. Tiểu thương “nhạy” nhào vô và làm ăn được, trong khi nhiều công ty đại gia xem ra chưa “mặn”, còn đứng ngoài. Một điểm đặc biệt của chợ phiên này là các mặt hàng của các công ty Nam Hàn tràn ngập tại hội chợ, nhiều người Hàn 100% đứng ra bán. Do đó, cái mong muốn giải quyết hàng tồn kho Việt Nam của ban tổ chức lại trở thành cái nơi bán hàng tồn kho của các công ty Nam Hàn đang hoạt động tại Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thầy giáo không phải chỉ là người truyền trao kiến thức cho học trò mà còn là tấm gương đạo đức cho học sinh soi để sống với nhân cách cao thượng và lòng thương yêu rộng mở
Thầy giáo không phải chỉ là người truyền trao kiến thức cho học trò mà còn là tấm gương đạo đức cho học sinh soi để sống với nhân cách cao thượng và lòng thương yêu rộng mở giồng như trường hợp thầy giáo Nguyễn Văn T. đã tha lỗi cho học trò đâm mình, như bản tin của VienamNet cho biết hôm 12 tháng 4 như sau.
Thế giới này vẫn còn đẹp một phần nhờ những tấm lòng vàng thánh thiện luôn luôn nghĩ, nói và làm vì người khác, những bữa cơm chay từ thiện tại Sài Gòn là biểu hiện quý giá của nghĩa cử cao đẹp này, như báo Người Lao Động cho biết hôm 12 tháng 4 như sau.
Có phải vì nghèo quá hay vì đó là nét đặc biệt của nền đạo đức xã hội chủ nghĩa mà người dân có thể làm bất cứ chuyện gì để kiếm lời không cần biết đến sức khỏe của người khác và lợi ích xã hội, nên mới có chuyện chế thuốc trị bệnh ung thư mà làm bằng “bột than tre,” như báo Người Lao Động cho biết hôm 10 tháng 4 như sau.
Giá đất tại đảo Phú Quốc tăng như vàng khiến cho những con buôn đổ xô đi mua đất với giá 800 triệu đồng mà bán lại tới 18 tỉ đồng, theo bản tin của Zing.vn cho biết hôm 10 tháng 4. Bản tin Zing kể như sau.
Đào Tấn là ông tổ hát bội Việt Nam. Ông sinh 3 tháng 4 năm 1845. Đào Tấn, nhà soạn tuồng nổi tiếng, ông tổ hát bội Việt Nam, từ trần năm 1907.
Ở trong đất nước xã hội chủ nghĩa VN với con người chỉ biết giành giựt để kiếm ăn và bao nhiêu tệ nạn xã hội, vẫn còn có những tấm lòng vàng còn quý hơn vàng thật. Đò là câu chuyện làm mềm lòng người về một nhân viên nhà quàng đã trả lại 2 lượng vàng cho người đã bỏ quên, theo bản tìn hôm 7 tháng 4 của báo Người Lao Động online.
Hữu Loan ra đời ngày 2 tháng 4, 1916 tại làng Vân Hoàn, xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, Thanh Hoá. Và từ trần ngày 18/3/2010. Ông là một trong vài nhà thơ lớn của VN. Và bị chính quyền CSVN trù dập nhiều thập niên vì trong nhóm Nhân Văn Guai Phẩm.
Tưởng là Lào quốc muốn học gì ở Việt Nam… Hóa ra là học cách xét duyệt phong chức Giáo sư, Phó Giáo sư… Quả là chuyện lạ. Sao Lào không xin học theo Nhật hay Singapore về xét duyệt Giáo sư? Có trời mới biết chuyện gì đây.
Phiên tòa xử các nhà dân chủ kết thúc... Các bản án rất nặng. Bất kể quốc tế can thiệp. Có thời nào như thế không? Chỉ trừ thời Pháp thuộc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.