Hôm nay,  

Dịch Vụ Du Học

11/12/199900:00:00(Xem: 7644)
Bạn,
Theo tài liệu của bộ Giáo dục CSVN, từ năm 1992 đến nay cả nước có khoảng 10 người được phép đi du học. Trong số đó, số người đi du học tự túc qua hệ thống của bộ này khoảng 6 ngàn người. Riêng hai năm nay, ước lượng mỗi năm không dưới 2 ngàn người. Có cầu nên cần phải có cung, hiện toàn VN có 37 trung tâm, cơ sở “đăng ký” chính thức làm dịch vụ này, chưa kể các nhóm, cá nhân làm tại gia. Từ thực tế đó, loạn dịch vụ tuyển sinh du học đã diễn ra như ghi nhận sau đây của báo Tuổi Trẻ:

Chúng tôi tìm đến văn phòng của công ty Xuyên Á ở đường Lê Văn Sĩ, quận 3, TP.SG. Sau khi nghe trình bày ý định du học, một nữ nhân viên nhỏ nhẹ hỏi: Các anh muốn học ở đâu" Chúng tôi trình bày rằng chưa xác định được do chưa có thông tin về các trường học, các quốc gia và khả năng tài chánh là bao nhiêu để được tiếp nhận nên mới đến đây xin được tư vấn thì cô nhân viên tỏ vẻ không hài lòng: Các anh phải biết các anh học gì, ở đâu thì chúng tôi mới tư vấn cho các anh được chứ. Bạn tôi nhang trí nói bừa: Đi Úc ạ. Cô nhân viên nói: Anh vào trong gặp cô Như. Cô Như niềm nở tiếp và thông tin khá chi tiết về các trường, trung tâm dạy Anh Ngữ ở Úc vì theo cô, khó khăn nhất của các du học sinh khi đến nước ngoài là trình độ Anh ngữ. Nhiều người rất tốn tiền ở khâu này và cũng nhiều người gãy gánh giữa đàng cũng vì khâu này. Nhưng cô Như cũng chỉ tích cực giải thích thông tin về chương trình dạy Anh ngữ này thôi, còn thông tin về các trường chuyên ngành bên ấy cô giải thích khá hời hợt và gần như chúng tôi cũng chẳng hiểu biết gì thêm. Cô tặng cho chúng tôi nhiều catalogue các trường tự giới thiệu và một bản đánh máy chi tiết các chi phí ăn ở, thủ tục làm visa, hộ chiếu.

Chúng tôi tìm đến dịch vụ du học của trường Anh Ngữ năm 2000 trên đường Đinh Tiên Hoàng, quận 1. Phòng ốc hẹp nhưng nhân viên Lê Bảo Thắng rất tận tình và lịch thiệp. Thắng bảo nếu không dồi dào tài chánh lắm thì nên nghĩ tới Úc hoặc Tân Tây Lan, chứ Mỹ thì mạnh gạo bạo tiền: khoảng 15 ngàn đô, trong khi hai nước kia chỉ 13 ngàn đô la Úc cho mỗi năm học. Có điều khác nhau giữa hai đơn vị làm dịch vụ là trong khi Xuyên Á cố gắng thuyết phục người du học tự túc cố gắng học Anh ngữ ở quốc gia đến thì cơ sở dịch vụ của trường Anh ngữ năm 2000 lại thông tin về sự hấp dẫn từ môi trường xã hội và môi trường chuyên ngành mà người du học tự túc sẽ đến. Sau đó họ thuyết phục người du học hãy học Anh ngữ tại trường Anh ngữ năm 2000 vì điểm TOEFL hay chứng chỉ CPE (Certificate of Proficiency in English đều như nhau, mà học ở Việt Nam thì học phí rẻ và có đủ điều kiện không thua gì nước ngoài như thiết bị học tập, giáo viên bản ngữ. Chúng tôi còn tìm đến nhiều dịch vụ du học khác nữa nhưng tất cả cũng không có thông tin gì mới ngoài những thông tin rất công thức: chi phí du học gồm lệ phí làm hộ chiếu, visa, học phí, tiền ăn, ở, vé máy bay, lệ phí đưa đón ở sân bay, chi phí thu xếp nhà ở, thuê người giám hộ (nếu dưới 18 tuổi). Tuy nhiên giá cả các nơi dịch vụ đều không giống nhau. Điểm giống nhau giữa các dịch vụ là đều “miễn phí dịch vụ”.

Bạn,
Khi được hỏi nếu miễn phí dịch vụ thì các văn phòng này sống bằng gì, một nữ đại diện của chương trình Dịch vụ cho biết mỗi tháng văn phòng tiếp xúc làm tham vấn cho rất nhiều khách hàng, nhưng bình quân chỉ đạt 5 người trong số những người làm hồ sơ du học. Dĩ nhiên không có văn phòng nào tiết lộ mức lệ phí và cách thu như thế nào. Một sáng lập viên trường Anh ngữ quốc tế thì bật mí cho biết các dịch vụ được hưởng huê hồng từ các trường dạy ngoại ngữ của nước ngoài trả cho họ, còn khi sinh viên chính thức nhập học đại học rồi thì các dịch vụ không được hưởng gì cả.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cách đây không lâu, trong làng ca nhạc xôn xao vì việc một ca sĩ nhí có tên gọi "Bé Châu", tuy còn ở độ tuổi cấp tiểu học nhưng hát nhạc tình của người lớn rất điêu luyện trong đĩa nhạc Biển nhớ. Ngoài ca sĩ nhí này, còn có nhiều cậu bé, cô bé cũng đang là những "ngôi sao nhi đồng" trên ca đàn Sài Gòn. Một phóng viên SGGP ghi nhận như sau.
Vườn cây trái Lái Thiêu thuộc huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương nổi tiếng bậc nhất ở miền Nam từ trước 1975, với các loại cây trái sầu riêng, măng cụt, bòn bon... đặc sản. Lái Thiêu vẫn danh bất hư truyền, trở thành nơi lý tưởng cho mọi người đến xem và thưởng thức cây trái. Vườn nối tiếp vườn ngày nào sum sê xanh mát là thế, mà nay ngày càng xơ xác
Tại miền núi tỉnh Quảng Nam, có mỏ vàng Bồng Miêu nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20. Hơn 10 năm qua, mỏ vàng này đã trở thành mục tiêu của các băng nhóm khai thác vàng chui, bãi chiến trường của dân "vàng tặc". Địa phương đã bất lực trước tình trạng vô chủ của mỏ vàng này. Báo SGGP ghi nhận thực trạng tại mỏ vàng này qua đoạn ký sự như sau.
Hàng năm, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, cứ vào mùa mưa đến là cả quận Bình Thạnh lại ngập lụt tràn lan và tin dữ về sạt lở bán đảo Bình Quới - Thanh Đa lại dồn dập đổ về. Mùa mưa năm nay, hàng trăm ngàn dân Bình Thạnh lại phải chấp nhận sống chung với ngập lụt và sạt lở. Báo Lao Động ghi nhận thảm trạng này như sau.
Chuyện kể với bạn trong lá thư này là chuyện về một phụ nữ tên là Trương Thị Hơn, đội vệ sinh 4 của Công ty Dịch vụ công ích quận 8 TPSG, sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá đặc biệt với trên 20 người công tác trong ngành vệ sinh, trong đó có 15 người vẫn đang gắn bó với chiếc chổi tre. Cha mẹ của phụ nữ này cùng là công nhân vệ sinh
Tại VN, nếu như bóng tròn có hàng triệu người hâm mộ thì môn bi-da cũng có những tín đồ riêng của nó và bi-da cũng bị biến tướng thành một trò cờ bạc trá hình, tệ nạn cá độ cũng không thể tránh khỏi. Trò cá độ đơn giản nhất là người thua phải trả tiền thuê bàn. Còn nặng hơn thì ở mức hàng triệu đồng. Báo Kinh Tế-Đô Thị viết về chuyện cá độ ở các quán bida tại Hà Nội như sau.
Tại miền Tây Nam phần, trong những năm vừa qua, từ nạn phá hoại mùa màng của ốc bươu vàng , nhiều nông dân đã tự khuyến khích con cháu trong gia đình hoặc chòm xóm diệt ốc bươu vàng bằng cách trả công tính trên số ký ốc bươu vàng bắt được. Và "nghề" diệt ốc bươu vàng cũng bắt đầu có từ đó. Báo Lao Động viết như sau.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại thành phố Sài Gòn, thị trường địa ốc luôn biến động do giới đầu cơ đất đã thao túng giá cả. Về giao dịch, chỉ có 20% người tham gia mua, bán đất hiện nay có nhu cầu ở thật sự, 80% kia là những người tham gia thị trường để mua đi bán lại hưởng lợi nhuận hoặc mua để dành, chưa có nhu cầu sử dụng. Báo Tuổi Trẻ viết như sau.
Cách đây 3 tháng, UB chính quyền CSVN thành phố Sài Gòn đã ra thông báo quy định rằng hoạt động kinh doanh, giết mổ, buôn bán gia cầm sống và đã qua giết mổ ở tất cả chợ nội thành đã bị cấm. Trong thành phố, người dân chỉ mua được gia cầm đã qua giết mổ tại các cơ sở đã được kiểm dịch hoặc các siêu thị. Đối với gia cầm sống, người dân chỉ có thể mua được ở các chợ ngoại thành
Theo báo quốc nội, trên địa bàn tỉnh Đồng Nai, có thị trấn Gia Ray, huyện Xuân Lộc đang là tụ điểm của gái mại dâm mà các báo trong nước ví von là "hoa độc" của khách làng chơi. Ngang qua tuyến đường thuộc thị trấn này, bỏ ra từ 70 ngàn đồng đến 100 ngàn đồng (chưa đến 7 Mỹ kim), khách làng chơi sẽ được một gái mại dâm phục vụ hết mình


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.