Hôm nay,  

Đường Mòn Lạng Sơn

12/12/199900:00:00(Xem: 7755)
Bạn thân,
Trong 11 tháng đầu năm 1999, trên địa bàn tỉnh Lạng Sơn đã bắt và xử lý gần 3.000 vụ buôn lậu với tổng trị giá khoảng 20 tỉ đồng. Ông Đoàn Bá Nhiên - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lạng Sơn cho biết như trên. Ông Nhiên còn cho biết “Diễn biến căng thẳng nhất hiện nay là tình hình chuyển hàng lậu qua các đường mòn, đường “cánh gà” hai bên cửa khẩu.”

Sau đây là phóng sự của báo Lao Động trong nước về “Những đường mòn sôi động”.

Chẳng phải chờ đợi lâu, mỗi người tốn 5.000 đồng tiền xe, nửa giờ sau chúng tôi đã đến Đồng Đăng. Đồng Đăng nóng lên trong mùa lạnh bởi những con đường ban trưa rầm rập những xe tải chạy cuốn bụi mịt mù, xe ôm xếp từng dãy dài bên đường chờ khách và những khách từ phương xa lên đây đóng hàng. “Lên cổng Trắng chơi đi, anh à. Mỗi người một nghìn đồng thôi à”. Một anh xe ôm đã nhanh nhẹn sà đến chỗ chúng tôi đứng mời chào. Chúng tôi quyết định đi xem sao.

Đường vào cổng Trắng phải qua một barie mà bên cạnh là Trạm Kiểm soát liên ngành. Chúng tôi bắt gặp hai em trai làm cửu vạn chừng 14, 15 tuổi vai quàng sợi dây buộc lủng lẳng một bao tải dứa sau lưng. Và khi chúng tôi chụp ảnh thì một trong hai em đã quay lại nhìn chúng tôi đầy vẻ ngạc nhiên như ý bảo rằng ở đây công việc này chẳng có gì là lạ mà phải chụp.

Vì không chuẩn bị trước các thủ tục cần thiết nên chúng tôi không thể qua cổng chắn sang địa phận TQ, đành chấp nhận đứng nhìn cảnh người tấp nập qua lại. Những người đàn ông Tàu đang gồng mình gánh những thùng hàng đan bằng tre dáng vẻ lam lũ hoàn toàn trái ngược với những ông thương nhân (lảo pản) TQ khác, áo phẳng phiu bỏ trong quần, lưng dắt điện thoại di động. Sau người là xe. Cứ từng hồi một, lại thấy những chiếc xe thồ Minsk chở hàng chạy về thị trấn. Đứng trên đường nhựa, chúng tôi có thể thấy những người vác hàng đang đi, có lúc ngừng lại nhìn ra tứ phía rồi co chân chạy men theo các lối mòn nhỏ dưới chân núi.

“Giờ này chưa nhiều đâu à. Đến khoảng 4, 5 giờ chiều, thừa lúc trạm đổi phiên gác, xe thồ hàng phóng qua ào ào, cửu vạn đi thành từng nhóm dưới các chân núi àọ.” - Anh xe ôm người dân tộc Tày lại gợi chuyện. Tôi lật sổ ghi chép, và nhận thấy những gì anh ta nói rất gần với những thông tin mà ông Hứa Công Anh - Trưởng Phòng Điều tra chống buôn lậu Hải quan tỉnh Lạng Sơn - cho chúng tôi biết trong cuộc làm việc ngày hôm trước.

Trong 11 tháng, hải quan cửa khẩu đã bắt được 615 vụ buôn lậu với tổng trị giá hơn 8 tỉ đồng. Điển hình nhất là vụ bắt giữ 39.000 mét vải, hơn 1,7 tấn tinh dầu xá xị và hai vụ lưu hành gần 50 triệu đồng tiền VN giả... Buôn lậu vẫn chưa giảm đâu - ông Anh nhấn mạnh - Bọn chúng đã thay đổi chiến thuật, chẻ nhỏ hàng ra thuê cửu vạn đưa qua cửa khẩu rồi dùng xe máy phân khối lớn vận chuyển sâu về thị xã. Hầu hết các vụ buôn lậu bắt được từ đầu năm đến nay đều tại các khu vực đường mòn, đường cánh gà. Khả năng gần Tết, buôn lậu sẽ còn phức tạp hơn...


Từ Đồng Đăng về Hà Nội tàu ĐĐ4 khởi hành đúng 13 giờ 30. Khách vắng. Hầu như các bà, các cô đều tay xách nách mang những bao, những bó, hộp hàng hoá, nào nồi cơm, bình đun nước điện, quần áo, chăn, chiếu... Tàu chuyển bánh được độ mười phút thì một phụ nữ trẻ đến ngồi cạnh chúng tôi nhờ mang giúp bọc quần áo hẹn qua ga Lạng Sơn sẽ lấy lại. “Dạo này hàng về ít. Chuyến này đi em vơ lại mấy cái quần áo chuyến trước dạt ra.” Tôi bắt chuyện luôn: “Có hay bị tịch thu hàng không"”. “Kiểm soát trên tàu quen mặt bọn người đi chẻ hàng như chúng em cả. Mình đừng quá lộ liễu mà chỉ cần che đậy một chút là qua thôi. Với lại, ai mà chả mang hàng”. Người phụ nữ tên là H. Chị ta cho biết chị là dân làm ăn cò con, mỗi chuyến hàng lãi khoảng dăm chục nghìn, đủ lo tiền gạo mắm cho gia đình.

Gần tám giờ tối khi tàu dừng lại ở ga Long Biên thì không khí bỗng trở nên khẩn trương, ồn ào lên hẳn. Những người “chẻ” hàng gần như đồng loạt xuống ga, í ới gọi tìm người thân hoặc bốc vác phụ mang giúp hàng hoá. Những thùng carton hàng trước đó chẳng thấy giờ bỗng từ đâu ào ạt tuôn xuống sân ga. Chính vì hàng nhiều mất nhiều thời gian bốc xuống mà tàu ĐĐ4 tối 27.11 đã phải đỗ lại lâu hơn thời gian thông báo bốn phút, sau đó mới tiếp tục chuyển bánh về ga Hà Nội. Lúc này, khách trên tàu chỉ còn lại khoảng vài chục người, rõ ràng là những người không phải đi buôn. Còn những người đi buôn vừa xuống kia là buôn lậu.

Hôm vừa đặt chân đến Lạng Sơn chúng tôi được biết cơ quan chức năng đang điều tra vụ ăn tiền mãi lộ xe chở hàng và tham ô hơn 4 tỉ đồng tại Trạm kiểm dịch quốc tế Đồng Đăng. Ông Đoàn Bá Nhiên cho biết tỉnh Lạng Sơn đã tiến hành cho dân và cán bộ một số ngành làm cam kết không buôn và vận chuyển thuê hàng lậu. Việc cam kết là rất cần thiết song để kiểm soát thực hiện đến đâu thì chẳng đơn giản. Đối với tỉnh Lạng Sơn, hàng TQ đưa qua biên giới không có chứng từ hợp pháp thì đều quy là hàng lậu thuộc đối tượng bị bắt giữ. Tuy nhiên trong chợ Đồng Đăng, ngồn ngộn hàng TQ không dán tem vẫn bày bán công khai. Ông Nhiên thừa nhận “việc kiểm tra cũng chỉ có mức độ chứ làm sao đủ người để làm khắp được.”

Nhưng những người như chị H.thì có lý lẽ riêng. Thay cho lời chào từ biệt chúng tôi trước khi xuống ga Bắc Ninh chị ta cười nói: “Chúng em còn đi chẻ được dài dài. Anh không thấy ôtô chạy rầm rập trên đường và hàng của nhà tàu còn nhiều gấp bội chúng em sao" Nhà tàu còn kiếm cơm được thì chúng em cũng phải kiếm chút cháo chứ!”

Bạn thân,
Bài báo không chỉ rõ “nhà tàu” là nhà gì. Có lẽ là nhà ga tàu lửa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Miền Trung có nhiều chuyện lạ, hấp dẫn. Trong đó, nhiều người xếp chuyện làng bắt hổ Thủy Ba của tỉnh Quảng Trị là đặc biệt nhất. Hổ Thủy Ba thường ăn thịt người nên làng Thủy Ba sinh ra cái nghề hiếm thấy trong thiên hạ: nghề bắt hổ. Báo SGGP kể như sau.
Theo báo quốc nội, công nghiệp dệt VN phát triển một cách chật vật, và gắn với nó là số phận biết bao công nhân, trong đó có người làm việc đến quên cả tuổi thanh xuân, nhưng cuộc sống vẫn nhiều lận đận. Làm việc nặng nhọc, nhưng lương thấp, bị sa thải khi nhà máy giảm công suất, đó là thực trạng của những người thợ dệt tại VN.
Theo báo Tuổi Trẻ, trong khi Bộ Giáo dục-Đào tạo CSVN thông báo rằng học phí sẽ chưa tăng trong năm nay, thì một số trường đại học, cao đẳng ngoài công lập, thậm chí cả công lập, đã rục rịch tăng học phí. Niên khóa trước, sau khi có thông tin liên bộ dự kiến sẽ đề nghị tăng học phí, một số trường đã nhanh chóng đưa học phí vọt lên.
Theo báo Lao Động, tại thị trấn La Gi, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận và các khu vực gần thị trấn, nạn cướp giật, đâm chém xảy ra hàng ngày. Nhiều nạn nhân lặng lẽ chịu đựng, không dám trình báo công an, hoặc có khi trình báo cũng không giải quyết được gì. Người dân sống trong nỗi lo sợ. Báo Lao Động ghi lại một vụï thanh tóan kiểu xã hội đen tại thị trấn này như sau.
Trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên, có xã Hương Văn và xã Hương Vân, huyện Hương Trà cách thành phố Huế chỉ hơn chục cây số, là nơi nổi tiếng có những ngôi làng với nhiều phận quá lứa lỡ thì. Ở đó có những ngôi nhà thấp tè, tuềnh toàng, che chắn tạm bợ bằng những tấm cót, sùm sụp trên những mảnh vườn nhỏ, trong đó có những số phận phụ nữ hẩm hiu không bút nào tả xiết.
Hàng năm, cứ vào mùa tựu trường, rất nhiều sinh viên từ các tỉnh về Sài Gòn học đã phải lao đao tìm nhà trọ. Chuyện nhà trọ đã trở thành nỗi ám ảnh của sinh viên vào đầu năm học. Chưa tìm được chỗ trọ là chưa thể "an cư" lo học hành. Tìm ra được nhà trọ có giá cho thuê phù hợp với tình trạng kinh tế của gia đình là bài toán khó giải của nhiều sinh viên.
Như VB đã loan tin, từ hơn một tháng qua, tại tỉnh Quảng Nam, những người dân ở làng An Trung, xã Duy Trung, huyện Duy Xhuyên mất ăn mất ngủ vì những ngọn lửa tự bùng phát đốt cháy nhà cửa, vật dụng nông nghiệp, cây cối trong vườn. Riêng trong những ngày thượng tuần tháng 9, hiểm họa này lại liên tục xảy ra. Dân trong làng sống trong tâm trạng phập phồng lo sợ và hoang mang.
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, thời gian gần đây, tệ nạn cờ bạc, nhậu nhẹt đã lan rộng trong giới sinh viên tại VN. Có những sinh viên đanghọc giỏi và chân chất, vậy mà chỉ sau một vài tam cá nguyệt học kỳ, họ đã trở thành 'lão làng' với những buổi nhậu nhẹt hay hàng giờ ngồi sát phạt nhau. Cuối năm học, các sinh viên này trở nên dật dờ
Theo báo quốc nội, tại miền Tây, "nghêu tặc" đã thực sự trở thành một đại nạn của chính quyền hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre. Bởi bây giờ mỗi lần ra biển đánh cắp nghêu tặc kéo thành đoàn, có phân công tổ chức hẳn hoi."Nghêu tặc" cũng không hẳn những kẻ đầu trộm, đuôi cướp mà trong đó còn có một bộ phận dân nghèo không đất, không nghề nghiệp, không biết làm gì để sống.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.