Hôm nay,  

Bầu Sô Bịp Ca Sĩ

03/06/200000:00:00(Xem: 7444)
Bạn,
Trong một lá thư trước, chúng tôi có kể với bạn câu chuyện về một số ông bầu ca nhạc bị vài ngôi sao làm eo với những đòi hỏi quá mức về thù lao, về giờ giấc trình diễn. Thế nhưng, những trường hợp ông bầu bị ca sĩ làm khổ không nhiều, ngược lại chuyện bầu bịp các ca sĩ từ hạng bét đến hạng nhất để ép giá thù lao đã trở thành những giai thoại hậu trường sân khấu sinh động, hài hước như một số trường hợp được báo Người Lao Động ghi lại.

Một ông bầu tên H chuyên giở bổn cũ, đánh vợ, chưởi con để bịp ca sĩ trước khi phát lương cho họ. Thông thường trước tình cảnh đó, không ca sĩ nào đành lòng đòi giá cao, thế là bầu lời to. Bầu T nổi tiếng với chiêu tình cảm lâm ly, mỗi khi dẫn đoàn đi lưu diễn đều khóc lóc, than lỗ vốn để xù ca sĩ. Riêng vợ của bầu V.M, mỗi khi tức giận chuyện gì, xào lại bổn cũ, rượt, đánh chồng để có cớ đổ thừa nó đi đánh bài, bây giờ chủ nợ đến đòi, đêm nay không trả cả vốn lẫn lời thì bọn xã hội đen sẽ đến đoàn hát lấy mạng. Nghe như vậy, ca sĩ xuôi lòng chấp nhận hạ giá. Nhưng chiêu độc này có hiệu quả ngược, bởi từ đó về sau, không ai dám nhận lời đi hát cho bầu V.M nữa.

Việc bầu bịp ca sĩ đã trở nên quen thuộc vì đó là bí quyết giúp cho các ông bầu như H, Y, X, Q làm giàu nhanh chóng. Bởi, dù bán hết vé, khán phòng chật cứng khán giả, các ông bầu này vẫn tìm cách ăn chận tiền thù lao ca sĩ. Khi tổ chức sô ở các tỉnh, mỗi bầu đánh từ hai đến ba điểm diễn và nguyên tắc là các ca sĩ chỉ nhận thù lao 1.5 sô diễn/đêm. Thế nhưng bầu M đã ăn gian, lúc mời thì nói sẽ diễn ở ba điểm, nhưng khi ca sĩ xuống đến nơi thì mới biết chỉ diễn một điểm và thù lao của họ được trả bằng 75% so với thực tế giá sô diễn của họ. Chính vì vậy, bầu M đã bị một danh hài đánh tại sân bãi Long Hải.

Chuyện các bầu sô bịp các ca sĩ trở nên thường xuyên, gây nên nhiều mâu thuẫn. Tuy nhiên, họ vẫn tìm đến nhau, như cá cần nước. Ngoài chuyện bịp, giới bầu sô còn có những nhân vật chuyên dụ ca sĩ. Bầu N nổi tiếng là người thích phát hiện, tuyển chọn các giọng ca mới, nhất là nam ca sĩ đẹp trai, lực lưỡng dù có chất giọng karaoke cũng được tuyển chọn. Một ca sĩ trẻ xuất thân từ lò ấy đã kể: Cái giá để được cậu Nam “khai quan điểm nhãn” là phải chịu ngủ với cậu ít nhất hai đêm. Nhiều người chịu không nổi sự bệnh hoạn của cậu, lập tức bị sa thải. Còn bầu S, không thuộc dạng bị mắc bệnh đồng tình luyến ái, nhưng muốn được khai quan điểm nhãn thì phải chịu mất tiền. Có một chàng ca sĩ xuất thân từ bán cá kiểng, đã phải mất 5 chỉ vàng bốn số 9 mới được giới thiệu cho hát ở một tụ điểm thuộc trung tâm Văn hóa Gò Vấp. Riêng có một cặp vợ chồng bầu sô làm việc ở một tụ điểm, thường hay gợi ý các ca sĩ trẻ tặng quà nếu muốn được xếp lịch biểu diễn.

Bạn,
Báo Người Lao Động cũng nhắc đến một bà bầu chuyên dụ nam ca sĩ để “đạt” những nhu cầu riêng. Theo báo này, hiện nay, trong giới ca nhạc đều biết đến bầu T, chuyên tổ chức các chuyến biểu diễn ở châu Âu. Bầu T đã lợi dụng nhu cầu thích được biểu diễn ở nước ngoài của các ca sĩ để thỏa mãn chuyện chăn gối với các nam ca sĩ. Tính ra đã có nhiều ca sĩ nổi tiếng làm kép hờ của T. Bầu này còn có sở thích thích chụp hình lén các ca sĩ khi họ đang ngủ hoặc khi đang tắm, để thỏa mãn nhu cầu thị dục. Một ca sĩ nổi tiếng đã bị T chụp ảnh trong thế Adam và dùng đó làm áp lực cho việc kéo nài giá cả thù lao cũng như phải tiếp tục làm người tình của T. Vụ việc này đã từng được người ca sĩ đó viết đơn thưa, nhưng vì sợ mang tiếng nên đã âm thầm chấp nhận luật im lặng, và thế là bà bầu trên vẫn tiếp tục “trò chơi” của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tình hình nhân quyền Việt Nam qua hô sơ Formosa lộ rõ màu sắc búa liềm rồi... bất kể thế giới phản đôi. Trong khi đó, có nghi vấn vi cá mập mua là không có giấy phép?
Vậy là y hệt như phim cao bồi bắn súng, bất bình là rút súng ra pằng pằng… Vậy mà, khi công an hỏi tới, hóa ra là súng nhựa. Hay, có phải công an chạy tội cho người khoe súng chăng?
Trong khi Biển Đông sôi động, sóng gió không ngừng, các quan chức ngoaị giao Việt Nam vẫn tưng bừng thu vén cả những món hàng thế giới ngăn cấm, thế là vi cá mập phơi đầy trên maí nhà sứ quán...
Hôm 19/1/2018 vừa qua là tròn 44 năm ngày Hoàng Sa bị Hải quân Trung Quốc đánh chiếm. Trận Hải chiến Hoàng Sa xảy ra ngày 19 tháng 1 năm 1974.
Vậy là thê thảm cho công nhân thủy nông Hà Nội, gần 3 năm bị nợ lương mà kêu hoài vẫn không thấy nhúc nhích... Có biết là bao nhiêu gia đình đau khổ chỉ vì quan chức Hà Nội tiền xài như nước, trong khi lương công nhân thủy lợi cứ bị chận hoài.
Vậy là kết thân hơn với Tòa Thánh Vatican, nhưng không biết mức độ tương lai như thế nào. Trong khi đó, chuyện văn nghệ Nội Mông Trung Quốc ca hát tại Hà Nội trong ngày tưởng niệm Hải Chiến Hoàng sa bị ngưng vì “sự cố kỹ thuật” chớ không vì Hoàng Sa. Có biết bao nhiêu triệu người suy nghĩ, tưởng nhớ về Hoàng Sa, vậy mà chỉ cần mấy cô Nội Mông váy Tàu nhảy múa là buồn biết bao nhiêu.
Vậy là robot tới Sài Gòn, làm một tiếp viên nhà hàng... điều này gợi lên suy nghĩ rằng, hàng chục triệu công nhân Việt Nam được chính phủ chuẩn bị kỹ năng gì, khi các hãng xưởng FDI và VN sử dụng robot vào các dây chuyền sản xuất. Phải thay đổi mới theo kịp xứ người, nhưng làm cách nào để thăng tiến cả trăm triệu người dân mới là nan đề.
Học sinh trung học quá kém, thế là lên đại học chới với... Lên đại học may mắn lấy được cử nhân, đa số sẽ đuối sức, hết dám theo lên bậc sau đại học, như Thạc sĩ, Tiến sĩ... Đó là hoàn cảnh chung.
Làm thế nào để chạy đua cách mạng công nghệ 4.0? Phải chăng là nợ lương cho tròn 4 năm? Hay là các quan chức thử tìm hiểu xem cách mạng công nghệ 4.0 có phải là nợ lương nhiều thêm?
Vậy là ông Tổng Bí Thư băn khoăn vì công an “bị kẻ địch mua chuộc”... Có phải là tình báo Trung Quốc hay Mỹ mua chuộc các tướng công an CSVN? Hay chỉ đơn giản là các tướng công an tụự chuyển biến?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.