Hôm nay,  

Công Nhân Ở Khu Mỏ

01/11/199900:00:00(Xem: 7317)
Bạn,
Tại Việt Nam phần lớn các khu mỏ đều tập trung ở các tỉnh phía Bắc như Thái Nguyên, Quảng Ninh, Hà Nam. Do các nhà máy khai thác khoáng sản tại Việt Nam đều thiếu các trang thiết bị an toàn lao động và bảo đảm sức khỏe cho công nhân, nên tại nhiều khu mỏ, số công nhân bị tai nạn lao động hoặc bị bệnh do nghề nghiệp gây ra chiếm từ 25% đến 50%. Đối với công nhân mỏ than và mỏ đá, đa số đều mắc bệnh bụi phổi, ngoài da, riêng ở mỏ đá, công nhân còn bị thêm bệnh điếc. Theo thông tin trong nước, mới đây, khi các chuyên viên tiến hành điều tra trong số hơn 200 công nhân ở mỏ đá Kiện Khê (Hà Nam) người ta phát hiện thấy có 25% mắc bệnh đường hô hấp ở các mức độ khác nhau. Do bị bệnh tật, hầu hết các mỏ, công nhân nam đến tuổi 55 và nữ - tuổi 50 đều phải chuyển sang công tác khác hoặc phải nghỉ vì sức khoẻ suy kiệt. Ngoài sự nhiễm bệnh do môi trường lao động, công nhân còn có nỗi lo về tai nạn lao động xảy ra thường xuyên như ghi nhận sau đây của báo VN.
Đáng quan ngại hơn là những vụ tai nạn lao động. Thật khó tưởng tượng được rằng chỉ trong vòng 4 tháng ở khu khai thác đá Kiện Khê (Hà Nam) đã có 20 người chết do tai nạn lao động. Riêng tại khu Núi Bùi - Thanh Sơn, với diện tích chưa đầy 1km vuông, trong 9 tháng, 97 đã có 4 người chết do đá lở, đá lăn từ trên vách núi xuống đè vào người. Những vụ tai nạn xảy ra trong ngành đá thường rất thương tâm: Người bị đá đè chết không toàn thây, người bị bắn xuống núi. Đây thực sự là một báo động đỏ.

Nguyên nhân thứ nhất là thiết bị sản xuất cũ kỹ, lạc hậu. Nhiều nơi vẫn dùng máy móc của những năm 60. Một số cơ sở liên doanh với nước ngoài (như của Cty Nam Bình, Cty đá Việt - Nhật, Cty VLGT 2 ở Ninh Bình...) do làm ăn thua lỗ đã phải nhường chỗ cho các thiết bị thủ công, mini cơ động hơn, nhưng cũng lạc hậu và thiếu an toàn hơn, nhất là ở các khâu như bắn mìn, khoan lỗ.
Tại các công trường đá, có tới 50% số công nhân làm việc cho các cai bưởng tư nhân, hoặc tư nhân núp dưới bóng Nhà nước. Ví dụ ở núi Bùi (Hà Nam), bên cạnh 3 doanh nghiệp nhà nước với khoảng 300 công nhân thì cũng có hơn 100 cơ sở tư nhân với 500 công nhân. Họ là những nông dân, phụ nữ, học sinh đi làm việc trong lúc nông nhàn. Họ chưa hề có hiểu biết gì về công nghệ khai thác, về Luật Lao động cũng như quy định về an toàn lao động. Trang bị An toàn lao động (ATLĐ) ngay trong các DNNN cũng rất ít ỏi, còn trong các cơ sở tư nhân lại càng hầu như không có. Hệ thống kiểm tra ATLĐ không được chú ý thường xuyên. Khi có TNLĐ xảy ra, họ chỉ còn biết trông chờ vào lòng hảo tâm của các cai bưởng.

Bạn,
Cũng theo báo trong nước, một nguyên nhân nữa không kém phần quan trọng là vấn đề tổ chức về sản xuất đá. Rất nhiều cơ sở chui. Người lao động ở đây tất nhiên không được ký hợp đồng lao động. Còn trong các công ty quốc doanh CSVN đang khá phổ biến tình trạng khoán trắng sản phẩm cho công nhân. Ban giám đốc và các phòng ban chuyên môn hầu như không lo đến kế hoạch sản xuất, mà chỉ cần tìm được thị trường đầu ra cho sản phẩm. Cấp phát bảo hộ lao động, chăm sóc y tế, khám sức khoẻ định kỳ cho công nhân đều chỉ được làm chiếu lệ. Cuối cùng tất cả tai họa đều đè nặng trên cơ thể người công nhân mỏ vốn đã lầm than từ khi mới vào nghề!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tình hình nhân quyền Việt Nam qua hô sơ Formosa lộ rõ màu sắc búa liềm rồi... bất kể thế giới phản đôi. Trong khi đó, có nghi vấn vi cá mập mua là không có giấy phép?
Vậy là y hệt như phim cao bồi bắn súng, bất bình là rút súng ra pằng pằng… Vậy mà, khi công an hỏi tới, hóa ra là súng nhựa. Hay, có phải công an chạy tội cho người khoe súng chăng?
Trong khi Biển Đông sôi động, sóng gió không ngừng, các quan chức ngoaị giao Việt Nam vẫn tưng bừng thu vén cả những món hàng thế giới ngăn cấm, thế là vi cá mập phơi đầy trên maí nhà sứ quán...
Hôm 19/1/2018 vừa qua là tròn 44 năm ngày Hoàng Sa bị Hải quân Trung Quốc đánh chiếm. Trận Hải chiến Hoàng Sa xảy ra ngày 19 tháng 1 năm 1974.
Vậy là thê thảm cho công nhân thủy nông Hà Nội, gần 3 năm bị nợ lương mà kêu hoài vẫn không thấy nhúc nhích... Có biết là bao nhiêu gia đình đau khổ chỉ vì quan chức Hà Nội tiền xài như nước, trong khi lương công nhân thủy lợi cứ bị chận hoài.
Vậy là kết thân hơn với Tòa Thánh Vatican, nhưng không biết mức độ tương lai như thế nào. Trong khi đó, chuyện văn nghệ Nội Mông Trung Quốc ca hát tại Hà Nội trong ngày tưởng niệm Hải Chiến Hoàng sa bị ngưng vì “sự cố kỹ thuật” chớ không vì Hoàng Sa. Có biết bao nhiêu triệu người suy nghĩ, tưởng nhớ về Hoàng Sa, vậy mà chỉ cần mấy cô Nội Mông váy Tàu nhảy múa là buồn biết bao nhiêu.
Vậy là robot tới Sài Gòn, làm một tiếp viên nhà hàng... điều này gợi lên suy nghĩ rằng, hàng chục triệu công nhân Việt Nam được chính phủ chuẩn bị kỹ năng gì, khi các hãng xưởng FDI và VN sử dụng robot vào các dây chuyền sản xuất. Phải thay đổi mới theo kịp xứ người, nhưng làm cách nào để thăng tiến cả trăm triệu người dân mới là nan đề.
Học sinh trung học quá kém, thế là lên đại học chới với... Lên đại học may mắn lấy được cử nhân, đa số sẽ đuối sức, hết dám theo lên bậc sau đại học, như Thạc sĩ, Tiến sĩ... Đó là hoàn cảnh chung.
Làm thế nào để chạy đua cách mạng công nghệ 4.0? Phải chăng là nợ lương cho tròn 4 năm? Hay là các quan chức thử tìm hiểu xem cách mạng công nghệ 4.0 có phải là nợ lương nhiều thêm?
Vậy là ông Tổng Bí Thư băn khoăn vì công an “bị kẻ địch mua chuộc”... Có phải là tình báo Trung Quốc hay Mỹ mua chuộc các tướng công an CSVN? Hay chỉ đơn giản là các tướng công an tụự chuyển biến?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.