Hôm nay,  

Đồi Núi Mất Dần

09/05/200300:00:00(Xem: 6599)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo Lao Động, trên điạ bàn thành phố Nha Trang, đồi núi đã tạo nên thế đất vững chãi và nét riêng cho thành phố biển này. Nhưng, tình trạng phá núi, xây nhà chiếm đất rồi bán, mua, sang, nhượng đã và đang diễn ra từ hàng chục năm nay, làm biến dạng cảnh quan và gây nên bất an trong lòng dân chúng. Báo Lao Động viết như sau.
Nằm ở trung tâm thành phố, nơi có chùa Long Sơn và tượng đài Phật Trắng cao 21 mét, một trong những địa chỉ du lịch nổi tiếng của Nha Trang, đồi Trại Thủy được người xưa tôn là một trong tứ thú trụ trì bên cửa sông Cái nhưng giờ đây đã trở thành lãnh địa của dân ngụ cư bất hợp pháp và là điểm tập kết thường xuyên của đối tượng ghiền xì ke, ma tuý.
Phóng viên thận trọng men theo con đường mới mở, hàng trăm căn nhà ổ chuột ép vào nhau một cách lộn xộn và tạm bợ tạo thành khu dân cư đông đúc, khác biệt với phố xá sầm uất dưới chân đồi. Dân địa phương gọi đây là "xóm núi". Theo lời phó chủ tịch phường Phương Sơn tên là Phan Đình Nhân thì "xóm núi" mới hình thành từ những năm 1980, khi mà nhiều gia đình làm ăn thất bại ở các khu kinh tế mới lần lượt "hồi hương" nhưng không còn hộ khẩu và chỗ ở. Ban ngày dân "xóm núi" xuống phố làm đủ thứ nghề để kiếm sống, tối đến mới trở về lều, trại tìm chỗ ngủ. Lúc bấy giờ tình hình kinh tế nói chung rất khó khăn, chính quyền địa phương không biết phải giải quyết "hậu kinh tế mới" như thế nào nên đành làm ngơ. Lâu dần...dòng người di cư tự do từ những nơi khác đến Nha Trang ngày càng đông, quả đồi rộng gần 50 ha này không có ai tranh chấp nên rất nhiều gia đình rủ nhau ở lại đây. "Xóm núi" chen chúc...thế đất bị biến dạng vì mùa mưa năm nào cũng có cảnh sạt lở, cây đổ...nhà nọ đè sập nhà kia, thậm chí gần đây đã xảy ra chết người.

Năm 2000, khi mà UB phường tổ chức kiểm tra, yêu cầu giải tỏa thì đã có gần 300 hộ với hơn 1.000 con người cắm chốt nơi "xóm núi". Ông Bảy, một cư dân 61 tuổi đã hơn 20 năm định cư trên đồi Trại Thủy thông báo: "Nhà tui đã 3 đời sống tạm ở đây. Sau 3 lần dựng vợ, gả chồng cho con, số khẩu tăng nhanh mà nhà cửa thì chật chội nên đành tự tách hộ". Theo cách nói của ông Bảy thì tách hộ có nghĩa là lại tiếp tục đốn cây, dọn đá...khoanh thêm một chỗ để làm nhà tạm chứ thực ra dân ngụ cư làm gì hộ khẩu, hộ tịch. Chao ôi, với đà tăng dân số tự nhiên theo kiểu này thì chỉ dăm năm nữa quả đồi linh thiêng sẽ bị băm nát thành hàng ngàn mảnh.
Bạn,
Cũng theo báo Lao Động, thành phần dân cư "xóm núi" còn có nhiều người là dân gốc Nha Trang thuộc "diện giải toả", họ nhận tiền đền bù và đất tái định cư xong liền bán "trọn gói" rồi lên núi chiếm chỗ ở. Đó là chưa kể đến những thành phần xã hội khác như giang hồ gác kiếm, gái mãi dâm hết thời hoặc các băng nhóm ăn xin chuyên nghiệp. Vì vậy, khu vực này luôn là điểm nóng trong lòng thành phố Nha Trang.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.