Hôm nay,  

Đồi Núi Mất Dần

09/05/200300:00:00(Xem: 8178)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo Lao Động, trên điạ bàn thành phố Nha Trang, đồi núi đã tạo nên thế đất vững chãi và nét riêng cho thành phố biển này. Nhưng, tình trạng phá núi, xây nhà chiếm đất rồi bán, mua, sang, nhượng đã và đang diễn ra từ hàng chục năm nay, làm biến dạng cảnh quan và gây nên bất an trong lòng dân chúng. Báo Lao Động viết như sau.
Nằm ở trung tâm thành phố, nơi có chùa Long Sơn và tượng đài Phật Trắng cao 21 mét, một trong những địa chỉ du lịch nổi tiếng của Nha Trang, đồi Trại Thủy được người xưa tôn là một trong tứ thú trụ trì bên cửa sông Cái nhưng giờ đây đã trở thành lãnh địa của dân ngụ cư bất hợp pháp và là điểm tập kết thường xuyên của đối tượng ghiền xì ke, ma tuý.
Phóng viên thận trọng men theo con đường mới mở, hàng trăm căn nhà ổ chuột ép vào nhau một cách lộn xộn và tạm bợ tạo thành khu dân cư đông đúc, khác biệt với phố xá sầm uất dưới chân đồi. Dân địa phương gọi đây là "xóm núi". Theo lời phó chủ tịch phường Phương Sơn tên là Phan Đình Nhân thì "xóm núi" mới hình thành từ những năm 1980, khi mà nhiều gia đình làm ăn thất bại ở các khu kinh tế mới lần lượt "hồi hương" nhưng không còn hộ khẩu và chỗ ở. Ban ngày dân "xóm núi" xuống phố làm đủ thứ nghề để kiếm sống, tối đến mới trở về lều, trại tìm chỗ ngủ. Lúc bấy giờ tình hình kinh tế nói chung rất khó khăn, chính quyền địa phương không biết phải giải quyết "hậu kinh tế mới" như thế nào nên đành làm ngơ. Lâu dần...dòng người di cư tự do từ những nơi khác đến Nha Trang ngày càng đông, quả đồi rộng gần 50 ha này không có ai tranh chấp nên rất nhiều gia đình rủ nhau ở lại đây. "Xóm núi" chen chúc...thế đất bị biến dạng vì mùa mưa năm nào cũng có cảnh sạt lở, cây đổ...nhà nọ đè sập nhà kia, thậm chí gần đây đã xảy ra chết người.

Năm 2000, khi mà UB phường tổ chức kiểm tra, yêu cầu giải tỏa thì đã có gần 300 hộ với hơn 1.000 con người cắm chốt nơi "xóm núi". Ông Bảy, một cư dân 61 tuổi đã hơn 20 năm định cư trên đồi Trại Thủy thông báo: "Nhà tui đã 3 đời sống tạm ở đây. Sau 3 lần dựng vợ, gả chồng cho con, số khẩu tăng nhanh mà nhà cửa thì chật chội nên đành tự tách hộ". Theo cách nói của ông Bảy thì tách hộ có nghĩa là lại tiếp tục đốn cây, dọn đá...khoanh thêm một chỗ để làm nhà tạm chứ thực ra dân ngụ cư làm gì hộ khẩu, hộ tịch. Chao ôi, với đà tăng dân số tự nhiên theo kiểu này thì chỉ dăm năm nữa quả đồi linh thiêng sẽ bị băm nát thành hàng ngàn mảnh.
Bạn,
Cũng theo báo Lao Động, thành phần dân cư "xóm núi" còn có nhiều người là dân gốc Nha Trang thuộc "diện giải toả", họ nhận tiền đền bù và đất tái định cư xong liền bán "trọn gói" rồi lên núi chiếm chỗ ở. Đó là chưa kể đến những thành phần xã hội khác như giang hồ gác kiếm, gái mãi dâm hết thời hoặc các băng nhóm ăn xin chuyên nghiệp. Vì vậy, khu vực này luôn là điểm nóng trong lòng thành phố Nha Trang.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.