Hôm nay,  

Trí Thức Tìm Việc

11/05/199900:00:00(Xem: 13641)
Bạn,
Theo một báo cáo của Vụ chuyên nghiệp thuộc bộ Giáo dục và Đào tạo CSVN thì hơn 50% sinh viên tốt nghiệp các trường đại học kỹ thuật và chuyên nghiệp đã không tìm được việc làm đúng ngành nghề sau khi ra trường. Nguyên nhân chính là các nhà máy, các xí nghiệp chỉ cần thợ hơn là cần kỹ sư. Giám đốc một nhà máy cơ khí đã nói với phóng viên các báo trong nước rằng nhà máy của mình cần nhiều thợ giỏi nhưng vẫn chưa có đủ, trong khi đó thì kỹ sư ở nhà máy lại thừa ra, phải bố trí làm những công việc khác. Báo Sài Gòn đã ghi nhận thực trạng này qua trích đoạn sau đây:
Âu lo về việc làm sau khi ra trường có thể bắt gặp trong hầu hết các câu hỏi của sinh viên. Quang, một sinh viên ngành chế tạo xe hơi nói: “Tôi học ngành ô tô, nhưng rất lo vì biết có nhiều đàn anh ra trường không tìm được việc làm đúng chuyên môn”. Phó tiến sĩ Trương Quang Mùi, giảng viên trường Cao đẳng Kỹ nghệ dân lập, đồng thời là chánh văn phòng phụ trách nhân sự thuộc công ty ô tô Mê Kông, nói đúng là hiện tại thì không thật là yên tâm thật. Bởi 14 liên doanh sản xuất ô tô đã được cấp giấy phép đầu tư, song thị trường còn rất nhỏ hẹp, mức sống của người dân còn thấp. Còn sinh viên Thanh Hoa, thì tâm sự: Tôi đang học ngành kỹ thuật xây dựng, nhưng nghe nói ngành này đang bão hòa. Một số công trình liên doanh của Hàn Quốc, Tân Gia Ba đang xây dựng dở dang, người ta rút về nước hết vì ảnh hưởng thị trường tiền tệ châu Á. Còn ông Nguyễn Chơn Trung, phó ban quản lý các khu chế xuất và khu công nghiệp tại Sài Gòn thì lại nhắn nhủ sinh viên đối diện với một thực tế: Hiện nay, chúng ta đang chứng kiến một mâu thuẫn đau xót là người lao động thừa, nhu cầu tuyển cao, nhưng khả năng đáp ứng rất hạn chế. Để có 23 ngàn lao động tại khu chế xuất, chúng tôi đã phải giới thiệu trên 40 ngàn ứng viên, một tỉ lệ rất cao. Ý ông Nguyễn Chơn Trung muốn nói đến trình độ kỹ thuật của công nhân chưa cao nên số ứng viên xin tuyển tuy đông nhưng sau khi kiểm tra tay nghề, ít có người hội đủ trình độ. Ông Trung nói thêm: Chúng tôi đang thiếu đội ngũ công nhân kỹ thuật trung cấp và cao đẳng kỹ thuật lành nghề.

Tại một buổi giao lưu về đề tài “sinh viên và doanh nghiệp”, anh Phú Văn Thạc, phó giám đốc một công ty nói rằng: Điều quan trọng là phải tinh thông một nghề, nhưng không quên những kiến thức văn hóa xã hội khác trước thị trường lao động ngày càng cạnh tranh gay gắt hôm nay.
Bạn,
Trong niên khóa vừa qua, trong số hàng ngàn tân kỹ sư của các trường đại học Bách khoa và Nông Lâm Sài Gòn, chỉ có khoảng 1/3 tìm được việc làm đúng ngành nghề, 2/3 còn lại thì phải làm những nghề chưa bao giờ được đào tạo. Do cuộc sống khó khăn, nhiều sinh viên tốt nghiệp đại học kỹ thuật, bách khoa, các trường cao đẳng, đã phải chấp nhận làm những công việc không đòi hỏi trình độ chuyên môn như: tiếp thị, khuyến mãi cho các công ty, doanh nghiệp thương mại, công nhân lao động phổ thông tại các nhà máy với mức lương của một người thợ tập sự... Họ phải đợi chờ một thời gian rất dài có khi đến hai, ba năm mới tìm được công việc đúng nghề của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Điều làm cho chúng ta phiền là khi những người quan tâm tới giáo dục và văn học thực ra lại gây rối thêm cho mọi chuyện, và như thế sẽ khó làm những gì có chiều sâu được.
Tình yêu tất nhiên là không tuổi rồi. Ai cũng biết như thế, vì đó là lời mọi người đều nói với nhau trên tất cả báo chí của mọi nền văn hóa.
Đôi khi có những chuyện bất ngờ xảy ra, các luật gia chính thống lại tranh cãi rằng có phải Việt Nam đã có luật để xử chưa, hay có phải rằng luật Việt Nam có thể né tránh được, hay có phải rằng VN có luật nhưng không hề áp dụng, hoặc là làm trái luật, hoặc là xử theo văn bản trái luật...
Đất nước ngày càng kinh dị. Không có vẻ gì như đời thường. Y hệt như trong phim ảnh căng thẳng, nơi xã hội đen khống chế cả quan quyền và trong đời dân thường.
Hễ đến cửa quan là mất tiền... Đó là lời bình phẩm của một viên quan, tuy chỉ là quan nhỏ thôi, nhưng hẳn là hiểu và chịu đựng cả một hệ thống như thế. Mà là chuyện ngay tại thủ đô cũng thế, tức là gần mặt trời, chứ không phải chuyện xa xôi gì.
Chúng ta đều từng tự hào là con rồng cháu tiên, và tin rằng được làm người Việt hẳn là cái gì ghê gớm lắm.
Có những hình ảnh chỉ mới nhìn đã không thể quên được. Đời người hẳn đã từng nhiều lần gặp các hình ảnh khó quên mang theo những tiếng cười vui, hay dòng nước mắt ngậm ngùi.
Có những hoàn cảnh thương tâm ở quê nhà, và rồi chúng ta chợt thấy lòng từ bi, muốn làm từ thiện. Nhưng không dễ đâu, cũng gian nan nhiều rào cản lắm.
Có những chuyện không bao giờ hiểu nổi trên đời này. Kể cả chuyện trong chùa.
Chuyện bi hài là trẻ em bây giờ hiểu biết về tình dục quá sớm. Và cái gọi là hiểu biết sớm này chỉ có nghĩa là hiểu biết không chính quy, không qua trường lớp, mà chỉ là kiểu “vừa học, vừa hành.” Nghĩa là, ăn cơm trước kẻng, nói theo ngôn ngữ thời đại.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.