Hôm nay,  

Trí Thức Tìm Việc

11/05/199900:00:00(Xem: 15296)
Bạn,
Theo một báo cáo của Vụ chuyên nghiệp thuộc bộ Giáo dục và Đào tạo CSVN thì hơn 50% sinh viên tốt nghiệp các trường đại học kỹ thuật và chuyên nghiệp đã không tìm được việc làm đúng ngành nghề sau khi ra trường. Nguyên nhân chính là các nhà máy, các xí nghiệp chỉ cần thợ hơn là cần kỹ sư. Giám đốc một nhà máy cơ khí đã nói với phóng viên các báo trong nước rằng nhà máy của mình cần nhiều thợ giỏi nhưng vẫn chưa có đủ, trong khi đó thì kỹ sư ở nhà máy lại thừa ra, phải bố trí làm những công việc khác. Báo Sài Gòn đã ghi nhận thực trạng này qua trích đoạn sau đây:
Âu lo về việc làm sau khi ra trường có thể bắt gặp trong hầu hết các câu hỏi của sinh viên. Quang, một sinh viên ngành chế tạo xe hơi nói: “Tôi học ngành ô tô, nhưng rất lo vì biết có nhiều đàn anh ra trường không tìm được việc làm đúng chuyên môn”. Phó tiến sĩ Trương Quang Mùi, giảng viên trường Cao đẳng Kỹ nghệ dân lập, đồng thời là chánh văn phòng phụ trách nhân sự thuộc công ty ô tô Mê Kông, nói đúng là hiện tại thì không thật là yên tâm thật. Bởi 14 liên doanh sản xuất ô tô đã được cấp giấy phép đầu tư, song thị trường còn rất nhỏ hẹp, mức sống của người dân còn thấp. Còn sinh viên Thanh Hoa, thì tâm sự: Tôi đang học ngành kỹ thuật xây dựng, nhưng nghe nói ngành này đang bão hòa. Một số công trình liên doanh của Hàn Quốc, Tân Gia Ba đang xây dựng dở dang, người ta rút về nước hết vì ảnh hưởng thị trường tiền tệ châu Á. Còn ông Nguyễn Chơn Trung, phó ban quản lý các khu chế xuất và khu công nghiệp tại Sài Gòn thì lại nhắn nhủ sinh viên đối diện với một thực tế: Hiện nay, chúng ta đang chứng kiến một mâu thuẫn đau xót là người lao động thừa, nhu cầu tuyển cao, nhưng khả năng đáp ứng rất hạn chế. Để có 23 ngàn lao động tại khu chế xuất, chúng tôi đã phải giới thiệu trên 40 ngàn ứng viên, một tỉ lệ rất cao. Ý ông Nguyễn Chơn Trung muốn nói đến trình độ kỹ thuật của công nhân chưa cao nên số ứng viên xin tuyển tuy đông nhưng sau khi kiểm tra tay nghề, ít có người hội đủ trình độ. Ông Trung nói thêm: Chúng tôi đang thiếu đội ngũ công nhân kỹ thuật trung cấp và cao đẳng kỹ thuật lành nghề.

Tại một buổi giao lưu về đề tài “sinh viên và doanh nghiệp”, anh Phú Văn Thạc, phó giám đốc một công ty nói rằng: Điều quan trọng là phải tinh thông một nghề, nhưng không quên những kiến thức văn hóa xã hội khác trước thị trường lao động ngày càng cạnh tranh gay gắt hôm nay.
Bạn,
Trong niên khóa vừa qua, trong số hàng ngàn tân kỹ sư của các trường đại học Bách khoa và Nông Lâm Sài Gòn, chỉ có khoảng 1/3 tìm được việc làm đúng ngành nghề, 2/3 còn lại thì phải làm những nghề chưa bao giờ được đào tạo. Do cuộc sống khó khăn, nhiều sinh viên tốt nghiệp đại học kỹ thuật, bách khoa, các trường cao đẳng, đã phải chấp nhận làm những công việc không đòi hỏi trình độ chuyên môn như: tiếp thị, khuyến mãi cho các công ty, doanh nghiệp thương mại, công nhân lao động phổ thông tại các nhà máy với mức lương của một người thợ tập sự... Họ phải đợi chờ một thời gian rất dài có khi đến hai, ba năm mới tìm được công việc đúng nghề của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.