Hôm nay,  

Nuôi Mộng Làm Mc

29/03/200300:00:00(Xem: 8373)
Bạn,
Ởû VN, dẫn chương trình chưa thực sự trở thành một nghề mà chỉ là công việc kiêm nhiệm của một người có tài ăn nói trước đám đông. Và cũng chưa có một trường lớp nào đào tạo những MC chuyên nghiệp. Vài năm gần đây, cùng với sự bùng phát của các chương trình ca nhạc, thời trang, các buổi giao lưu, nhu cầu cần người dẫn chương trình ngày càng tăng. Nhiều xướng ngôn viên, biên tập viên truyền hình, rồi ca sĩ, người mẫu, diễn viên không bỏ lỡ cơ hội chiếm lĩnh lĩnh vực còn mới mẻ và dễ nổi tiếng này. Học làm MC cũng trở thành một nhu cầu của nhiều người trẻ nuôi mộng trở thành người nổi tiếng. Báo Giáo Dục-Thời Đại viết như sau.
Ởû TP.SG, cùng với những khóa đào tạo người mẫu, ca sĩ, những khoá đào tạo MC do Nhà văn hoá Thanh niên hoặc Nhà văn hóa một số quận tổ chức cũng thi nhau mở, thu hút rất đông giới trẻ tham gia. Còn tại miền Bắc, nơi duy nhất đào tạo MC (tất nhiên dưới dạng nghiệp dư) là Cung Văn hoá Hà Nội. Đến nay, đã có hai khoá "MC nghiệp dư" tốt nghiệp. Ịiều kiện để tham gia khoá học này là những người không có khuyết tật về hình thể, giọng nói, có chiều cao từ 1.6m trở lên (với nữ); 1.7m trở lên (với nam). Tuy nhiên, không phải ai tham gia học lớp MC cũng nhằm mục đích trở thành người dẫn chương trình, có người học cho biết, để trở nên mạnh dạn, ăn nói lưu loát hơn.

Tất cả những MC nổi tiếng được nhiều người biết tới hiện nay đều chỉ coi dẫn chương trình (DCT) là một việc làm "tay trái". Tạ Bích Loan, Diễm Quỳnh, Tuấn Anh... là biên tập viên của VTV3 - Đài THVN. Người tạo nên hẳn một phong cách DCT rất "Lại Văn Sâm" giờ đã lui về với vai trò một người làm quản lý. Quỳnh Hoa là phát thanh viên của Đài PTTH HN... Những người này hoàn toàn không qua một trường lớp đào tạo nào cả mà tài dẫn chuơng trình của họ đều do trời phú, cộng với sự rèn luyện, học hỏi của bản thân. Nhưng có một đặc điểm chung là công việc chính của họ đều có liên quan đến ánh đèn sân khấu, đến truyền hình, hoặc đòi hỏi phải giao tiếp với nhiều người. Và làm MC với họ là một sự bổ trợ rất tốt cho nghề nghiệp.
Bạn,
Báo quốc nội viết tiếp:Dù MC chưa thực sự trở thành một nghề, nhưng nhu cầu cần người DCT của xã hội thực sự là một nhu cầu không nhỏ. Một giảng viên của 1 khóa đào tạo MC cho biết , ngay trong khoá học đã có không ít công ty, đoàn nghệ thuật đến đặt vấn đề muốn lớp MC giới thiệu cho họ những người có khả năng dẫn các chương trình giao lưu, biểu diễn nghệ thuật, khai trương công ty...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các bạn vàng Trung Quốc vào đất Việt để làm gì? Có nhiều lý do, tất nhiên.
Chúng ta có thể thắc mắc rằng tại sao con số tỷ lệ thất nghiệp của Việt Nam lúc nào cũng quá thấp, trong khi số người thất nghiệp ngoaì phố thị và trong làng xã lại quá đông tới đếm không xuể.
Có ai đã từng bảo rằng dân tộc mình vốn ưa thích thi ca. Hẳn là không hoàn toàn đúng đâu, vì nếu thế, nhà thơ hẳn là có thể tự lực tự cường về mặt tài chánh bằng những dòng thơ của họ.
Câu chuyện ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng năm 2009 tuyên bố hùng hồn rằng khai thác bauxite Tây Nguyên là chủ trương lớn của “Đảng và Nhà Nước,” bác bỏ hết những phản biện từ nhiều ngàn vị trí thức, chuyên gia... bây giờ mới thấy khủng hoảng. Đỉnh cao trí tuệ của nhà nước bây giờ mới trở thành trò giễu cho cả thế giới.
Nếu chúng ta không phải bác sĩ, và ngay cả nếu có là bác sĩ nhưng thiếu những máy thử nghiệm y khoa tối tân để đo lường các số liệu kích thích tố trong cơ thể, làm sao chúng ta có thể xác định giới tính của một người nào là nam hay nữ?
Chúng ta đang sống trong thời đủ thứ giả mạo.
Từ nhiều thập niên, chúng ta vẫn nhìn về phương Bắc như cội nguồn, như ngưỡng vọng về những quê hương tâm linh xa thẳm nghìn năm của Núi Tản, của Sông Hồng, của Yên Tử, của Hoa Lư... nơi phát tích những cổ xưa văn hóa Việt.
Đó là chuyện rất lạ, khi một người xứ lạ vào VN, tự xưng là Tiến Sĩ Nông Nghiệp Tứ Xuyên, thuê dân mình trồng lúa lạ.
Đó là chuyện hiếm khi nói tới. May mắn, nhờ cuộc cách mạng tin học, và nhờ các blog mọc lên như nấm, cuối cùng mới có chuyện khó nói lại được nói lên.
Nhớ hồi đi học, mỗi lần ra sân trong giờ thể dục thể thao là ông thầy bắt vừa chạy, vừa hát bài “Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau...” Mới biết, kỷ niệm tuyệt vời, một lần in vào trí nhớ thơ trẻ, là chúng ta khó quên vậy.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.