Hôm nay,  

Lị Luyện Thi

31/05/199900:00:00(Xem: 10442)
Bạn,
Còn hơn 1 tháng tháng nữa là kỳ thi vào các trường đại học ở Việt Nam năm nay bắt đầu. Tại Sài Gòn, Huế, Hà Nội... những thành phố có nhiều trường đại học, mùa luyện thi đại học đã khởi động từ đầu năm 1999. Riêng trong hai tháng 5 và 6 là thời điểm của các lớp luyện thi cấp tốc. Ngoài ra, vào thượng tuần tháng 6, còn có các khóa 3 tuần ôn tập dành cho học sinh ở các tỉnh sau khi dự kỳ thi Tốt nghiệp Phổ thông Trung học. Học sinh theo học các lớp luyện thi đại học gồm nhiều thành phần: thi rớt đại học các niên khóa trước, đang học đại học nhưng không còn thích trường đang học phải ôn luyện để thi vào ngành khác, thành phần đông đảo nhất là học sinh đang theo học lớp 12. Theo ghi nhận của báo trong nước, từ tháng 5 do phải ôn bài để bước qua cái cầu Tú tài, phần lớn học sinh lớp 12 phải tạm ngưng các chương trình luyện thi để bước vào giai đoạn nước rút, dốc "toàn tâm toàn lực" vào kỳ thi tốt nghiệp Trung học, đợi sau khi thi xong, mới quay lại các trung tâm để ôn luyện giai đoạn cuối. Dù thế, không khí tại các "lò" luyện thi đại học, không khí ôn thi đã trở nên náo nhiệt như đoạn ghi chép sau đây trích từ báo trong nước:

Các "lò" luyện thi chủ yếu tập trung ở những khu vực có nhiều trường Đại học, ở đó có nhiều giáo viên cư trú và các tay đầu nậu "cò" luyện thi dễ mượn danh các ông thầy. Các lò luyện thi được chia làm 2 dạng. Một là do các trường đại học đứng ra tổ chức chiêu sinh, mở lớp ôn ngắn hạn và dài hạn theo từng khối. Học phí được quy định theo từng khối, từng môn học nhưng dao động từ 5.000-7.000đ một buổi, trọn gói cả môn không quá 250.000đ. Loại thứ hai là các lò tư nhân, chiếm hơn 80% các lò luyện thi tất cả các khối từ tự nhiên đến xã hội, học phí cao thấp tùy thuộc vào lượng thí sinh ôn trong lớp ít hay nhiều thường từ 7 ngàn đến 14 ngàn đồng/buổi. Ngoài một số ít "lò" được tổ chức bởi một hoặc một nhóm giáo viên liên kết lại, mở lớp, chiêu sinh rồi kiêm luôn giảng dạy, còn phần đông là do những ông bà chủ đứng ra tổ chức thành lập lớp rồi mời giáo viên đến dạy, trả lương theo từng buổi lên lớp. Loại thứ 2 này đang chiếm ưu thế về số lò và lượng học sinh ôn luyện.
Trong khi học sinh đến đăng ký, đọc bản kế hoạch của các lò hết thảy các em đều ngợp mắt rồi sau đó vui mừng vì những quy định nghiêm ngặt trong quá trình luyện thi. Thật là có khổ luyện mới thành tài: Học sinh trước khi vào học phải qua sơ tuyển, kiểm tra kiến thức, lớp đảm bảo chỗ ngồi, điện, nước... trong quá trình học thường xuyên kiểm tra để đánh giá chất lượng tiếp thu kiến thức. Thế nhưng những điều trên chỉ có trên "kế hoạch", còn thực tế sau nhiều lần thực mục sở thị một số lò thì té ra những điều trên không hề xảy ra vì các thầy còn phải chạy theo cua và các em có cảm giác như đã bị lừa.
Bạn,
Một số lò luyện thi tư nhân đã chọn vàng làm đơn vị học phí: học trọn khóa dài hạn 9 tháng từ 2 đến 4 chỉ/1 môn, lớp học được giới hạn không quá 20 học sinh. Cũng có lò luyện thi "chiêu sinh" theo kiểu bảo đảm: thi rớt hoàn lại tiền. Muốn học các lớp này, học phí có thể lên đến cả cây vàng, và thí sinh phải qua kỳ kiểm tra. Giáo viên những lớp đặc biệt này phần lớn là giãng viên các trường đại học, có vị nằm trong thành phần ra đề thi, dự báo trước nội dung đề thi để gà cho các đệ tử của mình!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.