Hôm nay,  

Lị Luyện Thi

31/05/199900:00:00(Xem: 9628)
Bạn,
Còn hơn 1 tháng tháng nữa là kỳ thi vào các trường đại học ở Việt Nam năm nay bắt đầu. Tại Sài Gòn, Huế, Hà Nội... những thành phố có nhiều trường đại học, mùa luyện thi đại học đã khởi động từ đầu năm 1999. Riêng trong hai tháng 5 và 6 là thời điểm của các lớp luyện thi cấp tốc. Ngoài ra, vào thượng tuần tháng 6, còn có các khóa 3 tuần ôn tập dành cho học sinh ở các tỉnh sau khi dự kỳ thi Tốt nghiệp Phổ thông Trung học. Học sinh theo học các lớp luyện thi đại học gồm nhiều thành phần: thi rớt đại học các niên khóa trước, đang học đại học nhưng không còn thích trường đang học phải ôn luyện để thi vào ngành khác, thành phần đông đảo nhất là học sinh đang theo học lớp 12. Theo ghi nhận của báo trong nước, từ tháng 5 do phải ôn bài để bước qua cái cầu Tú tài, phần lớn học sinh lớp 12 phải tạm ngưng các chương trình luyện thi để bước vào giai đoạn nước rút, dốc "toàn tâm toàn lực" vào kỳ thi tốt nghiệp Trung học, đợi sau khi thi xong, mới quay lại các trung tâm để ôn luyện giai đoạn cuối. Dù thế, không khí tại các "lò" luyện thi đại học, không khí ôn thi đã trở nên náo nhiệt như đoạn ghi chép sau đây trích từ báo trong nước:

Các "lò" luyện thi chủ yếu tập trung ở những khu vực có nhiều trường Đại học, ở đó có nhiều giáo viên cư trú và các tay đầu nậu "cò" luyện thi dễ mượn danh các ông thầy. Các lò luyện thi được chia làm 2 dạng. Một là do các trường đại học đứng ra tổ chức chiêu sinh, mở lớp ôn ngắn hạn và dài hạn theo từng khối. Học phí được quy định theo từng khối, từng môn học nhưng dao động từ 5.000-7.000đ một buổi, trọn gói cả môn không quá 250.000đ. Loại thứ hai là các lò tư nhân, chiếm hơn 80% các lò luyện thi tất cả các khối từ tự nhiên đến xã hội, học phí cao thấp tùy thuộc vào lượng thí sinh ôn trong lớp ít hay nhiều thường từ 7 ngàn đến 14 ngàn đồng/buổi. Ngoài một số ít "lò" được tổ chức bởi một hoặc một nhóm giáo viên liên kết lại, mở lớp, chiêu sinh rồi kiêm luôn giảng dạy, còn phần đông là do những ông bà chủ đứng ra tổ chức thành lập lớp rồi mời giáo viên đến dạy, trả lương theo từng buổi lên lớp. Loại thứ 2 này đang chiếm ưu thế về số lò và lượng học sinh ôn luyện.
Trong khi học sinh đến đăng ký, đọc bản kế hoạch của các lò hết thảy các em đều ngợp mắt rồi sau đó vui mừng vì những quy định nghiêm ngặt trong quá trình luyện thi. Thật là có khổ luyện mới thành tài: Học sinh trước khi vào học phải qua sơ tuyển, kiểm tra kiến thức, lớp đảm bảo chỗ ngồi, điện, nước... trong quá trình học thường xuyên kiểm tra để đánh giá chất lượng tiếp thu kiến thức. Thế nhưng những điều trên chỉ có trên "kế hoạch", còn thực tế sau nhiều lần thực mục sở thị một số lò thì té ra những điều trên không hề xảy ra vì các thầy còn phải chạy theo cua và các em có cảm giác như đã bị lừa.
Bạn,
Một số lò luyện thi tư nhân đã chọn vàng làm đơn vị học phí: học trọn khóa dài hạn 9 tháng từ 2 đến 4 chỉ/1 môn, lớp học được giới hạn không quá 20 học sinh. Cũng có lò luyện thi "chiêu sinh" theo kiểu bảo đảm: thi rớt hoàn lại tiền. Muốn học các lớp này, học phí có thể lên đến cả cây vàng, và thí sinh phải qua kỳ kiểm tra. Giáo viên những lớp đặc biệt này phần lớn là giãng viên các trường đại học, có vị nằm trong thành phần ra đề thi, dự báo trước nội dung đề thi để gà cho các đệ tử của mình!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện chi phí khổng lồ này là của các lớp mầm non. Có những em học lớp mầm non tại VN với học phí trung bình gần 1.000 đôla mỗi tháng. Nghĩa là học phí một em bé cao gấp hàng chục lần lương của một công nhân trung bình làm việc mệt nhọc suốt cả tháng.
Đó là những chuyện lạ nhất trần gian này, nhưng lại đang xảy ra tại Việt Nam.
Nói tới Sài Gòn, tất phải nói tới Bùi Giáng, một nhà thơ bước đi xiêu vẹo giữa đời, và đã ném thơ lên giữa trời để rồi biến thành mưa hoa bay khắp phố phường.
Có một đặc điểm hẳn là bạn còn nhớ: dân Sài Gòn mình ngồi đâu cũng nhậu được, từ trong nhà ra tới hàng quán cũng thoải maí, từ tiệm sang hèn đủ cấp cho tới hè phố hay bờ bụi công viên...
Có vẻ như bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan thời đầu thế kỷ 19, sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi năm 1802 và dời thủ đô về Huế, là cũng muốn nói về Chùa Một Cột, nơi bây giờ chưa thành phế tích nhưng đã gây bất bình cho những người quan tâm về sự chăm sóc di tích lịch sử này.
Lúc nào cũng luôn luôn có chuyện chữa bệnh kiểu kỳ lạ. Hết kiểu thầy bùa đánh đá bệnh nhân để chữa bệnh, rồi bây giờ tới kiểu thầy vuốt chữa bệnh.
Trong khi nhà nước Hà Nội luôn luôn nói rằng chế độ điều hành theo phương pháp “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách...” thì có một nhân vật mới thăng lên chức Bộ Trưởng, liền được ca ngợi là “ảnh quyết ngay, khỏi cần bàn...” Nghĩa là, không có chuyện tập thể lãnh đaọ nào hết.
Nền văn hóa đọc tại Việt Nam bây giờ èo uột quá, tuy là sách in quá nhiều nhưng lại với lượng ấn bản quá ít, khi so với dân số. Vấn đề đau đầu nữa là vì tuổi trẻ trong trường học không được khuyến khích đọc,
Dân tộc Việt có nhiều truyền thuyết tuyệt vời, rất mực nhân bản... Nhiều, nhiều lắm.
Sau nhiều xì căng đan về đạo văn bùng nổ, thậm chí tới bậc Tiến sĩ cũng bị liên hệ, một cơ quan thông tấn trong ngành đạị học Việt Nam bắt đầu tuyên chiến với hành vi đaọ văn, nghĩa là hành vi copy công trình nghiên cứu hay sáng tác của người khác và đề tên mình vàò. Trễ, nhưng cũng thật là cần thiết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.