Hôm nay,  

Chợ Tình Ở Biên Giới

12/10/199900:00:00(Xem: 7504)
Bạn,
Chợ tình trong lá thư này không phải là các phiên chợ tình của người thiểu số ở vùng Thượng Du Bắc Việt, tại đó ngoài việc trao đổi hàng hóa mua bán, các chàng trai cô gái trao nhau ánh mắt nụ cười hay câu hát lượn, để rồi sau đó nên vợ nên chồng, mà là chợ tình bên kia biên giới Việt-Hoa, nơi gái Việt tha phương trở thành “món hàng” của đủ thành phần có “nhu cầu”. Báo Việt kể rằng:
Nói là chợ thì quả thật không ngoa, vì tại cửa khẩu Pò Chái (bên Việt Nam là cửa khẩu Tân Thanh-Lạng Sơn) phía Trung Quốc đã hoàn tất những hạng mục rất khang trang cho khu kinh tế đệm. Mỗi một khu nhà có tên gọi đặc trưng phụ thuộc vào hàng hóa mà người mướn mặt bằng buôn bán như Phố Đồ sứ, phố Đồ điện và khu chợ tình có một cái tên rất Việt Nam: Phố Bướm. Rất Việt Nam vì những hộ kinh doanh thân xác chị em phụ nữ ở đây chủ yếu từ Việt Nam sang. Một chủ shop vồn vã mời khách vào trong, khúc dạo đầu là ấm trà Tàu được ông chủ pha thật khéo theo phong cách Tàu. Phần giới thiệu sản phẩm thì ông nói tiếng đặc sệt xứ Nghệ vì ông biết chúng tôi từ Việt Nam sang. Nào là Hồng, Loan, Cúc, Phượng... “nhưng cửa hàng em mới có cô Nụ mới bán trinh được hai hôm, bác thích thì em nó phục vụ”. Nghe nhắc đến tên, một cô bé khoảng 15-16 tuổi vồ vã chạy lại rồi khép nép ngồi bên tôi. Ông Độ, chủ shop nơi chúng tôi ghé vào, rít một hơi thật kêu, nhấp ngụm trà tàu thấm giọng rồi nói: Bác muốn sang đây làm ăn hoặc mở tiệm như tôi, chẳng khó khăn gì, chỉ cần 1 vạn tệ (khoảng 15-16 triệu đồng Việt Nam), chạy cái giấy cư trú dài hạn mất 1 ngàn tệ, điện nước rất rẻ nhưng hàng tháng phải đóng thuế cho chính quyền sở tại 300 tệ, các em thì có cửu vạn đưa từ Việt Nam sang, mỗi shop có bề ngang 3 mét, dài 10 mét, phía trước treo tấm rèm xanh đỏ, bên trong bày biện gồm 1 cây đàn karaoke và một tủ kính bên trong lỏng chỏng vài chai gội đầu rẻ tiền. Trên lầu được ngăn làm 5 phòng, bề ngang mỗi phòng chỉ vừa một chiếc nệm, chiều dài chừa lối đi cho chỉ còn lại khoảng 2 mét. Nơi đây vừa là nơi tiếp khách vừa là nơi ở của những nàng Kiều xa xứ. Những nàng Kiều tha phương qua Pò Chài được những ông bầu bao ăn ở, bố trí mỗi nàng một phòng. Hàng ngày các cô phải trang điểm để che đi dáng vẻ chân quê của mình, rồi tụm năm, tụm bảy tán gẫu đợi khách vào. Khách vào ngắm nghía lựa xong, một “chuyến tàu nhanh” giá 30 tệ, mỗi cử “ấp trứng” từ 100 đến 120 tệ. Tìm mãi không có một cô người Hoa để tiếp, chúng tôi vẫy một em lại để khai thác. Cô gái hỏi: Anh là nhà báo hả" Bữa trước có một ông nhà báo Trung Quốc bao em một đêm ngủ tại khách sạn Việt Trung. Em không biết tiếng Hoa nên hôm ấy em phải tiếp chuyện luôn cả ông phiên dịch. Anh muốn biết về cuộc đời em hả" Nhưng xin anh đừng đưa hình ảnh lên mặt báo chỉ vì em muốn về lại Việt Nam làm lại cuộc đời. Vâng tôi không bao giờ làm chuyện thất đức ấy chỉ vì phương thứ 10 còn lại của em vẫn là nơi chôn nhau cắt rốn.

Bạn,
Cô gái nói trên ở một làng quê Bắc Giang, năm 16 tuổi, theo các đàn chị đi họp chợ phiên. Sau đó một bà mai mối đến tìm cô. Nghèo nên cô chịu sang tận Quảng Châu làm dâu với giá 3 ngàn tiền Hoa (khoảng 330 đô, theo tỷ giá ngoại tệ ở biên giới Việt-Hoa). Nhưng khổ cho cô, người mua cô chỉ muốn bỏra ngần ấy tiền để đổi lấy cái ngàn vàng. Sau đó, cô được bán cho người Hoa khác ở Phúc Kiến. Ngày ngày phải bán lưng cho trời, bán mặt cho đất để cày cấy. Không chịu nổi cảnh làm vợ bị chồng chửi và đánh bằng một ngôn từ xa lạ, cùng cực quá cô đành phải trốn khỏi Phúc Kiến để về đây. Tại đây cô được chủ trả cho một tháng 1 triệu đồng (tiền Việt) và nuôi cơm ăn, khách của cô đa số là dân cửu vạn, dân phiên dịch, và theo cô thì “những hạng này thì làm gì có tiền để bo!”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc - Vesak 2019 sẽ diễn ra từ ngày 12 - 14/5/2019 tại Trung tâm Văn hóa Phật giáo Tam Chúc (xã Ba Sao, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam) với chủ đề: Cách tiếp cận của Phật giáo về sự lãnh đạo toàn cầu và trách nhiệm cùng chia sẻ vì xã hội bền vững.
Câu chuyện oan nghiệt kỳ lạ: vợ chồng đốt nhau. Bản tin VTC News kể: Sau khi tranh cãi, 2 vợ chồng tạt xăng vào nhau rồi châm lửa đốt, dù được người dân gần đó ứng cứu kịp thời nhưng cả 2 đều bị bỏng nặng.
Chỉnh trang nội đô Đà Lạt… cách nào để giữ được nét đẹp lịch sử? Đó là chuyện đang tranh cãi…
Tình hình môi trường càng lúc càng đáng ngại... Một trong những nơi đẹp nhất ở Đà Lạt cũng trở thành bãi sình...
Bây giờ là giữa tháng 4/2019, lại nhớ tới Tướng Trần Văn Cẩm và trận Phú Yên trong tháng 4/1975. Tài liệu sau đây trích từ quân sử gia Vương Hồng Anh.
Một trong những nỗi lo tại Việt Nam là ngộ độc thực phẩm. Rồi ngộ độc thuốc, rồi ngộ độc đủ thứ... Hàng ngày, cứ mãi nghe tin ngộ độc từ công nhân hãng xưởng cho tới học sinh tiểu học... Có vẻ như đây là điệp khúc bất tận. Tại sao thế? Tại sao nước khác ít bị ngộ độc hơn Việt Nam? Tại sao trước 1975 ít hơn?
Cháy kinh hoàng vì chập điện... Lỗi ở thợ điện, hay lỗi ở nhà thầu xây dựng? Hay lỗi ở các cơ quan kiểm tra về xây dựng? Hay lỗi ở người chủ cơ sở bị cháy?
Bạo lực gia đình vẫn gay gắt... Báo An Ninh Thủ Đô kể chuyện: Cô bé lấy thân mình che chắn cho mẹ khi bị cha chém tới tấp.
May mắn giữa biển Hoàng Sa... Bản tin VTC kể: Lực lượng cứu hộ của Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải Việt Nam vừa đưa một thuyền trưởng tàu cá bị tai biến ở Hoàng Sa vào đất liền an toàn.
Hóa ra gian lận điểm cũng chỉ vì các quan chức… Người dân thường bắt buộc phải sống tử tế… Báo Thanh Niên kể chuyện Hà Giang: Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Hà Giang xác định một số người có chức vụ quyền hạn tại Sở GD-ĐT và Công an tỉnh đã tiếp tay cho hành vi gian lận điểm thi tại kỳ thi THPT quốc gia năm 2018 để trục lợi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.