Hôm nay,  

2 Phụ Nữ Vô Địch Aù Vận

10/16/200200:00:00(View: 5477)
Bạn,
Á Vận Hội kỳ thứ 14 tổ chức tại Busan, Nam Hàn đã bế mạc vào chiều thứ Hai vừa qua. Theo tổng kết, đoàn VN xếp hạng 15/44 với 4 huy chương vàng, 7 huy chương bạc, 7 huy chương đồng. So với Đông Nam Á, thứ hạng VN còn thua 5 nước: Thái Lan, Mã Lai, Phi Luật Tân, Nam Dương, Tân Gia Ba (Singapore). Trước ngày lên đường dự Á Vận, đoàn VN đặt kỳ vọng ở đội tuyển võ Wushu (có nữ võ sĩ Thúy Hiền 2 lần đoạt chức vô địch thế giới) và đội Taekwondo (2 lần đoạt HC Vàng Á Vận), thế nhưng hai đội này đã không mang HC Vàng về cho đoàn VN. Trong khi đó, có những tuyển thủ không được "chọn mặt gửi vàng" thì lại đoạt huy chương vàng, trong đó có nhà vô địch bi-da Trần Đình Hòa và 2 cô gái đội Karatedo là Vũ Kim Anh (kumite hạng 51 kg); Nguyễn Trọng Bảo Ngọc (kumite hạng trên 60 kg). Điều đáng nói là 2 nữ vô địch đều sinh trưởng ở Quảng Nam-Đà Nẵng và lần đầu tham dự Á Vận. Câu chuyện về hai cô gái Quảng này được báo Lao Động và Thể Thao Sài Gòn ghi lại như sau.
Theo báo Lao Động, cô gái Vũ Kim Anh sinh ra và trưởng thành từ phong trào karatedo ở Đà Nẵng, Kim Anh không may mắn như nhiều bạn bè là gặt hái thành công ngay trong những lần đầu tiên bước lên thảm đấu. Đó là một khó khăn thực sự đối với các vận động viên, bởi chiến thắng sẽ hun đúc nhiều hơn lòng đam mê của họ. Kim Anh tâm sự: "Tuy nhiên, mình có một một may mắn mà ít bạn có được. Đó là sự ủng hộ nhiệt tình của ba mẹ. Nhiều lúc thất bại, cảm thấy nản chí, nhưng ba mẹ đã kịp thời động viên, vực dậy, để mình có thể theo đuổi karatedo đến bây giờ". Sau 13 năm theo nghiệp võ (từ 1989), Kim Anh đã trở thành niềm hy vọng lớn nhất của karatedo Việt Nam (đội Karatedo được giao chỉ tiêu "đoạt huy chương bạc". Cô gái này lại rất khiêm tốn: "Đội đặt hy vọng vào cả 5 vận động viên. Mình chỉ biết sẽ cố gắng hết mình cả trong tập luyện lẫn thi đấu để mang về thành tích tốt nhất cho Việt Nam. Sẽ có huy chương, chưa biết là màu gì thôi".

Không được "chọn mặt gửi vàng" trước ngày tham dự Á Vận, nhưng võ sĩ karatedo Nguyễn Trọng Bảo Ngọc là người đã mang về cho thể thao Việt Nam chiếc HC vàng thứ tư. Báo Thể Thao Sài Gòn cho biết: vừa tập võ, vừa học văn hóa, Ngọc đã tốt nghiệp Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TP SG. Nguyễn Trọng Bảo Ngọc, quê gốc Quảng Nam, sinh ngày 2/11/1979 và là con út trong gia đình có 6 anh chị em. Ngọc đến với karatedo từ năm lớp 4 với mục đích rèn luyện sức khỏe tại nhà thiếu nhi quận Tân Bình. Ngọc vào đội năng khiếu tập trung của thành phố SG năm 1994. Ông Nguyễn Văn Ái, phó chủ tịch hội karatedo TP SG, cho biết: "Khi thi đấu, Ngọc rất lầm lỳ nhưng tỉnh táo. Trong tập luyện, em chăm chỉ và tiếp thu nhanh lời truyền đạt của HLV. Khác với mọi võ sĩ khi ra đòn là hét lên những âm thanh không rõ, đại loại như cha... ya... thì Ngọc hô thẳng thừng đá này, đấm này... Đấy là kỷ niệm tôi nhớ nhất về em".
Bạn,
Bảo Ngọc đã có một số thành tích ở các giải ở Đông Á và Đông Nam Á: HC bạc giải trẻ châu Á 1996 tại Đài Loan, HC vàng giải Mã Lai Mở rộng 1998, HC vàng đồng đội SEA Games 21 và bây giờ là HC vàng cá nhân Á Vận 14. Ký giả viết về cô gái này như sau: "Bảo Ngọc, cao 1m65, nặng 60 kg, là người giản dị, hòa đồng với bạn bè, thích trổ tài bếp núc và có nhiều tài lẻ khác. Cô bơi lội tốt và có khả năng chơi bi-da khiến cánh mày râu phải vì nể."

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Theo báo quốc nội, từ khi giá trị đất ở tai đô thị tăng cao cũng là lúc hàng chục nghìn mét vuông đất công của thành phố Sài Gòn bị đem ra "xẻ thịt". Dựa vào giá trị đất tai Sài Gòn có thể thống kê mức độ thất thoát đất công lên đến mức hàng nghìn tỷ đồng. Ghi nhận về tình hình đất công bị chiếm, báo Thanh Niên cho biết "trong suốt trong nhiều năm qua
Gần đây ở thị trấn An Thạnh, huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương, có một thầy lang có biệt danh là "Ba xe tăng" nổi tiếng với một cách chữa bệnh mới "đau đâu chích đó". Không chỉ người dân ở Bình Dương mà các tỉnh thành lân cận cũng đổ xô đến chữa trị. Để được thầy khám, người bệnh phải đến lấy số thứ tự từ 4, 5 giờ sáng mới may sao có thể khám được trong ngày.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, tại các khu vực quanh các trường đại học, cao đẳng, ký túc xá sinh viên, có rất nhiều quán ăn sinh viên. Đa số các quán đều ẩm thấp và tạm bợ, chỉ đủ chỗ kê chiếc tủ kính bày các món ăn, 5-7 chiếc bàn. Còn lại là gian bếp nhỏ hẹp, phòng vệ sinh hôi hám: rửa rau, rửa chén... tất cả đều diễn ra trong ấy..
Tại tỉnh Vĩnh Long, miền Tây Nam phần, có 1 làng nổi tiếng về nghề đan cần xé. Không ai biết được làng nghề này có từ bao giờ vì nó đã có mặt ở Vĩnh Long này từ hồi xưa lắm. Còn theo các cụ cao niên kể lại thì tổ tiên là người Hoa, di cư từ vùng Quảng Ngãi vào Vĩnh Long lập nghiệp thuở xa xưa, rồi lập làng và sinh sống bằng cái nghề đã mang theo từ Trung Hoa sang.
Tại nhiều làng quê ở miền Trung, cuộc hành trình nuôi con ăn học của những gia đình nghèo vô cùng gian nan. Có những người mẹ lo tương lai cho con bằng củ sắn, củ khoai, bằng những ngày tháng nắng mưa vuốt mặt, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời... vậy mà không hề than nghèo kể khổ. Phóng viên báo Tuổi Trẻ đã ghi lại câu chuyện về những hy sinh của 2 người mẹ nghèo ở vùng quê Quảng Nam qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, có nhiều trường học đang phải "sống chung" với những khu chợ với đủ thứ hỗn tạp. Tiếng kỳ kèo chửi bới, tiếng chửi thề văng tục rồi cảnh sình lầy, mùi tanh tưởi đặc trưng của chợ cứ đeo bám học sinh từ đường tới trường vào đến lớp học. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận thực trạng này như sau.
Năm học mới của các trường trung, tiểu học tại VN đã bắt đầu từ thượng tuần tháng 9, trong khi bao trẻ em tung tăng cắp sách đến trường, tại nhiều địa phương, có không ít trẻ em vứt bỏ sách vở, lao vào cuộc mưu sinh. Tại miền Tây Nam phần, trên ruộng đồng, ngoài vùng lũ, hình ảnh những em bé lam lũ, nhếch nhác suốt ngày tất bật việc áo cơm không phải khó tìm.
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, tại Sài Gòn, những thông tin về việc bỏ kỳ thi tốt nghiệp tiểu học, rồi lại tiếp tục bỏ kỳ thi tốt nghiệp trung học cơ sở (lớp 9) trong niên khóa 2005-2006 đã khiến nhiều phụ huynh học sinh hân hoan khi nghĩ tới viễn cảnh con mình sẽ được học tập nhẹ nhàng hơn. Nhưng chỉ mới qua vài tuần nhập học, không ít người đã phải kêu trời với yêu cầu học thêm, học hai buổi/ngày của nhà trường.
Theo báo quốc nội, cùng với cơn sốt phim ảnh và thời trang Nam Hàn thâm nhập vào Việt Nam, ngày càng có nhiều thanh niên, thanh nữ theo học các lớp dạy tiếng thích ngôn ngữ xứ Hàn. Phóng viên báo Korea Herald cũng đã nhìn nhận về trào lưu này và đánh giá về sự hạn chế của hoạt động quảng bá tiếng Hàn của các cơ quan chức năng Nam Hàn. Báo Giáo Dục &Thời Đại ghi nhận về trào lưu này như sau.
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, chợ đầu mối Chánh Hưng là nơi cung cấp một lượng thủy hải sản cho cả thành phốvà các tỉnh lân cận, mỗi ngày đưa ra thị trường từ 300 đến 400 tấn cá các loại. Hai tháng trở lại đây xuất hiện một số thanh thiếu niên chuyên trộm cắp, cướp giựt cá của những người lấy mối tại chợ, gây ra tâm lý lo sợ cho một bộ phận tiểu thương.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.