Hôm nay,  

Chợ Tìm Chồng

08/03/200100:00:00(Xem: 7695)
Bạn,
Theo báo Người Lao Động, tại quận 11 thành phố Sài Gòn có một khu chợ rất đặc biệt dành riêng cho các cô gái tụ tập hàng ngày để kiếm chồng Đài Loan qua trung gian của các cò dắt mối. Nằm trong khu phố lớn của cư xá Bình Thới, phường 8 của quận 11, khu chợ có cảnh tượng khác thường với những số phận bi thương. Trong bài phóng sự về sinh hoạt tại khu chợ tìm chồng, một phóng viên báo Người Lao Động đã viết như sau.

Chợ họp mỗi ngày với hàng trăm cô gái, phần lớn từ các tỉnh miền Tây, đứng ngồi nhấp nhỏm đợi những người Đài Loan mua về làm vợ. Cảnh tượng nhốn nháo đầy xót xa ấy diễn ra tại khu vực chính của chợ là đường số 6, cư xá Bình Thới và lan ra các đường số 1,3,4, 5 và 8. Hàng trăm cô gái đứng ngồi lố nhố. Người thập thò sau cánh cửa các khách sạn mini dày dặc ở đây, kẻ ngồi lề đường, quán nước, ăn hàng rong hoặc thơ thẩn tản bộ qua lại. Họ đều rất trẻ, chừng 18 đến 22 tuổi, ăn mặc tinh tươm, phấn son kỹ càng nhưng không giấu được nét quê. Ai cũng có vẻ bồn chồn chờ đợi, mặt sáng hẳn lên nhìn hút theo bất kỳ người đàn ông nào đi ngang qua. Nơi ngã ba, ngã tư, cánh xe ôm kiêm nghề cò dắt mối cũng dày dặc. Các tay thanh niên bặm trợn này luôn cầm điện thoại di động trên tay, ngồi trên xe gắn máy sẵn sàng phóng đi. Chuông điện thoại réo liên hồi. Chốc chốc một vài người trong họ dúi điện thoại vào túi quần, rồ máy chở xe hai, ba cô vọt đi. Từ nhiều hướng, liên tục có những thanh niên khác chở hai, ba cô gái khác trờ tới. Cứ thế các cô gái được chở tới chợ, rồi đưa đến một điểm nào đó cho các ông chồng Đài Loan tương lai của họ coi mặt. Cảnh tượng cứ ngược xuôi rộn ràng.

Báo này kể lại rằng, vào một buổi chiều hạ tuần tháng 2 vừa qua, phóng viên này ghé vào một quán cà phê, cũng là một điểm tập trung các cô gái chờ đưa đi coi mắt. Thật xót xa khi các gã cò dắt mối gọi các cô là hàng. Một thanh niên đeo chiếc lắc vàng to đùng, bô bô: Dạo này công an truy quét dày quá, phải đổi hàng đi, chuyển qua hàng ngồi, chứ hàng đứng dễ bị hốt lắm. Thắc mắc, phóng viên này hỏi cô gái mang cà phê. Thật bật ngờ, giọng cô không chút e thẹn: “Như em là hàng ngồi nè. Cô gái giới thiệu mình tên là Hương, quê ở Vĩnh Long.” Rồi cô giải thích: “Ở trong nhà như tụi em là hàng ngồi, mỗi đứa phải tốn 3 ngàn đồng mỗi ngày cho chủ nhà. Còn tụi ở ngoài đường là hàng đứng, khỏi tốn kém gì.”

Theo lời hai cô gái tên là Loan và Mỹ thì những tay trùm đường dây lấy chồng Đài Loan cho người về tận vùng quê, tìm đến các gia đình nghèo khó có con gái để mời mọc. Cô gái tên Mỹ kể: Tụi em lên đây chẳng tốn kém gì cả. Ăn ở son phấn chủ lo hết. Nhưng khi lấy được chồng rồi phải tính trả lại số tiền mà họ lo cho mình, cộng với tiền mai mối. Loan thêm: Tuần trước, nhỏ Thủy ở chỗ em bị buộc phải đi bán bia ôm để có tiền trả cho chủ vì nó ở lâu quá mà không lấy được chồng. Ở chợ tìm chồng có những trùm mai mối khét tiếng. Các đường dây đều có nhiều thanh niên làm nhiệm vụ cò dắt mối kiêm đưa rước gái đến chợ, chờ điện thoại hẹn rồi chở gái đi cho khách coi mặt. Từ chợ tìm chồng, các cô gái thường được đưa đến các khách sạn ở phường 8, hay đường Hòa Hảo.

Bạn,
Cũng theo báo quốc nội, cư dân trong khu vực cho biết: từ lúc hàng chục khách sạn mini dành cho khách Đài Loan mọc lên ở khu vực này, tình trạng các cô gái tập trung ở đây để chờ đợi cơ hội lấy chồng đã xảy ra, nhưng rộ hẳn lên là vào cuối năm ngoái. Hàng ngày, chứng kiến cảnh chợ họp như thế, ai cũng đau lòng. Một cư dân nói: “Tui cũng có nhiều con, cháu gái, nhìn mấy cháu tìm chồng như vậy, thấy tủi nhục lắm.”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi đầu xóm, cuối hẽm, dân chúng bày mâm ra cúng cô hồn, giàu nghèo tùy gia cảnh, thế là lũ trẻ con rủ nhau chờ, canh sẵn... để còn chạy tới giựt đồ cúng cô hồn.
Đó là độc chiêu: một sở công an gửi ra văn bản cảnh giác toàn dân về âm mưu của nhiều người Trung Quốc lảng vảng ở biên giới nhằm bắt người, mổ lấy nội tạng...
Có phải rằng ngành xuất bản sách tại Việt Nam rat khó có lời? Phải chăng vì dân Viet lười đọc sách? Hay vì đất nước tiết kiệm rừng, nên giấy để xuất bản sách không có đủ gỗ cung cấp?
Câu chuyện rất dễ hiểu: rất nhiều quan chức nắm quyền, là công ty nhà nước tha hồ thua lỗ. Nhưng khi sếp này ra đi sau một đợt thay đổi cán bộ, công ty lại có lời...
Không chỉ học trò, mà người lớn cũng mất niềm vui, vì không đọc được các tác phẩm tiếng Anh hay nhất của thế giơi, không theo dõi được các trào lưu nghệ thuật mới, và đủ thứ...
Gạ là gạ gẫm... Tình đây không hề có nghĩa là tình yêu, nhưng là tình thân xác... Có vẻ như luật Việt Nam xem nhẹ chuyện trừng trị những người giở trò "gạ tình"...
Nhưng hàng giả có vẻ như chuyện muôn đời, và đã có những thứ được chấp nhận trong đời sống, thí dụ như làm thẩm mỹ để có ngực giả, mông giả, mũi giả…
Bây giờ là đỡ rồi… sinh con thứ 3 không còn bị nhà nước áp lực mạnh nữa. Vấn đề là, dân mình ưa thích có con trai, cho nên khi đã có 2 cô con gái, là cứ ráng cho có đứa con trai… Thế là, sinh con thứ 3.
Có phải là rút ruột công trình? Có phải vì cát thay cho xi măng? Có phải dùng tre trúc thay cho cốt sắt? Chỉ nói là điều tra, sau khi đường nứt.
Khoảng hơn mười hôm nữa, sẽ là Lễ Vu Lan, ngày lễ để những người con tưởng nhớ ơn của ba mẹ, và là ngày để tri ân và báo ân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.