Hôm nay,  

Chợ Tìm Chồng

08/03/200100:00:00(Xem: 6527)
Bạn,
Theo báo Người Lao Động, tại quận 11 thành phố Sài Gòn có một khu chợ rất đặc biệt dành riêng cho các cô gái tụ tập hàng ngày để kiếm chồng Đài Loan qua trung gian của các cò dắt mối. Nằm trong khu phố lớn của cư xá Bình Thới, phường 8 của quận 11, khu chợ có cảnh tượng khác thường với những số phận bi thương. Trong bài phóng sự về sinh hoạt tại khu chợ tìm chồng, một phóng viên báo Người Lao Động đã viết như sau.

Chợ họp mỗi ngày với hàng trăm cô gái, phần lớn từ các tỉnh miền Tây, đứng ngồi nhấp nhỏm đợi những người Đài Loan mua về làm vợ. Cảnh tượng nhốn nháo đầy xót xa ấy diễn ra tại khu vực chính của chợ là đường số 6, cư xá Bình Thới và lan ra các đường số 1,3,4, 5 và 8. Hàng trăm cô gái đứng ngồi lố nhố. Người thập thò sau cánh cửa các khách sạn mini dày dặc ở đây, kẻ ngồi lề đường, quán nước, ăn hàng rong hoặc thơ thẩn tản bộ qua lại. Họ đều rất trẻ, chừng 18 đến 22 tuổi, ăn mặc tinh tươm, phấn son kỹ càng nhưng không giấu được nét quê. Ai cũng có vẻ bồn chồn chờ đợi, mặt sáng hẳn lên nhìn hút theo bất kỳ người đàn ông nào đi ngang qua. Nơi ngã ba, ngã tư, cánh xe ôm kiêm nghề cò dắt mối cũng dày dặc. Các tay thanh niên bặm trợn này luôn cầm điện thoại di động trên tay, ngồi trên xe gắn máy sẵn sàng phóng đi. Chuông điện thoại réo liên hồi. Chốc chốc một vài người trong họ dúi điện thoại vào túi quần, rồ máy chở xe hai, ba cô vọt đi. Từ nhiều hướng, liên tục có những thanh niên khác chở hai, ba cô gái khác trờ tới. Cứ thế các cô gái được chở tới chợ, rồi đưa đến một điểm nào đó cho các ông chồng Đài Loan tương lai của họ coi mặt. Cảnh tượng cứ ngược xuôi rộn ràng.

Báo này kể lại rằng, vào một buổi chiều hạ tuần tháng 2 vừa qua, phóng viên này ghé vào một quán cà phê, cũng là một điểm tập trung các cô gái chờ đưa đi coi mắt. Thật xót xa khi các gã cò dắt mối gọi các cô là hàng. Một thanh niên đeo chiếc lắc vàng to đùng, bô bô: Dạo này công an truy quét dày quá, phải đổi hàng đi, chuyển qua hàng ngồi, chứ hàng đứng dễ bị hốt lắm. Thắc mắc, phóng viên này hỏi cô gái mang cà phê. Thật bật ngờ, giọng cô không chút e thẹn: “Như em là hàng ngồi nè. Cô gái giới thiệu mình tên là Hương, quê ở Vĩnh Long.” Rồi cô giải thích: “Ở trong nhà như tụi em là hàng ngồi, mỗi đứa phải tốn 3 ngàn đồng mỗi ngày cho chủ nhà. Còn tụi ở ngoài đường là hàng đứng, khỏi tốn kém gì.”

Theo lời hai cô gái tên là Loan và Mỹ thì những tay trùm đường dây lấy chồng Đài Loan cho người về tận vùng quê, tìm đến các gia đình nghèo khó có con gái để mời mọc. Cô gái tên Mỹ kể: Tụi em lên đây chẳng tốn kém gì cả. Ăn ở son phấn chủ lo hết. Nhưng khi lấy được chồng rồi phải tính trả lại số tiền mà họ lo cho mình, cộng với tiền mai mối. Loan thêm: Tuần trước, nhỏ Thủy ở chỗ em bị buộc phải đi bán bia ôm để có tiền trả cho chủ vì nó ở lâu quá mà không lấy được chồng. Ở chợ tìm chồng có những trùm mai mối khét tiếng. Các đường dây đều có nhiều thanh niên làm nhiệm vụ cò dắt mối kiêm đưa rước gái đến chợ, chờ điện thoại hẹn rồi chở gái đi cho khách coi mặt. Từ chợ tìm chồng, các cô gái thường được đưa đến các khách sạn ở phường 8, hay đường Hòa Hảo.

Bạn,
Cũng theo báo quốc nội, cư dân trong khu vực cho biết: từ lúc hàng chục khách sạn mini dành cho khách Đài Loan mọc lên ở khu vực này, tình trạng các cô gái tập trung ở đây để chờ đợi cơ hội lấy chồng đã xảy ra, nhưng rộ hẳn lên là vào cuối năm ngoái. Hàng ngày, chứng kiến cảnh chợ họp như thế, ai cũng đau lòng. Một cư dân nói: “Tui cũng có nhiều con, cháu gái, nhìn mấy cháu tìm chồng như vậy, thấy tủi nhục lắm.”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, du khách trong nước đã quen thuộc về một thành phố Đà Lạt với những hồ, thác nước...thơ mộng. Nhưng sẽ rất thiếu sót nếu du khách chưa biết đến miền sinh thái với những đồi chè, trà cổ thụ bao la ở vùng Cầu Đất-Xuân Trường. Từ trung tâm thành phố đi về hướng Nam chừng hai mươi cây số trập trùng đèo dốc là đến Cầu Đất, Xuân Trường.
Theo ghi nhận của báo SGGP, những ngày vừa qua, lĩnh vực nhà đất tại Sài Gòn lại "nóng lên" khi ủy ban các quận, huyện cho phép kê khai để xin tồn tại nhà xây dựng không phép, trái phép từ ngày 1-7-2004 trở về trước. Ban đầu, sự kiện này được người dân vui mừng đón nhận hết sức hồ hởi, nhưng sau đó họ nhận ra rằng lại thêm một thủ tục hành dân...
Theo báo Người Lao Động, sau vụ trường Anh ngữ quốc tế SITC với hàng chục chi nhánh tại các thành phố VN bị phát giác lừa gạt học viên, và tổng giám đốc trường học trốn, những người theo học tiếng Anh mới giật mình nhận ra rằng bỏ tiền vào các trung tâm Anh ngữ mang danh quốc tế chưa hẳn đã tốt, khi mà hiện nay tại VN có rất nhiều trường lạm dụng ngôn từ "quốc tế" trong việc đặt tên trường.
Theo báo quốc nội, tại tỉnh Quảng Ngãi có 1 ngôi làng mà cư dân đang đối mặt với dịch bệnh viêm gan. Đó là làng Tân An, xã Tịnh Đông, huyện Sơn Tịnh. Làng có 200 gia đình với hơn 900 cư dân, nhưng đã có trên 50% dân số bị viêm gan B. Hai năm trở lại đây, có hơn 20 người đã bị căn bệnh quái ác này cướp đi mạng sống, phần lớn tuổi đời từ 30 đến 45.
Theo báo Người Lao Động, tình trạng số nhà, tên đường tại các khu dân cư mới trên địa bàn TPSG chẳng khác nào những mê hồn trận. Nhất là một số khu dân cư mới ở quận Gò Vấp và quận 8. Trước thực trạng này, Sở Xây dựng TPSG đang lập kế hoạch thực hiện quy chế đánh số và gắn biển số nhà, vừa được Bộ Xây dựng ban hành
Theo báo quốc nội, trên nhiều khu phố ở Hà Nội, thường có một nhóm người, trên tay là những túi nilon to nhỏ khác nhau chứa những con bọ cạp hoặc con bửa củi bán rong. Những người này là dân buôn từ các tỉnh miền Nam ra, vất vả kiếm sống bằng nghề mạo hiểm này. Qua những người quen, họ biết được nhu cầu sử dụng bọ cạp ở Hà Nội đang tăng mạnh
Tại miền Đông Nam phần, vùng Bà Rịa - Vũng Tàu có nhiều cửa sông, hải cảng nằm trong hệ thống giao thông đường thủy trọng yếu toàn miền. Theo tài liệu của báo quốc nội, vào cuối thế kỷ 16 đầu thế kỷ 17, trong tiến trình khai phá vùng đất phương Nam, đã có nhiều luồng dân cư qua lại cửa ngõ này và chọn Bà Rịa - Vũng Tàu làm nơi định cư lâu dài.
Trên con đường xuyên Việt ra Bắc vào Nam, Hải Vân luôn luôn là một địa danh ấn tượng. Đây là đèo cao nhất trong các đèo ở Việt Nam (khoảng 500m so với mực nước biển), đầy hiểm trở và cũng là đỉnh núi cuối cùng của một mạch Trường Sơn đâm ngang ra biển. Trong Phủ Biên tạp lục, Lê Quý Đôn từng nhận xét: Hải Vân dưới sát bờ biển,
Theo báo Đồng Nai, những công nhân làm việc tại các nhà máy công nghiệp tại VN luôn đối mặt với những hiểm họa từ các loại bệnh do nghề nghiệp gây ra. Hiện nay, tại các khu công nghiệp, chế biến sản xuất, ngoài những bệnh nghề nghiệp thông thường đã xuất hiện nhiều loại bệnh nghề nghiệo mới, nguy hiểm hơn như bụi phổi silic, điếc nghề nghiệp, nhiễm độc chì, độc nicotin, lao phổi nghề nghiệp
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra tại 1 xóm nghèo ven kênh Tàu Hủ thuộc quận 8 thành phố SG. Cư dân ở xóm này đang sống yên lành, thì bất ngờ nhận quyết định giải tỏa. Người lớn thấp thỏm chờ đợi cái ngày chính thức "cuốn gói ra đi" còn trẻ em nơm nớp lo sợ, một nỗi sợ cố hữu của người nghèo, nỗi lo thất học.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.