Hôm nay,  

Chợ Tìm Chồng

08/03/200100:00:00(Xem: 6409)
Bạn,
Theo báo Người Lao Động, tại quận 11 thành phố Sài Gòn có một khu chợ rất đặc biệt dành riêng cho các cô gái tụ tập hàng ngày để kiếm chồng Đài Loan qua trung gian của các cò dắt mối. Nằm trong khu phố lớn của cư xá Bình Thới, phường 8 của quận 11, khu chợ có cảnh tượng khác thường với những số phận bi thương. Trong bài phóng sự về sinh hoạt tại khu chợ tìm chồng, một phóng viên báo Người Lao Động đã viết như sau.

Chợ họp mỗi ngày với hàng trăm cô gái, phần lớn từ các tỉnh miền Tây, đứng ngồi nhấp nhỏm đợi những người Đài Loan mua về làm vợ. Cảnh tượng nhốn nháo đầy xót xa ấy diễn ra tại khu vực chính của chợ là đường số 6, cư xá Bình Thới và lan ra các đường số 1,3,4, 5 và 8. Hàng trăm cô gái đứng ngồi lố nhố. Người thập thò sau cánh cửa các khách sạn mini dày dặc ở đây, kẻ ngồi lề đường, quán nước, ăn hàng rong hoặc thơ thẩn tản bộ qua lại. Họ đều rất trẻ, chừng 18 đến 22 tuổi, ăn mặc tinh tươm, phấn son kỹ càng nhưng không giấu được nét quê. Ai cũng có vẻ bồn chồn chờ đợi, mặt sáng hẳn lên nhìn hút theo bất kỳ người đàn ông nào đi ngang qua. Nơi ngã ba, ngã tư, cánh xe ôm kiêm nghề cò dắt mối cũng dày dặc. Các tay thanh niên bặm trợn này luôn cầm điện thoại di động trên tay, ngồi trên xe gắn máy sẵn sàng phóng đi. Chuông điện thoại réo liên hồi. Chốc chốc một vài người trong họ dúi điện thoại vào túi quần, rồ máy chở xe hai, ba cô vọt đi. Từ nhiều hướng, liên tục có những thanh niên khác chở hai, ba cô gái khác trờ tới. Cứ thế các cô gái được chở tới chợ, rồi đưa đến một điểm nào đó cho các ông chồng Đài Loan tương lai của họ coi mặt. Cảnh tượng cứ ngược xuôi rộn ràng.

Báo này kể lại rằng, vào một buổi chiều hạ tuần tháng 2 vừa qua, phóng viên này ghé vào một quán cà phê, cũng là một điểm tập trung các cô gái chờ đưa đi coi mắt. Thật xót xa khi các gã cò dắt mối gọi các cô là hàng. Một thanh niên đeo chiếc lắc vàng to đùng, bô bô: Dạo này công an truy quét dày quá, phải đổi hàng đi, chuyển qua hàng ngồi, chứ hàng đứng dễ bị hốt lắm. Thắc mắc, phóng viên này hỏi cô gái mang cà phê. Thật bật ngờ, giọng cô không chút e thẹn: “Như em là hàng ngồi nè. Cô gái giới thiệu mình tên là Hương, quê ở Vĩnh Long.” Rồi cô giải thích: “Ở trong nhà như tụi em là hàng ngồi, mỗi đứa phải tốn 3 ngàn đồng mỗi ngày cho chủ nhà. Còn tụi ở ngoài đường là hàng đứng, khỏi tốn kém gì.”

Theo lời hai cô gái tên là Loan và Mỹ thì những tay trùm đường dây lấy chồng Đài Loan cho người về tận vùng quê, tìm đến các gia đình nghèo khó có con gái để mời mọc. Cô gái tên Mỹ kể: Tụi em lên đây chẳng tốn kém gì cả. Ăn ở son phấn chủ lo hết. Nhưng khi lấy được chồng rồi phải tính trả lại số tiền mà họ lo cho mình, cộng với tiền mai mối. Loan thêm: Tuần trước, nhỏ Thủy ở chỗ em bị buộc phải đi bán bia ôm để có tiền trả cho chủ vì nó ở lâu quá mà không lấy được chồng. Ở chợ tìm chồng có những trùm mai mối khét tiếng. Các đường dây đều có nhiều thanh niên làm nhiệm vụ cò dắt mối kiêm đưa rước gái đến chợ, chờ điện thoại hẹn rồi chở gái đi cho khách coi mặt. Từ chợ tìm chồng, các cô gái thường được đưa đến các khách sạn ở phường 8, hay đường Hòa Hảo.

Bạn,
Cũng theo báo quốc nội, cư dân trong khu vực cho biết: từ lúc hàng chục khách sạn mini dành cho khách Đài Loan mọc lên ở khu vực này, tình trạng các cô gái tập trung ở đây để chờ đợi cơ hội lấy chồng đã xảy ra, nhưng rộ hẳn lên là vào cuối năm ngoái. Hàng ngày, chứng kiến cảnh chợ họp như thế, ai cũng đau lòng. Một cư dân nói: “Tui cũng có nhiều con, cháu gái, nhìn mấy cháu tìm chồng như vậy, thấy tủi nhục lắm.”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm học mới đã đi qua hơn 2 tháng nửa học kỳ, nhưng nhiều sinh viên vẫn chật vật quanh chuyện "xoay vốn" để trang trải chi phí học tập. Do nhiều ngân hàng cạn nguồn tín dụng dành cho sinh viên, nên việc vay tiền càng khó khăn hơn. Mỗi ngày, tại các trường đại học luôn có hàng trăm sinh viên tụ tập trước văn phòng hoặc trung tâm hỗ trợ sinh viên với những câu hỏi dồn dập về những thông tin liên quan đến hồ sơ xin vay tiền từ ngân hàng.
Theo báo quốc nội, tại VN, những năm gần đây, các trung tâm đào tạo, dạy nghề, giới thiệu việc làm mọc lên như nấm, trực thuộc đủ mọi tổ chức: Doanh nghiệp, hội, tổ chức xã hội,... Những trung tâm này gửi tới các trường đào tạo chuyên nghiệp đề nghị "xin chỉ tiêu" liên kết đào tạo, trong khi cơ sở của trung tâm có thể chỉ là một văn phòng khoảng vài chục mét vuông với mấy nhân viên.
Trên địa bàn tỉnh Quảng Nam, nằm ở rẻo đất bên kia sông Hoài về phía Đông của thị xã Hội An có 1 làng mộc được hình thành cách đây hơn 500 năm. Đó là làng mộc Kim Bồng. Sản phẩm mộc Kim Bồng vang danh xứ Đàng Trong từ thế kỷ 15-16 thông qua thương cảng Hội An sầm uất. Thợ mộc Kim Bồng nổi tiếng khéo tay và sáng tạo. Rồi làng mộc ly tán vì chiến tranh.
Theo báo quốc nội, hàng ngày tại Hà Nội có hàng trăm người ở ven Hồ Tây sống nhờ vào nghề câu, kéo trộm cá, bằng những thủ thuật tinh vi. Nhìn những cụm bèo hiền lành nổi lềnh bềnh trên mặt nước, không ai nghĩ rằng đó là những cái bẫy cá trên hồ. Những kẻ câu trộm làm cho bao ông thầu cá ở Hồ Tây phải méo mặt.
Theo báo Người Lao Động, trên địa bàn quận 1 TPSG, có chợ Cầu Mống trên đường Chương Dương đang là trung tâm buôn bán rắn lục, một mặt hàng quí hiếm và rất nhiều người hỏi mua. Trước đâỳ rắn lục là loại "vô danh tiểu tốt", giá khá rẻ vì nó nhỏ con, thịt không ngon và không có tác dụng ngâm rượu tăng lực như các loại rắn khác.
Tại tỉnh Vĩnh Long, có 1 học sinh nghèo tên là Trần Đồng Kiếm Lam, phải đi nhặt vỏ dừa để có tiền theo đuổi suốt những năm học phổ thông, và trong kỳ thi tuyển đại học, cậu học trò con nhà nghèo này đã đỗ thủ khoa ở trường cao đẳng và đạt 29.5 điểm ở Trường Đại học kiến trúc Sài Gòn. Do quá nghèo, không có tiền lên Sài Gòn học ngành kiến trúc
Theo báo quốc nội dẫn tài liệu của Tổng cục Thống kê VN, hiện có hơn 60% dân ở các tỉnh tại VN ở độ tuổi 15 - 29 thiếu việc làm đang đổ về các thành phố, các khu công nghiệp. Không nhà ở, không có sổ gia đình thường trú, đứng ngoài các dịch vụ xã hội, thu nhập thấp...
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại các khu công nghiệp, chế xuất trên địa bàn thành phố Sài Gòn, nhiều doanh nghiệp đang gặp khó khăn trong tuyển dụng lao động tại chỗ. Nhiều doanh nghiệp, ngoài việc đăng thông báo tuyển dụng trên báo chí, còn đi tìm người tại các trung tâm giới thiệu việc làm nhưng vẫn khó tuyển dụng đủ theo yêu cầu.
Theo báo Lao Động, ngày 28 tháng10 vưà qua, tại vùng núi tỉnh Quảng Nam, một đàn voi rừng 6 con trên đường đi tìm con voi con bị lạc đàn, đã "đại náo" phố chợ thị trấn Trà My. Người dân hiếu kỳ kéo nhau đi xem voi, nhưng đang phải đối mặt với hiểm hoạ chết người.
Tại miền Trung, trên địa bàn tỉnh Phú Yên, có 1 xóm mà dân địa phương gọi là "xóm răng đen". Đó là xóm Trường ở thôn Phú Xuân B, xã Xuân Phước, huyện Đồng Xuân. Do nguồn nước giếng trong xóm bị nhiễm độc,nên răng của người dân ở đây, từ trắng bình thường bỗng dần chuyển sang vàng rồi đen xỉn theo thời gian. Báo SGGP ghi nhận hiện trạng này như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.