Hôm nay,  

Cả Xã Đánh Số Đề

28/11/200100:00:00(Xem: 6025)
Bạn,
Theo báo Người Lao Động, tại huyện Ô Môn, tỉnh Cần Thơ có một xã mà hầu hết cư dân đều chơi số đề. Đó là xã Thới Đông. Đáng nói là chợ đề trung tâm hoạt động công khai trước UB xã. Các ổ đề chỉ cách UB xã chưa đầy 20 mét, vào mỗi buổi chiều, khoảng 3-4 giờ, có hàng chục tay em (những người đi ghi đề rồi về nộp giấy lại cho chủ thầu), những người trực tiếp chơi đề tụ tập lại ở các quán nước, quán ăn trước của UB xã để chờ xổ số. Việc trả tiền cho những người trúng thưởng cũng được thực hiện ngay ở đây. Câu chuyện đánh là chẳng thấy mấy viên chức xã nói gì hết, và ngày lại ngày, dân xã này vẫn tiếp tục đánh bạc theo trò chơi số đề.

Điều mà phóng viên báo NLD ghi nhận được sau gần một tuần ở xã này là tệ nạn số đề ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống người dân ở đây, nhất là dân nghèo. Phóng viên ghi lại trường hợp của bà Th, 67 tuổi, sống với người con trai đang giữ vịt mướn ở Kiên Giang, bên mé kênh Xáng thuộc ấp 3, xã Thới Đông, kể với phóng viên bài toán chơi số đề: "Mua một ngàn đồng, trúng tám chục ngàn đồng là lời lắm. Nếu may trúng được là đỡ khổ." Đỡ khổ đâu chưa thấy, chứ thấy 50 ngàn đồng của người con gửi về cho bà mua gạo ăn trọn tháng, nhưng mới mấy ngày chỉ còn hơn 100 ngàn đồng. Cái khổ trước mắt đã dần hiện ra, nhưng bà vẫn tin vào con số đề: Chút nữa là trúng rồi. Cho nên dù số tiền còn lại rất ít bà vẫn mua mỗi ngày một ngàn đồng. Bà Th là một trong những người dân nghèo ở đây mà phóng viên NLĐ gặp. Ai trong số họ cũng đều có máu ăn thua đủ với số đề và cho rằng dễ chơi lắm. Do đó tiền làm thuê, làm mướn đều đem nướng vào số đề. Một đàn em của một chủ thầu số đề cho biết mỗi ngày bán hơn một triệu đồng, nhưng lâu nay ít thấy ai trúng. Còn những khi cầu ra một con số ưng ý, là ai cũng đổ xô đi mua. Để tìm được những con số như thế, người ta thường chôm các tượng Phật trong chùa, những cục đá nhẵn trong miếu thổ địa nào đó, hoặc rinh trộm bộ lư, nồi đồng của các hàng xóm đem đến một chỗ hoang vắng, đợi đến đêm khuya rồi xì xụp vái lạy, cầu khẩn thần linh cho mình con số may mắn. Cứ thế, những người chơi số đề luôn bày đủ trò để tìm cho mình một con số. Mà hậu quả là hiện nay như lời một viên chức xã nói: Người dân tối ngày lo lên đồng, bóng chứ không chịu làm ăn, nếu tình trạng này kéo dài thì hậu quả thật khó lường.

Bạn,
Khi phóng viên NLĐ hỏi về nạn số đề, một viên chức UB xã cho biết: "Tệ nạn này xuất hiện ở đây khoảng đầu năm 2001. Ngay ở trước UB xã cũng có ba chủ thầu đề, nhưng hoạt động rất tinh vi, thường liên lạc với nhau bằng điện thoại, hoặc dùng máy fax nên rất khó bị bắt. Còn việc họ tụ tập lại thì cũng không thể giải tán được, vì họ nói là chờ lấy kết quả xổ số kiến thiết. Dù biết rằng mỗi người đi bán vé số kiến thiết bán luôn số đề, nhưng rất khó bắt họ, ngay cả chuyện bắt được tại trận cũng khó xử phạt." Viên chức này nêu ra trường hợp của một cô gái bị bắt quả tang với cùi bán được 2 triệu 850 ngàn đồng. Nhưng cô gái này là tay đàn em (không chịu khai chủ thầu), nên chỉ bị lập biên bản thu giữ số tiền hiện vật và xử phạt hành chính. Đây cũng là "thành tích" duy nhất của xã lập được từ khi phát hiện nạn số đề ở đây. Cũng theo báo NLĐ , không chỉ có xã Thới Đông mà cả xã Thạnh Phước, xã giáp ranh với Thới Đông, thuộc huyện Giồng Riêng, tỉnh Kiên Giang cũng bị dịch số đề hoành hành, và đời sống người dân ngày càng khốn khổ hơn vì trúng thì ít mà thua thì nhiều.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện chi phí khổng lồ này là của các lớp mầm non. Có những em học lớp mầm non tại VN với học phí trung bình gần 1.000 đôla mỗi tháng. Nghĩa là học phí một em bé cao gấp hàng chục lần lương của một công nhân trung bình làm việc mệt nhọc suốt cả tháng.
Đó là những chuyện lạ nhất trần gian này, nhưng lại đang xảy ra tại Việt Nam.
Nói tới Sài Gòn, tất phải nói tới Bùi Giáng, một nhà thơ bước đi xiêu vẹo giữa đời, và đã ném thơ lên giữa trời để rồi biến thành mưa hoa bay khắp phố phường.
Có một đặc điểm hẳn là bạn còn nhớ: dân Sài Gòn mình ngồi đâu cũng nhậu được, từ trong nhà ra tới hàng quán cũng thoải maí, từ tiệm sang hèn đủ cấp cho tới hè phố hay bờ bụi công viên...
Có vẻ như bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan thời đầu thế kỷ 19, sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi năm 1802 và dời thủ đô về Huế, là cũng muốn nói về Chùa Một Cột, nơi bây giờ chưa thành phế tích nhưng đã gây bất bình cho những người quan tâm về sự chăm sóc di tích lịch sử này.
Lúc nào cũng luôn luôn có chuyện chữa bệnh kiểu kỳ lạ. Hết kiểu thầy bùa đánh đá bệnh nhân để chữa bệnh, rồi bây giờ tới kiểu thầy vuốt chữa bệnh.
Trong khi nhà nước Hà Nội luôn luôn nói rằng chế độ điều hành theo phương pháp “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách...” thì có một nhân vật mới thăng lên chức Bộ Trưởng, liền được ca ngợi là “ảnh quyết ngay, khỏi cần bàn...” Nghĩa là, không có chuyện tập thể lãnh đaọ nào hết.
Nền văn hóa đọc tại Việt Nam bây giờ èo uột quá, tuy là sách in quá nhiều nhưng lại với lượng ấn bản quá ít, khi so với dân số. Vấn đề đau đầu nữa là vì tuổi trẻ trong trường học không được khuyến khích đọc,
Dân tộc Việt có nhiều truyền thuyết tuyệt vời, rất mực nhân bản... Nhiều, nhiều lắm.
Sau nhiều xì căng đan về đạo văn bùng nổ, thậm chí tới bậc Tiến sĩ cũng bị liên hệ, một cơ quan thông tấn trong ngành đạị học Việt Nam bắt đầu tuyên chiến với hành vi đaọ văn, nghĩa là hành vi copy công trình nghiên cứu hay sáng tác của người khác và đề tên mình vàò. Trễ, nhưng cũng thật là cần thiết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.