Hôm nay,  

Chơi Hụi Heo

07/05/199900:00:00(Xem: 22919)
Bạn,
Trong một lá thư trước, chúng tôi có đề cập đến một số vụ bể hụi tại Sài Gòn, mà phần lớn nạn nhân là tiểu thương ở các chợ trung tâm thành phố. Riêng tại các chợ Tân Bình, An Đông, Bà Chiểu, Cầu Muối, hơn 90% tiểu thương đều chơi hụi, nói theo ngôn ngữ của báo trong nước, hụi có mặt trên từng mét vuông của chợ. Chủ hụi thường là những thương gia loại trung, huy động vốn để kinh doanh bằng phương thức hụi. Khi đã thu được một số tiền khá lớn, chủ hụi “mất tích”, báo hại các hụi viên phải nhốn nháo đi tìm, và khi chủ hụi bị tóm thì không còn khả năng thanh toán, vì tiền bạc đã tấu tán bốn phương. Về hình thức, có rất nhiều loại hụi, phổ biến trên thị trường hụi hiện nay vẫn là hụi ngày, hụi tuần, hụi tháng, hụi kỳ... bên cạnh đó xuất hiện các loại hụi đặc biệt như hụi heo, hụi gà, và loại hụi nào cũng có sức thuyết phục những hụi viên cần một khoản tiền tích lũy cho bản thân hay gia đình mình. Riêng về hụi heo, nói theo các chuyên viên kinh tế thì hiệu số rủi ro ít hơn so với các loại hụi khác, thế nhưng vẫn có nhiều trường hợp hụi viên bị nhiều cú lừa ngoạn mục như đoạn ký sự sau đây trích từ báo Sài Gòn kể lại trường hợp một chủ hụi heo đã lường gạt hụi con theo một kịch bản được dàn dụng công phu.
Hụi heo là loại hụi có nguyên lý vận hành rất khoa học và mang tính chất đạo đức tợn. Cách đây 1 năm, gia đình tôi về hẻm 453 Lê Văn Sỹ thuê phòng trọ; chưa đầy một tuần, chủ nhà dẫn đến phòng trọ tôi một người đàn bà phốp pháp và giới thiệu với vợ chồng tôi rằng: Đây là dì Ba, sinh hoạt trong tổ từ thiện của hội, dì rất quan tâm đến đời sống của những người lao động nghèo khó trong phường, nay dì đến làm quen với vợ chồng chú đó.

Chờ cho chủ nhà giới thiệu xong, dì Ba từ thiện đã quay sang tôi thuyết một mạch: Biết vợ chống chú về đây cả tuần nay rồi, bữa nay có công việc tiện thể ghé thăm cô chú, thấy cô chú còn nghèo, không giấu gì chú, tôi cũng muốn giúp cô chú một tay để có chút vốn làm ăn, hay ít ra cuối năm cũng có chút đỉnh về quê ăn Tết như người ta... Tôi hỏi: Có cách nào dì Ba giúp đỡ, sau này có dịp trả ơn... Dì Ba từ thiện khoát tay lia lịa: ơn nghĩa gì, tôi cũng có công việc gấp, thôi thế này, ngày mai chú chuẩn bị góp 2000đ, đến mồng 5 tháng 5 tôi sẽ có quà cho chú, đến gần Tết chú cũng được hơn chỉ vàng, lại được thêm gói quà gởi về quê nữa.
Nghe có lý, không đợi ngày mai, tôi mở bóp gởi dì Ba 2000đ gọi là đóng hụi heo (bỏ ống). Ngày tháng qua nhanh mới đó đã đến mồng 5, đúng như lời hứa, dì Ba đã kiếm đâu ra 2 bánh đường phổi (loại đường mà người Quảng Ngãi hay bán dạo), một gói trà và bộ ly tách nhỏ. Do bận công việc, việc đóng hụi heo tôi giao cho vợ, qua mấy tuần trăng bà xã tôi vẫn đều đều bỏ ống cho dì. Khoảng giữa tháng tám, đã mấy hôm mà vẫn không thấy dì Ba đến nhận tiền góp nữa. Đùng một cái nghe bà chủ nhà bảo rằng: con mẹ giựt hụi mấy trăm triệu bị công an bắt nhốt. Đến lúc này vợ chồng tôi mở sổ ngồi tính lại, mỗi ngày 2000đ, nhân với 155 ngày (3 tháng 6 ngày) thành 310.000đ. Trừ ra giá trị các món quà mà dì Ba tốt bụng mang đến biếu độ chừng 40.000đ. Vậy chúng tôi đã giúp vốn ngược cho dì Ba từ thiện trong quan hệ mới mẻ này những 270.000đ. Số tiền này đối với gia đình tôi là rất lớn và có bao nhiêu hộ nghèo như tôi được dì Ba chiếu cố cho góp hụi heo kiểu nửa chừng xù này! Hụi heo là như thế đấy!
Bạn,
Theo báo trong nước, ngoài hụi heo, còn nhiều hụi đặc biệt khác như hụi ma (góp tiền để lo đám ma cho gia đình hụi viên), hụi gà (dành cho người chơi đá gà), mỗi loại hụi đều có chiêu thức lừa đảo khó lường, và nạn nhân vẫn là dân lao động lương thấp, những đồng tiền chắt chiu đóng cho chủ hụi đã “bay đi, không trở lại”!

Các bạn vàng Trung Quốc vào đất Việt để làm gì? Có nhiều lý do, tất nhiên.
Chúng ta có thể thắc mắc rằng tại sao con số tỷ lệ thất nghiệp của Việt Nam lúc nào cũng quá thấp, trong khi số người thất nghiệp ngoaì phố thị và trong làng xã lại quá đông tới đếm không xuể.
Có ai đã từng bảo rằng dân tộc mình vốn ưa thích thi ca. Hẳn là không hoàn toàn đúng đâu, vì nếu thế, nhà thơ hẳn là có thể tự lực tự cường về mặt tài chánh bằng những dòng thơ của họ.
Câu chuyện ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng năm 2009 tuyên bố hùng hồn rằng khai thác bauxite Tây Nguyên là chủ trương lớn của “Đảng và Nhà Nước,” bác bỏ hết những phản biện từ nhiều ngàn vị trí thức, chuyên gia... bây giờ mới thấy khủng hoảng. Đỉnh cao trí tuệ của nhà nước bây giờ mới trở thành trò giễu cho cả thế giới.
Nếu chúng ta không phải bác sĩ, và ngay cả nếu có là bác sĩ nhưng thiếu những máy thử nghiệm y khoa tối tân để đo lường các số liệu kích thích tố trong cơ thể, làm sao chúng ta có thể xác định giới tính của một người nào là nam hay nữ?
Chúng ta đang sống trong thời đủ thứ giả mạo.
Từ nhiều thập niên, chúng ta vẫn nhìn về phương Bắc như cội nguồn, như ngưỡng vọng về những quê hương tâm linh xa thẳm nghìn năm của Núi Tản, của Sông Hồng, của Yên Tử, của Hoa Lư... nơi phát tích những cổ xưa văn hóa Việt.
Đó là chuyện rất lạ, khi một người xứ lạ vào VN, tự xưng là Tiến Sĩ Nông Nghiệp Tứ Xuyên, thuê dân mình trồng lúa lạ.
Đó là chuyện hiếm khi nói tới. May mắn, nhờ cuộc cách mạng tin học, và nhờ các blog mọc lên như nấm, cuối cùng mới có chuyện khó nói lại được nói lên.
Nhớ hồi đi học, mỗi lần ra sân trong giờ thể dục thể thao là ông thầy bắt vừa chạy, vừa hát bài “Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau...” Mới biết, kỷ niệm tuyệt vời, một lần in vào trí nhớ thơ trẻ, là chúng ta khó quên vậy.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.