Hôm nay,  

Kêu Trời, Khóc Đất

20/08/200200:00:00(Xem: 5077)
Bạn,
Theo báo Lao Động, tại khu vực phía đông huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, 100 ngàn dân ở đây đang kêu trời khóc đất vì đã 5-6 tháng nay, cả khu luôn bị “khát nước”. Một phóng viên ghi nhận tình cảnh khốn khổ này như sau.
Tại Bình Sơn, PV hỏi trưởng phòng Nông nghiệp huyện Bình Sơn Trương Quang Ấn: “Các xã của huyện hiện nay chống hạn cho lúa và hoa màu bằng cách gì"”. Ông Ấn nói tỉnh queo: “Chống khát cho người đã vã mồ hôi, lấy nước đâu mà cứu lúa"”. Rồi ông thở dài: “Các xã phía đông huyện Bình Sơn do nước thuỷ lợi Thạch Nham không vươn tới được nên vụ mùa chỉ có cây lúa gieo là chính. Trời không mưa, vãi lúa giống trên đất nóng, khác nào bỏ vào chảo lửa để rang"”. Theo “lịch thời vụ” thì lúa gieo chậm nhất là đến Tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5) phải kết thúc. Đến nay, Đoan ngọ đã qua hơn 2 tháng mà trên 1,100ha đất lúa gieo khu đông Bình Sơn vẫn trống trơn. Đúng ra là cách đây nửa tháng, một vài nơi ở khu đông Bình Sơn cũng có dông vài nơi. Đất chưa kịp ướt, sợ trễ mùa vụ nên bà con nông dân trong vùng vội vã tung giống xuống đồng. Nhoáng một cái, họ đã phủ kín đến 500ha. Báo hại, trời đột ngột trở lại “bệnh” cũ: “Đêm không mưa, ngày nắng”. Nắng thẳng một lèo đến nửa tháng. Thế là giống dành cho 500ha lúa gieo thành mồi của chim và chuột.

Phóng viên lại hỏi ông Ấn: “Thế, mấy tháng nay người dân lấy nước ở đâu để uống"”. Thay câu trả lời, ông Ấn vạch một đường thẳng băng trên tấm bản đồ rồi dừng lại ở nơi sát mép biển: “Đi chừng mười lăm cây số nữa là đến chỗ này, sẽ rõ mọi chuyện. Dân đi lấy nước uống như đi lấy nước “thánh”. Địa chỉ mà ông Ấn giới thiệu là thôn An Cường, xã Bình Hải. Đến đầu thôn là thấy một đàn bò chừng mười con, “da bụng đụng da lưng”, đang nhai nước bọt, mắt đăm đăm về phía bàu Chiếu, nơi tiếp giáp với biển. Chúng đang bị cơn khát hành hạ. Nước thì thấy đấy nhưng là nước lợ (dân ở đây gọi là “nước chè hai”) nên đành đứng nhìn mà nuốt nước bọt thôi. Trôi ngược về phía phóng viên là đoàn người đi lấy nước ngọt. Quang gánh có, xe đạp có, xe máy cũng có. Mỗi người đèo theo 2 can (loại 10 lít) đựng nước và một vỏ chai nước khoáng nhựa bị cắt khúc đít dùng làm phễu.
PV hỏi một cháu bé đi theo đoàn người lấy nước: “Sao không mang 3-4 can to một thể cho tiện"”. Cô bé nhìn PV như nhìn người ngoài hành tinh: “Mang can bự (lớn) để người ở nhà khát nước mà chết à"”. Trả lời “phang ngang” kiểu đó quả là đánh đố người hỏi. Khi “mục sở thị” cảnh lấy nước ngọt của người dân, PV mới vỡ lẽ. Họ phải múc từng nửa ca nước một như múc nước mắm rồi đổ vào can. Chị Nguyễn Thị Ba, chờ từ 3 giờ sáng vẫn chưa tới lượt mình, PV nhìn đồng hồ: Gần 11 giờ trưa. Vậy là chị Ba ngồi đây suốt 8 tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa “hoàn thành nhiệm vụ”. Chị bảo: “Từ 4 tháng nay, ngày nào cũng vậy, mỗi nhà phải cử một người chuyên lo chuyện nước. Người đó vừa khoẻ lại vừa khéo. Khoẻ để gánh hoặc chở nước về, khéo để gạn làm sao cho nước ít cáu bẩn”. Nhìn cảnh “đợi đến lượt” của chị Ba, PV chợt rùng mình. Dân An Cường bây giờ xếp hàng đi lấy nước ngọt chẳng khác cảnh xếp hàng mua gạo mấy mươi năm trước.
Bạn,
Cũng theo báo Lao Động, năm nay là đỉnh hạn ở vùng đông Bình Sơn nhưng hạn hán vẫn luôn đe doạ thường xuyên vùng đất này mỗi mùa khô đến. Và bản tin dự báo thời tiết hàng ngày khu vực Quảng Ngãi vẫn chỉ một câu quen thuộc: “Đêm không mưa, ngày nắng”!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuốc giả bán cho bệnh nhân ung thư đã vào Việt Nam bằng cách nào? Cán bộ nào mở cửa cho thuốc giả vào?
Tuần lễ này có một ngày để tưởng nhớ tới nhà văn Nhất Linh, cũng là một người hoạt động nhiều lĩnh vực: ngày 7 tháng 7 năm 1963 là ngày nhà văn tự sát.
Thứ Ba tuần này là ngày 9 tháng 7 năm 2019. Như thế là tròn 66 năm, ngày cụ bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) bị xử tử. Làm cách nào một người yêu nước như cụ bà lại có thể bị xử tử? Đó là những câu chuyện rất lạ của một thời lịch sử. Khi một người như cụ bà bị oan như thế, nghĩa là sẽ có cả triệu người bị oan khuất...
Chờ sập… chung cư cũ chờ sập… Hiện nay tại TP.SG đang có hàng trăm chung cư cũ chờ... sập.
Bệnh là nỗi lo triền miên của dân mình… Nhiều khi chỉ vì tự mình gây ra bệnh, như hút thuốc lá, uống rượu, phê ma túy, hoan lạc luông tuồng… Trong khi đó, y phí lúc nào cũng là gánh nặng, bệnh viện lúc nào cũng hết giường…
Có vẻ như bóng đá Việt Nam có uy tín hơn bao giờ hết? VTC News ghi rằng, theo tờ Fox Sports Asia nhận định, ĐT Việt Nam xứng đáng đại diện cho Đông Nam Á nếu đăng cai World Cup 2034.
Kinh tế Việt Nam tăng chậm lại, vì bi tác động nhiều yếu tố. Trong khi đó, sốt xuất huyết gây kinh hoàng, tăng vọt…
Công ty nấu bia… bỗng nhiên nô. Hãng bia Bình Dương thê thảm, một người chết. Báo Người Lao Động kể: Nổ lớn ở công ty bia tại Bình Dương, 1 người tử vong… Sau tiếng nổ lớn, hàng trăm mét vuông mái tôn công ty bị tốc bay, một số bồn chứa bia bị văng mất nắp, một người tử vong.
Chúng ta đang nhìn thấy rất nhiều người cộng sản tỉnh ngộ. Trong đó có những người đã trọn một đời hy sinh, đấu tranh cho Đảng Cộng sản Việt Nam, và rồi đã chết đi trong khi nhìn thấy quê nhà không hề có gì là tự do, dân chủ.
Là nho sĩ, là nhà giáo, là nhà thơ, và là nhà ái quốc… Cụ Nguyễn Đình Chiểu bị thảm là sinh vào thời mất nước. Trong tuần lễ này là những ngày đặc biệt của cụ: sinh ngày 1 tháng 7/1822 ở làng Tân Thới, Gia Định Thành


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.