Hôm nay,  

Hang Dê Dân Buôn Lậu

28/06/200200:00:00(Xem: 4864)
Bạn,
Theo tin báo quốc nội, hạ tuần tháng 6 vừa qua, đoàn đặc nhiệm của bộ Công an CSVN đã phải lên tận khu vực Hang Dơi (còn có tên là Hang Dê) thuộc tỉnh Lạng Sơn để triệt phá một đường dây buôn lậu lớn nhất tại biên giới Việt-Hoa đã tồn tại từ 10 năm qua. Báo quốc nội cho biết đây là một tổ chức buôn lậu được sự bảo kê của nhiều đơn vị biên phòng, hải quan, công an CSVN tỉnh Lạng Sơn. Sau khi các tay trùm đường dây bị bắt, thì dân cùi hàng thuê (cửu vạn) và tiểu thương ở toàn tuyến Lạng Sơn tạm rút vào bóng tối để chờ dịp tái xuất giang hồ. Qua lá thư này, mời bạn nghe câu chuyện dân buôn lậu ở Hang Dê theo ghi nhận của phóng viên báo Tuổi Trẻ.
Sau khi những người cầm đầu đường dây bị bắt, không chỉ khu vực Hang Dơi, toàn tuyến buôn lậu Lạng Sơn đang tạm “nín thở chờ thời”. Một chủ xe chạy đường Hà Nội-Lạng Sơn mặt méo xẹo vì chiếc TOYOTA cá mập còn trống quá nửa. Khách chạy chợ, đi lấy hàng “lặn” sạch chẳng thấy tăm hơi. Quốc lộ 1 cũ và mới nối thị xã với khu vực cửa khẩu lác đác xe cộ. Địa bàn được coi là “thủ phủ” của xe cóc (loại ôtô khách 7 chỗ, trông giống con cóc) với số lượng cao điểm lên tới cả nghìn chiếc giờ vắng tanh.
Trạm kiểm soát liên hợp Dốc Quýt buồn tênh vài ba xe, chẳng bù dạo trước ôtô nối đuôi nhau dằng dặc chờ làm “thủ tục” về xuôi. Buổi đêm, Hang Dơi không một bóng người. Con đường mòn ngoằn ngoèo vắt qua đỉnh núi mấy đêm trước còn “rộn ràng” hàng lậu, nay bình yên như hàng chục năm trước. Dãy nhà kho, nhà dân hôm nào hàng chất đầy tận nóc nay tối thui, trống trải.

Nếu như Cổng Trắng là địa bàn buôn lậu phức tạp nhất tỉnh Lạng Sơn thì Hang Dơi phức tạp nhất Cổng Trắng. Qua Đồng Đăng khoảng 2km, sừng sững một dãy núi chạy dọc theo quốc lộ 4A. Đỉnh gần như cao nhất, thẳng đứng được gọi là “thác Ném”, nơi hàng lậu thường được... ném xuống vào mỗi đêm. Khách phương xa sẽ chẳng thấy gì đặc biệt nếu không để ý kỹ đến những dãy nhà dường như không phải chỉ để ở. Nhà nào nhà nấy tường bao kiên cố kiểu lô cốt, mọc lên san sát ăn luôn vào chân núi, tạo thành một “quần thể” kho bãi như để “hứng” hàng trên núi. Hang Dơi còn có một tên gọi khác là Hang Dê.
Hơn 20 năm, Hang Dê bây giờ lại trở thành vùng đất không dành cho người yếu bóng vía. Cả thôn Khơ Đa có 80 hộ với hơn 300 khẩu nhưng lại có tới gần 500 người trong diện tạm trú kiếm sống bằng nghề khuân vác, chạy hàng lậu “thời vụ”. Dân tứ xứ đổ về toàn thành phần “đầu gấu, đầu mẩu” khắp nơi. Ma túy, mại dâm... đều đã xuất hiện.

Bạn,
Cũng theo phóng viên TT, Hang Dơi dần biến thành “xóm liều vùng biên”, lãnh địa riêng của dân “đi” hàng lậu. Hang Dơi nằm sát ngay khu vực khá nổi tiếng: thác Ném (Lạng Sơn), cách trạm kiểm soát liên ngành Cổng Trắng (hải quan, biên phòng...) chưa đầy cây số. Còn ai đứng sau bảo kê cho đường dây buôn lậu này" Giới đi hàng lậu từ lâu nay hay nhắc đến tên của một quan chức ngành nội chính CSVN tỉnh Lạng Sơn mới nghỉ hưu, người được 1 trùm tên Thanh “thớt” nhận làm “bố nuôi”. Quan chức CSVN này không chỉ bảo kê cho Thanh mà còn hậu thuẫn vợ mở bãi xe ngay tại thị xã, biến nơi đó trở thành một trong những trạm trung chuyển hàng lậu từ Hang Dê trước khi tỏa về các tỉnh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.