Hôm nay,  

Chợ Về Đêm

24/09/200200:00:00(Xem: 5834)
Bạn,
Theo SGGP, Sài Gòn có nhiều chợ chỉ hoạt động về đêm, họp từ giữa đêm đến 4-5 giờ sáng, thậm chí chỉ buôn bán trong 2-3 tiếng đồng hồ. dân quanh chợ và nhiều bạn hàng gọi đùa là chợ ma. Báo SGGP viết về các chợ này như sau.
Chợ Cầu Ông Lãnh (quận 1) lúc 11 giờ đêm: Hơn 1km đường Bến Chương Dương (quận 1) biến thành chợ. Đây là chợ đầu mối cung cấp thủy hải sản cho toàn thành phố. Bắt đầu từ 7 giờ tối, rải rác xe chở cá từ Vũng Tàu, Phan Thiết, miền Tây và cả ngoài Nha Trang về đổ hàng. Đến giờ cao điểm, 11 giờ đêm, con đường trước chợ dường như chỉ dành cho xe đông lạnh và xe ba gác. Quang cảnh lúc này hết sức náo nhiệt và sôi động. Trước mặt, sau lưng và xung quanh phóng viên toàn cá là cá, cùng các loại thủy hải sản khác.
Bác Chín, chủ một vựa cá cho biết: "Nhà bác ba đời buôn bán làm ăn ở đây. Cuộc sống chủ yếu về đêm. Trước có hơi lộn xộn, nhưng dần thì hết, vì mọi cái đều đi vào quy củ cả. Xe ra vào có bộ phận điều độ, lên xuống hàng có bốc xếp, trộm cắp đã có trật tự canh phòng v.v. Buôn bán xem ra đã ổn định, nhưng hiện nay bà con ở đây đang rất hoang mang vì có chủ trương dời chợ. Chúng tôi không biết bao giờ dời và dời đi đâu, nên mọi việc cứ tạm bợ như cháu thấy đấy."

Hỏi anh Nguyễn Trí Minh ở Ban quản lý chợ, được nghe: "Không kể 700 hộ kinh doanh buôn bán ở đây có thuê công nhân, riêng lao động sống nhờ vào chợ như bốc xếp, ban quản lý, trật tự, bến bãi cũng hơn một ngàn lao động." Để bố trí được việc làm cho họ sau di dời chợ quả là một vấn đề không đơn giản chút nào. 3 giờ sáng, sự sôi động náo nhiệt của chợ giảm dần. Đến 6 giờ các vựa cá bắt đầu lục đục dọn hàng vào trong nhà, nhường con đường lại cho công nhân vệ sinh. Khi những công nhân vệ sinh làm xong công việc của mình thì chợ xem ra chẳng giống là chợ nữa, im ắng và dật dờ sau một đêm thức trắng, chỉ còn lại phảng phất mùi tanh của cá mà thôi. Hiện nay, do cầu Ông Lãnh đang được thi công nên tình hình rác thải do buôn bán lòng lề đường không còn được giải quyết rốt ráo như trước. Lượng hàng về chợ bình quân khoảng 300 tấn, chỉ thoáng vài giờ trong đêm đã tỏa hết đi tứ xứ. Quả thật còn biến nhanh hơn cả ma!
Cũng ồn ào, náo nhiệt như chợ cá, nhưng chợ rau quả Cầu Muối khác ở chỗ không có nước và mùi tanh. Từ 9-10 giờ đêm, các đường Nguyễn Thái Học, Nguyễn Công Trứ, Cô Giang, Cô Bắc tràn ngập rau, củ, quả. Lần đầu tới đây, khách dễ tưởng lạc vào một góc phố Đà Lạt, bởi hàng loạt xe tải mang biển số 49 tỉnh Lâm Đồng, chiếc nào chiếc nấy tú hụ những bắp cải, su hào, súp lơ tất thảy các chủng loại rau, củ, đặc sản cao nguyên đều hiện diện đủ cả, từ những loại quen thuộc trong bữa ăn hàng ngày cho đến các loại rau cao cấp và cả những loại rau. Mùi của hành, tỏi, các loại rau thơm quyện lẫn vào mùi của sợi thuốc lá Vĩnh Hội bên kia con kênh tạo nên một chợ Cầu Muối rất đặc trưng khó tả.
Bạn,
Khác với hai chợ trên, chợ thịt heo An Lạc chỉ hoạt động từ 12 giờ đêm đến sáng. Trước 12 giờ đêm, mọi vật ở đây như say ngủ, im lặng và không một bóng người. Khi đèn đuốc trong khu nhà lồng chợ bật sáng choang là lúc bắt đầu cho một ngày mới. Cảnh vật bật dậy, náo nhiệt không khác gì ban ngày. Mỗi phiên chợ có khoảng gần 100 tấn thịt heo luân chuyển qua đầu mối này. Mặc dù cơ sở hạ tầng nơi đây đã xuống cấp nhiều nhưng nhìn chung vẫn khá hơn chợ cá và chợ rau!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.