Hôm nay,  

Tiểu Thương Bỏ Chợ

27/03/200300:00:00(Xem: 4965)
Bạn,
Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, gần đây, thành phố Sài Gòn có nhiều chợ mới với tổng thể khang trang rộng rãi nhưng vẫn chỉ lai rai người mua sắm. Có chợ khai trương hơn một năm, sạp hàng đã sang tay tới 3 - 4 đời. Nhiều tiểu thương đã bỏ chợ ra lề đường mở sạp nhỏ tạo thành chợ tạm bên đường. Trình bày hiện trạng này, báo SGTT viết như sau.
Rạch Ông là ngôi chợ có truyền thống kinh doanh lâu đời, khách hàng đa số mối quen, hộ gia đình xung quanh. Từ cuối năm 2002, chợ được sửa chữa, xây dựng, quy hoạch lại. Trước khai trương có sạp hàng chào giá 150 triệu đồng, tiểu thương trả 80 -100 triệu đồng, chủ sạp vẫn không xuống. Ba tháng sau khi mở cửa, giá sạp giảm tới mức nhiều chủ sạp tìm mối cho thuê lại 500 ngàn đồng/tháng vẫn không có người chịu giá. Trong lúc đó, tại chợ Bình Phú vào thời điểm này, nhiều đoạn thuộc lô B3,B4 tiểu thương đã để các sạp trắng. Có sạp chưa lần nào mở cửa kinh doanh nhưng đã sang tay qua tới đời thứ 4. Bà H. sở hữu sạp quần áo thời trang lô B4, định lấy đó làm chỗ mua bán dưỡng già nhường lại cho con gái quầy bỏ sỉ ở chợ Bình Tây. Ban đầu bà có ý đợi chợ đông mới vô kinh doanh nhưng 3 tháng qua, chợ vẫn vắng, bà sang giấy tay lại cho người khác. Chưa kịp làm giấy tờ, chủ mới cũng ngại rút lui, cho thuê 600 ngàn đồng/tháng. Khách thuê đặt cọc sẵn sàng rồi cũng lượn qua lượn lại coi thử lần nữa thấy không ăn" nên bỏ luôn cọc, rút lui.

Tiểu thương Tám sạp số 23 chợ Rạch Ông khẳng định rằng cuộc chiến chợ bây giờ không chỉ giữa siêu thị-chợ- cửa hàng chuyên doanh mà cuộc đấu dai dẳng và khó chịu nhất là cuộc đấu giữa chợ mới với chợ tạm. Chợ tạm phát sinh ngay trong quá trình xây dựng chợ mới. Cứ hễ có một ngôi chợ mới xây lên trên nền cũ tức thì lại có chợ tạm gần đó. Trong quá trình xây dựng lại chợ Rạch Ông, tiểu thương được ban quản lý bố trí kinh doanh ở hai con đường Đặng Chất và Nguyễn Thị Tần. Xây xong, tiểu thương vào chợ nhưng một số chủ nhà có mặt bằng ban đầu cho tiểu thương thuê kinh doanh đỡ, sau sẵn có địa điểm, khách quen, bèn mở ra mua bán luôn. Cảnh chợ tạm đường Đào Cam Mộc cũng vậy. Mặc dù chợ Phạm Thế Hiển (quận 8) đã đưa vào hoạt động nhưng sáng sáng con đường này hai bên vẫn đầy nghẹt hàng hoá.
Trên cùng một con đường nhưng hai cảnh chợ hoàn toàn khác nhau: một bên tiểu thương chợ Rạch Ông hiu hắt dù chợ thoáng mát, sạch sẽ; một bên chợ tạm sát cạnh chật chội một tí nhưng buôn bán rộn ràng. Điều đáng lo ngại nhất, theo tiểu thương, chợ tạm càng ngày càng mở rộng diện tích, hoạt động dài hơi hơn. Ban đầu chợ tạm sát chợ Rạch Ông (còn gọi là chợ Đà Lạt kinh doanh một vài mặt hàng: rau cải, nghêu sò...) chừng 30m, bây giờ kéo dài cả một đoạn hẻm ăn thông xuống đường Dương Bá Trạc lấy luôn khách từ phường 2.Tại chợ Bình Phú, tiểu thương Thái Hoà (lô B4 , sạp 25) cho biết: "Sạp sang lại của người ta nhưng có ngày không bán được đồng nào. Mức bán chừng 150.000 đồng/ngày là chuyện thường xuyên. Tiểu thương tận dụng mặt bằng trống bày hàng hoá nhiều nhưng cũng chịu thua".
Bạn,
Báo SGTT viết tiếp: cảnh bên ngoài nhộn nhịp bên trong đìu hiu làm cho nhiều tiểu thương nóng lòng bỏ chợ ra đường Việc chợ ế, tiểu thương nóng lòng, đua nhau vượt khỏi khuôn viên chợ, từ đó lại càng làm phát sinh nhiều chợ tạm mọc xung quanh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, trong khi TPSG đang tập trung giải tỏa nhà ổ chuột, nhà lụp xụp thì tại một số khu vực ở vùng ven lại mọc lên nhiều khu nhà "ổ chuột" kiểu mới xây dựng tạm bợ, diện tích chưa đến 10 mét vuông. Những quận như quận Bình Tân, Tân Phú, quận 12... là những nơi có nhiều khu nhà ổ chuột. Báo Người Lao Động ghi nhận hiện trạng này qua đoạn ký sự như sau.
Hiện nay, tại VN, các trung tâm dạy tiếng Anh của các tổ chức giáo dục nước ngoài đang ngày càng lấn lướt các đại học trong nước. Học phí tại đây thường được tính bằng Mỹ kim với mức không rẻ, nhưng vẫn thu hút rất đông học sinh. Học tiếng Anh "xịn" đang là trào lưu của giới trẻ. Tin Nhanh VN ghi nhận hiện trạng này tại Hà Nội như sau.
Tại U Minh tỉnh Cà Mau,có nhiều thợ quanh năm chui rúc trong những cánh rừng tràm như dân du mục để đem sức lực, mồ hôi đổi lấy chén cơm manh áo. Họ là dân nghèo từ các tỉnh miền Tây hội tụ về các lâm ngư trường U Minh đốn tràm thuê kiếm sống. Phóng viên báo Người Lao Động viết về cuộc sống khốn khổ của những người thợ này như sau.
Theo báo Thanh Niên, tại VN, sừng tê giác được rao bán trên thị trường chỉ là giả hoặc là mánh bịp bợm của những kẻ lừa đảo. Còn hàng thật đang được mua bán một cách bí mật, thì là hàng nhập lậu, từ các nguồn khắp trên thế giới. Một ký sừng dao động 17,000-20,000 Mỹ kim. Báo TN viết như sau. Một ký sừng tê giác tại thị trường Việt Nam dao động từ 17 ngàn đến 20 ngàn đôla.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tình hình buôn lậu tại các tỉnh biên giới ở phía Bắc Việt Nam ngày càng gia tăng, nhất là trên địa bàn tỉnh Lạng Sơn, một địa phương có nhiều "cứ điểm" của dân buôn lậu. Tại nhiều khu vực của tỉnh này, hàng lậu vận chuyển qua biên giới, theo những đường mòn vào các nhà dân gần đó ém chờ tin của hoa tiêu - còn được gọi là "chim lợn".
Tại VN, theo quy chế tuyển sinh viên vào các trường Đại học, trong kỳ thi nhập học, ngoài trường chính (nguyện vọng 1), mỗi thí sinh dự thi được quyền ghi thêm 1 nguyện vọng (nguyện vọng 2) theo học 1 trường đại học nếu số điểm thi không đạt điểm chuẩn của trường chính, nhưng hội đủ số điểm của trường thuộc nguyện vọng 2.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, dịch cúm gia cầm tái phát đang khiến nhiều doanh nghiệp sản xuất bánh kẹo tại Sài Gòn, Hà Nội hoang mang. Đại diện các công ty cho biết, hằng năm, trong mùa bánh Trung Thu, đều tung ra một khối lượng lớn bánh có nhân làm từ thịt, trứng gà, nhưng năm nay sẽ phải cân nhắc lại việc này vì nguy cơ dịch cúm sẽ là mối họa cho các cơ sở kinh doanh.
Theo báo quốc nội, nhiều khu nhà tại Hà Nội đang có hiện tượng lún và nghiêng. Báo Lao Đông nêu ra trường hợp1 khu nhà 5 tầng gồm với 40 gia đình, được xây dựng từ năm 1988, đưa vào sử dụng năm 1990.. Ngay từ khi đưa vào sử dụng, nhà đã có hiện tượng lún và nghiêng về phía bắc nhưng đã được các cơ quan chức năng xác định là vẫn bảo đảm an toàn, độ nghiêng trong giới hạn cho phép.
Theo báo SGGP, những ngày qua, tòa soạn báo này nhận được một số thư của cư dân xã Bà Điểm huyện Hóc Môn, TPSG, than van về tình trạng ngập úng nước triền miên gây khó khăn cho sinh hoạt, sản xuất của người dân và gây ô nhiễm môi trường trầm trọng.Từ ø một vùng đất gò, nơi đã tạo nên cau, trầu Bà Điểm nổi tiếng là ngon nhất cả VN, nay lại rơi vào cảnh ngập úng trầm trọng.
Theo báo quốc nội, tại Sài Gòn, số bệnh nhân luôn quá tải khiến các cơ sở khám chữa bệnh công lập làm không hết việc, trong khi vẫn phải thường xuyên bù lỗ vì mức thu vào quá ít. Cũng do quy chế bệnh viện phí bất hợp lý, người nghèo không được hưởng dịch vụ y tế. Nhiều bệnh nhân nghèo phải lâm vào tình cảnh khốn khổ khi vào điều trị tại các bệnh viện


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.