Hôm nay,  

‘loạn’ Đồng Phục

12/05/200300:00:00(Xem: 9237)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo quốc nội, thời gian gần đây, sSau làn sóng "đồng phục" theo quy định của nhiều trường phổ thông, giờ đây, nhiều học sinh các trường trung học tại Sài Gòn, Hà Nội lại "tự nguyện" sáng tạo ra các loại "lớp phục", "nhóm phục" độc đáo. Nhưng phía sau trào lưu tự phát này cũng còn nhiều chuyện đáng nói. Trình bày hiện trạng này, báùo quốc nội viết như sau.
Đây không phải là đồng phục theo quy định của nhà trường mà là "đồng phục" do các em tự làm, chủ yếu là học sinh năm cuối cấp. Thuý H, một nữ sinh lớp 12 trường trung học phổ thông Hàn Thuyên tâm sự: "Chúng em muốn có một màu áo kỷ niệm ở năm cuối cấp trước khi giã biệt tuổi học trò." Nhưng không phải tất cả đều bắt nguồn từ lý do chính đáng đó. Một lần trong một công viên , phóng viên bắt gặp một nhóm học sinh nam với bộ đồ trắng mang những hình thù khá "màu mè". Khi được hỏi thì một em trả lời: "Đây là bộ đồ nói lên "thương hiệu" của nhóm "ngũ quái" chúng em. Tinh thần chung là chơi hết mình, sành điệu và phải... khác người". Muốn có "nhóm phục" bây giờ chẳng có gì khó. Giá một cái áo sơ-mi khá rẻ, chỉ vài chục tới 100 ngàn đồng. Khâu in chữ, in lô-gô lên áo giờ cũng rất nhanh chóng và đơn giản do có công nghệ vi tính giúp sức; giá in cũng chỉ tốn vài nghìn đến vài chục tuỳ theo số lượng áo.

Có 1001 lý do ra đời của một kiểu áo. Để làm kỷ niệm cho một lớp: đồng phục. Một nhóm nữ sinh yêu thơ: đồng phục. Một nhóm fan của Đ.T hay N.P.H: đồng phục. Ngay cả một nhóm học sinh cá biệt cũng có đồng phục với lô-gô là những dòng "tự bạch" riêng! Có khi một lớp, một nhóm mà có nhiều "lễ phục" khác nhau: áo đi học, áo đi dạo phố, áo đi xem ca nhạc!
Có khi phía sau lưng áo là một dòng chữ gửi gắm nỗi niềm và tình cảm thầy trò, trường lớp như: "kỷ niệm tuổi học trò", "công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy", "còn mãi trong tôi thuở học trò"... Nhưng cũng có nhiều kiểu "không thể chấp nhận được. Để thể hiện "cá tính", nhiều học trò không ngần ngại đưa lên áo của mình những biểu tượng như "mũi tên xuyên qua trái tim rỉ máu", "đầu lâu xương chéo", thậm chí cả hình "Bin La đen", biểu tượng dã thú: đại bàng, hổ, sư tử... mang đầy màu sắc xã hội đen.
Bạn,
Cũng theo báo quốc nội, một số nhóm học sinh lại sính dùng tiếng Anh trên áo với những cụm từ luôn đi trước tuổi như: The bitter of love (Vị đắng tình yêu), I love you more than I can say (Anh yêu em hơn những gì anh nói). Nhiều nữ sinh cá tính mạnh còn mang những dòng chữ như: Kiss me, Look at me... ngay giữa ngực áo. Báo quốc nội phân tích rằng những kiểu cách thái quá như trên vô hình chung đã làm mất đi sự hồn nhiên, lãng mạn và nét đẹp trong sáng trong màu áo học trò.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nơi đây, xin trân trọng đăng lại bài thơ của Tiến Sĩ Hà Sĩ Phu trên mạng Bauxite VN ngày 5/6/2013.
Thời buổi lẽ ra ngày càng phải dễ hơn, nhưng bỗng nhiên càng lúc càng khó khăn ra. Báo Đại Đoàn Kết cho biết, kể từ năm 2014, các ca sĩ, người mẫu cần phải có thẻ hành nghề.
Chuyện các Đaị biểu Quốc hội nịnh Đảng Cộng Sản Việt Nam là bình thường. Ngay cả trong thời kinh tế suy sụp mấy năm nay, tìm lời nói thẳng thực là khó.
Câu chuyện anh Mỹ trưởng phòng Visa không di dân bị bắt về Mỹ, đẩy ra tòa về tội bán visa sang Mỹ với giá hàng chục ngàn USD có vẻ như bí ẩn hơn là báo chí tiết lộ.
Câu chuyện anh Ba Taù vẫn muôn đời nhức nhối. Không chỉ từ thời bà Trưng, bà Triệu (thế nhé, phụ nữ nước Nam phất cờ đi trước quý ông đấy nhé), mà rồi tới thời Lý, Trần, Tây Sơn vẫn xem mối họa phương Bắc là tối nguy hiểm.
Hàng trăm nghệ sĩ Việt Nam sẽ được bảo vệ tác quyền ở mạng Youtube. Đây là một bước tiến tốt đẹp, sẽ bảo vệ quyền lợi và khuyến khích sức sáng tác của nghệ sĩ. Vì làm gì, sáng tác những gì hay, những gì đẹp, mà cứ bị chôm thì lấy gì mà sống nổi.
Từ mấy năm rồi, chuyện tăng ni môn phái Làng Mai, dưới sự hướng dẫn của Thiền Sư Nhất Hạnh, bị đẩy ra khỏi Tu Viện Bát Nhã vẫn làm mình e ngại, lo sợ... mỗi khi nghĩ tới.
Đất nước nhiều chuyện lạ. Như dường các chuyện chỉ có trong sách vở, vậy mà lại có thiệt. Mình nghe nhiều chuyện rồi, quan sát nhiều rồi, nhưng có chuyện buộc mình phải tin là có phước đức nhân quả -- như trường hợp cô bé Như Ý, từ 5 tuổi đã giảng đạo y hệt như một giảng sư.
Đó là bi hài, khi chỗ cần tiền thì lại thiếu tiền, còn chỗ xài phí thì lại dư tiền. Nhưng có thực chỗ xài phí đó chỉ thuần túy là do quản trị kém hiệu quả, hay vì xài phí để có cớ cho quan chức rút ruột công trình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.