Hôm nay,  

‘loạn’ Đồng Phục

12/05/200300:00:00(Xem: 9326)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo quốc nội, thời gian gần đây, sSau làn sóng "đồng phục" theo quy định của nhiều trường phổ thông, giờ đây, nhiều học sinh các trường trung học tại Sài Gòn, Hà Nội lại "tự nguyện" sáng tạo ra các loại "lớp phục", "nhóm phục" độc đáo. Nhưng phía sau trào lưu tự phát này cũng còn nhiều chuyện đáng nói. Trình bày hiện trạng này, báùo quốc nội viết như sau.
Đây không phải là đồng phục theo quy định của nhà trường mà là "đồng phục" do các em tự làm, chủ yếu là học sinh năm cuối cấp. Thuý H, một nữ sinh lớp 12 trường trung học phổ thông Hàn Thuyên tâm sự: "Chúng em muốn có một màu áo kỷ niệm ở năm cuối cấp trước khi giã biệt tuổi học trò." Nhưng không phải tất cả đều bắt nguồn từ lý do chính đáng đó. Một lần trong một công viên , phóng viên bắt gặp một nhóm học sinh nam với bộ đồ trắng mang những hình thù khá "màu mè". Khi được hỏi thì một em trả lời: "Đây là bộ đồ nói lên "thương hiệu" của nhóm "ngũ quái" chúng em. Tinh thần chung là chơi hết mình, sành điệu và phải... khác người". Muốn có "nhóm phục" bây giờ chẳng có gì khó. Giá một cái áo sơ-mi khá rẻ, chỉ vài chục tới 100 ngàn đồng. Khâu in chữ, in lô-gô lên áo giờ cũng rất nhanh chóng và đơn giản do có công nghệ vi tính giúp sức; giá in cũng chỉ tốn vài nghìn đến vài chục tuỳ theo số lượng áo.

Có 1001 lý do ra đời của một kiểu áo. Để làm kỷ niệm cho một lớp: đồng phục. Một nhóm nữ sinh yêu thơ: đồng phục. Một nhóm fan của Đ.T hay N.P.H: đồng phục. Ngay cả một nhóm học sinh cá biệt cũng có đồng phục với lô-gô là những dòng "tự bạch" riêng! Có khi một lớp, một nhóm mà có nhiều "lễ phục" khác nhau: áo đi học, áo đi dạo phố, áo đi xem ca nhạc!
Có khi phía sau lưng áo là một dòng chữ gửi gắm nỗi niềm và tình cảm thầy trò, trường lớp như: "kỷ niệm tuổi học trò", "công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy", "còn mãi trong tôi thuở học trò"... Nhưng cũng có nhiều kiểu "không thể chấp nhận được. Để thể hiện "cá tính", nhiều học trò không ngần ngại đưa lên áo của mình những biểu tượng như "mũi tên xuyên qua trái tim rỉ máu", "đầu lâu xương chéo", thậm chí cả hình "Bin La đen", biểu tượng dã thú: đại bàng, hổ, sư tử... mang đầy màu sắc xã hội đen.
Bạn,
Cũng theo báo quốc nội, một số nhóm học sinh lại sính dùng tiếng Anh trên áo với những cụm từ luôn đi trước tuổi như: The bitter of love (Vị đắng tình yêu), I love you more than I can say (Anh yêu em hơn những gì anh nói). Nhiều nữ sinh cá tính mạnh còn mang những dòng chữ như: Kiss me, Look at me... ngay giữa ngực áo. Báo quốc nội phân tích rằng những kiểu cách thái quá như trên vô hình chung đã làm mất đi sự hồn nhiên, lãng mạn và nét đẹp trong sáng trong màu áo học trò.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bán ráo hết, bán sạch hết... Tiền thu vào để đâu không biết. Vì đó là bí mật của kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa vậy.
Có những lằn ranh khó phân biệt nổi. Đó là lằn ranh của tâm ý, giữa thiện và ác, thí dụ như khi đốt tiền của người khác. Đứng về mặt kinh doanh, người ta nói đó là vỡ nợ, khi doanh nhân không trả nợ nổi nữa. Nhưng có thật hay không, khi người ta gom đủ thứ tiền thiên hạ và xài cho những thứ không ai kiểm soát nổi – và có người gọi đó là lừa đảo.
Không phải Tết nào cũng vui, không phải tỉnh nào cũng vui, không phải nghề nào cũng vui.
Hình như không ai đo lường chính xác có tỷ lệ bao nhiêu công chức ngồi chơi tà tà...
Đúng như vậy. Nhiều trí thức bây giờ đã nói thẳng là cũng muốn đa đảng.
Chuyện rất lạ: các vị sư ni đã nhiều lần nói rằng cúng sao giải hạn không nằm trong giáo lý nhà Phật, nhưng các chùa Hà Nội vẫn tưng bừng nhận ghi danh làm dịch vụ để gọi là giúp dân cúng sao để giải hạn xấu.
Công chức ngồi chơi là muôn đời nói hoài, sửa hoài không nổi, chỉ vì ngồi chơi trong công sở phải là người có thế lực. Bởi vậy mới có chuyện, theo một quan chức trên báo Dân Trí rằng: “Khó xử công chức 'cắp ô' con ông cháu cha.”
Bây giờ thì bánh chưng đã đi khắp thế giơi rồi. Đơn giản vì đồng bào đang sống nhiều nơi trên thế giới, và nhiều nơi không có cộng đồng Việt đông đảo, hay là có nhưng không ai làm chuyện nấu bánh chưng nữa - một việc làm nặng nhọc nhưng không chắc đã có bao nhiêu lợi tức khi so với nhiều việc khác ở hải ngoại.
Đó là chuyện nghe hoài, nghe khắp nơi rồi: ăn thứ gì cũng sợ dính nhằm hóa chất độc. Dĩ nhiên, đây nói là dân thường thôi, không kể chuyện quan quyền hay đại gia, vì đó là tiêu chuẩn khác rồi.
Làm sao bây giờ, khi chúng ta nhìn thấy hàng khối tiền ném qua cửa sổ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.