Hôm nay,  

Không Muốn Làm Thợ

29/11/199900:00:00(Xem: 7640)
Bạn,
Theo nguồn tin từ Bộ Giáo Dục Đào Tạo được nhiều báo đăng tải, hiện toàn Việt Nam khoảng 38 triệu lao động thế nhưng chỉ có 17.8% là đã qua các lớp đào tạo chuyên nghiệp. Riêng trong số 2.5 triệu công nhân chuyên nghiệp thuộc tất cả các ngành, nghề vẻn vẹn có 4 ngàn người là thợ có tay nghề giỏi mà thôi. Điều đáng nói là trong khi quy mô và loại hình đào tạo đại học bung ra, thì hệ thống các trường đào tạo nghề ngày càng teo tóp và hiện chỉ còn 138 trường, giảm 222 trường so với năm 1987. Số lượng học sinh học nghề trước đây là 250 ngàn người mỗi năm đến năm 1999 giảm xuống chỉ còn 96 ngàn học sinh, nguyên nhân chính là các bậc phụ huynh chỉ muốn con mình làm thầy chứ không thích làm thợ, kể cả các gia đình nghèo. Tại một cuộc hội thảo về đào tạo công nhân được tổ chức mới đây, một số giới chức về dạy nghề đã lên tiếng báo động về hiện trạng này và báo trong nước đã ghi lại như sau.

Ông Nguyễn Phôn - Hiệu trưởng Trường Công nhân Kỹ thuật xây dựng Đà Nẵng - cho rằng: Tâm lý phổ biến hiện nay trong xã hội (nhất là với các bậc phụ huynh) là thanh niên phải có bằng đại học mới có cơ may kiếm được công ăn việc làm. Quan niệm chỉ những người kém cỏi, hoặc bất đắc dĩ mới phải làm thợ, đã dẫn đến thực trạng thừa thầy, thiếu thợ. Đây là một vấn đề rất đáng báo động. Còn trong tham luận của mình, ông Nguyễn Đăng Thanh - Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Dạy nghề lại thẳng thắn thừa nhận: Hoạch định chiến lược phát triển nguồn nhân lực là cả một hệ thống gồm nhiều bộ nhưng việc đào tạo công nhân kỹ thuật, nhân viên nghiệp vụ vẫn bị coi nhẹ, trong khi nhà nước chỉ chú ý đến đào tạo bậc đại học, cao đẳng và trên đại học.

Năm 1999, kế hoạch đào tạo đại học vượt 150% trong khi kế hoạch đào tạo công nhân (CN) quá thấp, dẫn đến sự mất cân đối nghiêm trọng giữa tỷ lệ đào tạo đại học và CN kỹ thuật: Đại học 1; Trung học 1,6; CN 2,65 (ở các nước trong khu vực tỷ lệ này là 1:4:10). Trong khi một chiến lược phát triển đào tạo nghề lâu dài của chính phủ chưa có, thì những chỉ tiêu kế hoạch đào tạo nghề đến năm 2000 lại nặng về mong muốn, chưa có giải pháp khả thi để đảm bảo thực hiện nên thực tế chỉ là kế hoạch trên... giấy. Ngoài nguyên nhân dẫn đến tình trạng thừa thầy, thiếu thợ do chính sách của nhà nước chưa phù hợp, các tham luận tại hội thảo còn tập trung phản ánh những hạn chế, yếu kém và sự bất cập ngay trong chính hệ thống các trường đào tạo nghề. Ông Ngô Xuân Độ - Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Công nghiệp Hà Nội - nói: Thực trạng chung trong các trường đào tạo nghề hiện vẫn là dạy cho người học cái mà mình có chứ chưa dạy cái mà thị trường lao động cần. Mối quan tâm hàng đầu của công nhân học nghề là sau khi học xong phải tìm được việc làm. Vì vậy, nếu trường dạy nghề mà tập trung đào tạo những nghề mà thị trường cần, được thừa nhận về chất lượng đào tạo thì trường đó mới có thể sống được trong cơ chế thị trường.

Bạn,
Cũng theo ghi nhận trên, về mặt thực tế, do các trường đào tạo nghề thiếu kinh phí nên trang thiết bị dạy học vừa thiếu, vừa lạc hậu, không theo kịp với kỹ thuật sản xuất ngày càng hiện đại. Thống kê cho biết có tới 82% số trường thiết bị quá lạc hậu; 40% thiết bị dạy nghề chỉ là biểu đồ, tranh ảnh; 50% thư viện trường có dưới 50 đầu sách mà thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong số các huyện ngoại thành Sài Gòn, huyện Cần Giờ là huyện nghèo nhất. Do diện tích trồng trọt quá ít, nhiều gia đình nông dân mưu sinh bằng nghề nuôi trồng thủy sản, trong đó, nuôi tôm là nguồn mưu sinh chính. Thế nhưng, theo báo SGGP, trong 6 tháng đầu năm 2004, nhiều gia đình cư dân ở huyện Cần Giờ mưu sinh bằng nghề nuôi tôm đã khốn đốn vì nạn trộm tôm
Họ là những cư dân đang tạm cư tại Sài Gòn, không có giấy tờ tùy thân, không có sổ gia đình (trong nước gọi là "hộ khẩu"). Và mặc nhiên, khi lập gia đình, họ lại sinh ra một thế hệ tiếp tục đứng bên lề xã hội, sống một cuộc đời không tên. Báo SGGP ghi nhận về tình cảnh này như sau.
Hệ thống sông rạch trên địa bàn thành phố Sài Gòn đã bị san lấp, lấn chiếm lung tung. Các cơ quan chức năng quản lý kiểm tra, phát giác vi phạm thì nhiều nhưng xử lý được rất ít. Một số sông rạch đã và đang bị "xoá tên". Báo Người Lao Động trình bày về hiện trạng này như sau.
Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông dành cho học sinh lớp 12 (tú tài) tại VN đã kết thúc vào thượng tuần tháng 6/2004. Đánh giá về trình độ thí sinh, nhiều giám khảo về môn Văn và Ngoại ngữ nhận xét rằng có nhiều học sinh quá kém. Riêng về môn Văn, các giáo viên chấm thi đã phải than rằng "văn chương của các cô tu,ù cậu tú khiếp quá, đọc lại mà cười, suy ngẫm mà rơi nước mắt.
Trong suốt 3 tuần qua, nhiều cửa hàng cầm đồ trên địa bàn Sài Gòn đã đóng cửa rất muộn. Khách hàng của các cửa hàng này là dân thua cá độ các trận túc cầu Euro, từ vòng loại, tứ kết, bán kết. Tại một số quận, có cả khu phố cầm đồ với hàng loạt cửa hàng hoạt động hết "công suất" để cung ứng kịp thời số tiền vay nóng của khách thuộc nhiều thành phần
Nơi đây không phải là trẻ em nghèo kiếm sống kiểu như bán vé số, bán dạo, hay phụ việc quán ăn, xưởng dệt, lò bánh, như VB đã từng đề cập qua các lá thư trước. Đây là chuyện của các em sinh ra trong các gia đình khá giả, đã biết kiếm tiền bằng những việc làm mà phụ huynh không thể ngờ đến. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi lại một số trường hợp như sau.
Sài Gòn có nhiều vùng sông nước giáp ranh với các tỉnh. Do nhu cầu vật liệu xây dựng phục vụ xây dựng trên địa bàn thành phố và các tỉnh lân cận tăng cao, cát trở thành mặt hàng "nóng". Tận dụng cơ hội này, "sa tặc" nhảy vào khai thác , nạo vét tận thu cát lòng sông. Tình trạng này đã dẫn đến các vụ sạt lở đất dọc theo bờ sông.
Trên địa bàn tỉnh Bình Thuận, ven quốc lộ 1 A, có 1 trường đá gà liên tỉnh. Tụ điểm cờ bạc này cách thị trấn Liên Hương, huyện Tuy Phong 6-7 km ngay cạnh mỏ đá Phong Phú. Nơi đây thu hút dân chơi gà độ từ nhiều tỉnh kéo về. Tụ điểm cờ bạc này diễn ra hơn 1 năm nay, dân chơi quen gọi trường gà này là Phan Rí vì ông chủ tên Thuận
Những phụ nữ được nhắc đến trong lá thư này là nhưnõg người làm nghề đập đá, nung vôi, suốt ngày lam lũ kiếm sống ở các mỏ đá thuộc khu vực núi Cấm, núi Dài ở An Giang hoặc khu vực Hòn Đất-Kiên Giang. Nhiều người chưa có gia đình, không có đất đai canh tác .Báo Người Lao Động ghi nhận về tình cảnh của những phụ nữ này qua đoạn ký sự như sau.
Quán cóc có ảnh hưởng lớn trong đời sống ẩm thực và trở thành một nét văn hoá sinh hoạt bình dân của người Việt. Tự thuở có ông vua si tình đi tìm cô Tấm đã có quán cóc, đã có bà già têm trầu cánh phượng. Rồi phiêu dạt qua miền thời gian Trung đại với hình ảnh những cụ đồ Nho ngồi luận chữ nghĩa "Thiên- Địa- Nhân hợp nhất" trên những chõng tre quán cóc chè xanh đầu ngõ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.