Hôm nay,  

Nữ Công Nhân Tha Phương

30/12/199900:00:00(Xem: 7406)
Bạn,
Theo ghi nhận của các báo trong nước, từ vài tháng nay, hàng ngàn người lao động từ các tỉnh Miền Trung đã vào Sài Gòn để tìm việc làm. Riêng tại các khu nhà trọ của công nhân bên ngoài các khu Chế xuất, khu Công nghiệp, hàng trăm cô gái ở độ tuổi từ 18 đến 25-26 quê ở các tỉnh Nghệ An, Quảng Bình đã phải tá túc trong các nhà trọ tồi tàn để chờ việc. Một số cô cho họ đã vay mượn tiền bạc để đóng lệ phí dịch vụ tìm việc từ 1 đến 2 triệu đồng cho các nhân viên tự xưng là đại diện các trung tâm giới thiệu việc làm từ Sài Gòn ra tuyển dụng họ. Thế nhưng khi vào Sài Gòn họ mới biết là bị gạt vì các nhà máy, công ty trong khu chế xuất đã ngưng tuyển dụng người từ vài tháng nay. Không còn đủ tiền để trở về quê, họ đành sống lây lất, ăn mì gói ròng rã để chờ tìm một công việc sống qua ngày. Tình cảnh của các cô gái này được một phóng viên báo Người Lao Động ghi lại như sau:

Tiếp xúc với chúng tôi tại khu nhà trọ của công nhân ở An Bình, cô Nguyễn Thị Bình, quê ở Diễn Quảng, Diễn Châu, Nghệ An cho biết cô được Trung tâm Dịch vụ việc làm Quân khu 4 (các tỉnh phía Bắc của Miền Trung) tuyển vào đây đợt 30 tháng 9/1999 cùng với 27 người khác, lệ phí đóng 1,1 triệu đồng. Chúng tôi hỏi: Thế vào đây, họ có lo cho các chị được không" Cô Bình trả lời: Có lo gì đâu, họ đưa em đến cơ sở dạy may công nghiệp đăng ký học tốn hết 500 ngàn rồi quay lưng về tuyển đợt khác. Khi hỏi về việc làm, cô Bình cho biết: Học may xong nhiều người trong chúng em không đủ tiêu chuẩn làm công nhân, buộc phải xin làm lao động phổ thông thông chà khung gỗ cho một công ty để kiếm tiền...chống đói. Nhưng mới làm được một tháng rồi thất nghiệp ba tháng nay. Chúng tôi cũng gặp cô Nguyễn Thị Lợi, người xã Quỳnh Vinh, Nghệ An cũng không may gì hơn, đóng cho trung tâm 1,1 triệu đồng nhưng đã hơn năm tháng mà vẫn chưa tìm được việc làm.

Tại đây có nhiều cô gái cùng hoàn cảnh như Bình và Lợi mà trong phạm vi bài viết không liệt kê hết được. Qua điều ra, chúng tôi được biết trong tháng 5 và tháng 6 năm 1999, đã có gần 200 lao động từ Nghệ An được đưa vào đây tìm việc thông qua các “cò” (thuộc các trung tâm Dịch vụ tìm việc làm). Tình trạng này không dừngở con số đó, liên tục thời gian gần đây, những người đóng tiền đi trước vẫn thường xuyên thấy các tay cò đưa đón người vào. Một số khu nhà trọ dành cho công nhân bên ngoài khu Chế xuất Linh Trung gần như là nhà của các cò. Hiện tượng lao động từ các tỉnh đổ về ngày càng đông, đã vượt quá nhu cầu tuyển dụng của các khu Chế xuất. Cho nên sự bảo hành có việc làm ở khu Chế xuất của các tay cò thực chất chỉ là những lời hứa suông nhằm siết cổ người lao động nghèo. Cô Vũ Thị Thắm-quê ở xã Quỳnh Thuận, Quỳnh Lưu, Nghệ An, đã phải nằm ở nhà bạn, ăn mì gói cầm cự hơn 5 tháng trời để chờ việc. Cô Lê Thị Dứa, ở xã Xuân Thủy, huyện Lệ Thủy, Quảng Bình, cùng với mười người khác phải đóng cho cho cò 1.1 triệu đồng nhưng từ 20-9-99 đến nay vẫn miệt mài ngồi chờ việc. Cô rơm rớm nước mắt nói: Đã hết tiền ăn cả tháng nay. Tiền phòng cũng đã đến kỳ đóng. Không biết phải làm sao. Bạn em bây giờ có đứa sống như con thiêu thân, cho quán cà phê đèn mờ.

Bạn,
Tại một khu nhà trọ ở gần khu Chế xuất Linh Xuân, phóng viên báo Người Lao Động đã chứng kiến cảnh sáu nữ công nhân sống lây lất trong một căn phòng chỉ đủ để một cái giường đơn và một khoảng nhỏ để xoong nồi. Mái tôn thấp đến mức nhón chân đã chạm trần. Bữa ăn dọn ra chỉ duy nhất có bắp cải luộc chấm mắm suông. Một cô lên cơn sốt, chăn trùm kín người run lập cập, cô không còn tiền để đi khám bệnh. Năm cô cùng phòng chỉ còn biết ngồi nhìn!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc - Vesak 2019 sẽ diễn ra từ ngày 12 - 14/5/2019 tại Trung tâm Văn hóa Phật giáo Tam Chúc (xã Ba Sao, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam) với chủ đề: Cách tiếp cận của Phật giáo về sự lãnh đạo toàn cầu và trách nhiệm cùng chia sẻ vì xã hội bền vững.
Câu chuyện oan nghiệt kỳ lạ: vợ chồng đốt nhau. Bản tin VTC News kể: Sau khi tranh cãi, 2 vợ chồng tạt xăng vào nhau rồi châm lửa đốt, dù được người dân gần đó ứng cứu kịp thời nhưng cả 2 đều bị bỏng nặng.
Chỉnh trang nội đô Đà Lạt… cách nào để giữ được nét đẹp lịch sử? Đó là chuyện đang tranh cãi…
Tình hình môi trường càng lúc càng đáng ngại... Một trong những nơi đẹp nhất ở Đà Lạt cũng trở thành bãi sình...
Bây giờ là giữa tháng 4/2019, lại nhớ tới Tướng Trần Văn Cẩm và trận Phú Yên trong tháng 4/1975. Tài liệu sau đây trích từ quân sử gia Vương Hồng Anh.
Một trong những nỗi lo tại Việt Nam là ngộ độc thực phẩm. Rồi ngộ độc thuốc, rồi ngộ độc đủ thứ... Hàng ngày, cứ mãi nghe tin ngộ độc từ công nhân hãng xưởng cho tới học sinh tiểu học... Có vẻ như đây là điệp khúc bất tận. Tại sao thế? Tại sao nước khác ít bị ngộ độc hơn Việt Nam? Tại sao trước 1975 ít hơn?
Cháy kinh hoàng vì chập điện... Lỗi ở thợ điện, hay lỗi ở nhà thầu xây dựng? Hay lỗi ở các cơ quan kiểm tra về xây dựng? Hay lỗi ở người chủ cơ sở bị cháy?
Bạo lực gia đình vẫn gay gắt... Báo An Ninh Thủ Đô kể chuyện: Cô bé lấy thân mình che chắn cho mẹ khi bị cha chém tới tấp.
May mắn giữa biển Hoàng Sa... Bản tin VTC kể: Lực lượng cứu hộ của Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải Việt Nam vừa đưa một thuyền trưởng tàu cá bị tai biến ở Hoàng Sa vào đất liền an toàn.
Hóa ra gian lận điểm cũng chỉ vì các quan chức… Người dân thường bắt buộc phải sống tử tế… Báo Thanh Niên kể chuyện Hà Giang: Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Hà Giang xác định một số người có chức vụ quyền hạn tại Sở GD-ĐT và Công an tỉnh đã tiếp tay cho hành vi gian lận điểm thi tại kỳ thi THPT quốc gia năm 2018 để trục lợi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.