Hôm nay,  

Nữ Lao Công Vệ Sinh

06/10/200300:00:00(Xem: 6080)
Bạn,
Tại VN, một trong những nghề "lao động phổ thông" nhiều gian khổ là nghề lao công vệ sinh môi trường. Báo Giáo Dục-Thời Đại ghi nhận như sau.
Ban ngày, nữ lao công vệ sinh làm việc khoảng 4-5 tiếng còn khi đêm đến lúc mọi người bắt đầu yên giấc thì những người phụ nữ này đi làm công việc của mình. Họ lặng lẽ đi dọc các con phố. Tiếng chổi tre quen thuộc vang lên trong đêm vắng nghe càng rõ hơn. Đã quen với việc thức khuya dậy sớm nên ngày nào cũng như ngày nào, họ làm việc rất có ý thức, đúng giờ giấc qui định. Họ trở về nhà và chỉ đặt lưng nằm nghỉ một lát là trời đã sáng hẳn. Công việc xã hội, công việc gia đình bộn bề đang chờ bàn tay đảm đang của các phụ nữ này. Họ lại trở dậy lo cho chồng con bữa sáng, chuẩn bị cho đứa nhỏ đi học. Sau đó lại tạt qua chợ mua thức ăn rồi mới trở về nhà. Tuy vất vả song họluôn vui vẻ khi thấy nụ cười trẻ thơ, ánh mắt ấm áp vui tươi của chồng, thấy sự đầm ấm của gia đình khi họ cùng chồngvun vén cho gia đình và con cái.
Hạnh phúc của những người phụ nữ này rất giản dị, giản dị như chính công việc lặng thầm của họ. Với bao bươn trải trong cuộc sống, có những người mở thêm quán nước ven đường kiếm thêm thu nhập cho sinh hoạt hàng ngày. Biết bao công việc phải lo toan: Bên nội, bên ngoại rồi chuyện tiền nong, học hành của con cái phải tính toán làm sao cho vẹn cả đôi đường.

Công việc của người lao công vất vả, mệt mỏi cần sự gắng sức, tận tuỵ, có trách nhiệm của các nữ lao công không chỉ có vậy, đôi lúc họ cũng gặp phải những khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua. Dù biết đến với nghề là vì cuộc sống mưu sinh, vì tình yêu đối với nghề song có những lúc "con sâu làm rầu nồi canh" khiến các chị không khỏi buồn lòng. Chị Lan (30 tuổi, phố Lý Thường Kiệt) tâm sự: Điều chị thấy đáng buồn nhất là ý thức và thái độ của người dân, nhiều lúc nghĩ lại mà ứa nước mắt. Chị kể: Có hôm phải làm việc trong những ngày hè nắng nóng, oi bức một mình vừa đẩy xe rác, vừa quét đường. Mới quét được một đoạn thì có người xách xô rác đổ ngay xuống đường vừa quét xong trong khi đó xe rác chỉ cách đó một đoạn. Khi nhắc nhở thì người đó lại nổi xung lên nói những lời rất khó nghe. Rồi có trường hợp ngồi trong nhà thẳng tay quẳng rác ra đường, có lúc bay vèo qua trước mặt chị, nghĩ mà thấy mình cực quá. Tuy nhiên, số người thiếu ý thức và vô trách nhiệm đó không phải là nhiều.
Đấy là những chuyện thường xảy ra ban ngày, còn ban đêm thì sao" Những cú lạng lách ngoạn mục của đám thanh niên đua xe, những gã say xỉn, liêu xiêu trên đường, rồi những cảnh chích hút trong các ngõ hẻm chỉ nghĩ đến cũng đã thấy rùng mình. Nhưng rồi phải đối mặt với những nguy hiểm thường xảy ra nên dần dần các chị đã quen, bình tĩnh và tự tin hơn. Các chị hiểu những gì mình đang làm và cố gắng làm tốt công việc của mình. Vất vả là thế, nguy hiểm là thế nhưng đồng lương khá khiêm tốn so với mức sinh hoạt và chi tiêu hàng ngày (400-500 ngàn đồng/ tháng, nếu làm thêm ca thì 600-800 ngàn đồng/ tháng và còn tuỳ theo từng bậc lương).
Bạn,
Báo GDTĐ viết tiếp: Những người lao công , họ như những ngọn nến lung linh trong đêm, toả ánh sáng đến mọi góc phố, con đường. Tận tuỵ, với nghề và cũng rất đảm đang trong thiên chức của người phụ nữ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu như học thêm từng bị ''kêu cứu'' nhiều lần thì học hè lại là nhu cầu có thực của khá nhiều phụ huynh bậc tiểu học ở TPSG. Lý do xem ra khá đơn giản: Cha mẹ muốn có một chỗ giữ con tin cậy để yên tâm đi làm. Và chính lý do này đã quyết định mục tiêu cho con đến lớp dịp hè của phụ huynh: Vui chơi là chính, phần học có chăng chỉ là ôn luyện kiến thức một cách nhẹ nhàng
Chuyện kể với bạn trong lá thư này là câu chuyện của cậu bé Nguyễn Hoàng Vân, học lớp 4/4 Trường Tiểu học Phù Đổng, Đà Nẵng. Cậu bé này vừa đoạt giải nhất khối tiểu học trong cuộc thi Tin học trẻ thành phố Đà Nẵng với nhu liệu "Kể chuyện cổ tích". Báo Thanh Niên kể như sau.
Bạn, Giải vô địch túc cầu Châu Âu (Euro) 2004 vừa khai diễn tại Bồ Đào Nha vào tối thứ Bảy vừa qua. Tại Việt Nam, sinh viên hầu hết đều "tín đồ túc cầu". Trong những ngày qua, mặc dù đang ở vào thời kỳ nước rút của kỳ thi cuối năm, cuối khoá, nhưng tại các ký túc xá, các quán cà phê, khu nhà trọ, nhiều sinh viên đã thức đêm để theo dõi trận cầu
Trong thời gian gần đây, các cơ quan chức năng CSVN tại các địa phương đã phát giác nhiều viên chức, cán bộ xài bằng giả để hợp thức hóa chức danh, thăng tiến lên chức vụ cao hơn. Trong vô vàn loại bằng giả được công luận nêu tên, báo Thanh Niên ghi ra 3 loại như sau.
Tại Việt Nam, hai tiếng "tiền nhựa" là cách gọi khác của thẻ tín dụng mà những người có tài khoản ở các Ngân hàng sử dụng. Thời gian gần đây phương thức tín dụng mới (thẻ rút tiền tự động ATM) đã thu hút đông đảo khách hàng tham gia. "Tiền nhựa" đã gõ cửa các giảng đường đại học, tạo nên cơn "sốt" xài tín dụng trong giới sinh viên. Báo Giáo Dục Thời Đại viết như sau.
Theo ghi nhận của báo Người Lao Động, tại Sài Gòn, có 1 giáo sư đại học đang là chủ nhân của bộ sưu tập hơn 180 sắc phong từ thời Gia Long, Tự Đức, Thành Thái, đặc biệt có 2 sắc phong của thời vua Quang Trung. Đó là tiến sĩ sử học Nguyễn Mạnh Hùng (Hiệu trưởng Đại học Dân lập Hồng Bàng), với bộ sưu tậo này
Vào thượng tuần tháng 7/2004, các trường đại học trên toàn VN sẽ tổ chức kỳ thi tuyển sinh viên vào năm thứ nhất niên khóa 2004-2004. Theo báo quốc nội, những tuần vừa qua, tại nhiều thành phố, hàng chục ngàn thí sinh từ các tỉnh về ôn thi cấp tốc, trong số đó có không ít thí sinh chỉ có mục đích ăn chơi . Còn việc đỗ hay không là chuyện nhỏ.
Theo dự báo của nhiều trung tâm giới thiệu việc làm ở TP SG, nhu cầu tìm người giúp việc nhà sắp tới sẽ còn tiếp tục tăng cao và yêu cầu mức lương có thể cũng cao hơn hiện nay. Báo quốc nội phân tích rằng thông thường, người làm nghề giúp việc nhà là lao động nữ ở các tỉnh miền Bắc, miền Trung và miền Tây, họ tự tìm đến các trung tâm .
Trên địa bàn tỉnh An Giang, tại Cù lao Ông Chưởng,huyện Chợ Mới, có gần 30 nhóm chuyên nghề "đội, kê kích, di dời nhà cửa" và các công trình kiến trúc. Gần 10 năm qua, họ đã di dời cả ngàn căn nhà khắp miền Tây. Cư dân địa phương gọi cù lao này là cù lao của những thần đèn. Báo Người Lao Động viết như sau.
Hiện nay ở ThưàThiên-Huế, một tình trạng nguy hiểm hơn và phổ biến hơn là việc thanh niên ở nông thôn, chính yếu là lớp trẻ ở độ tuổi 18-20, lập băng, lập nhóm suốt ngày la cà ở quán xá, ăn chơi lêu lổng. Những thanh niên này không chỉ chọc ghẹo, gây sự khách qua đường mà còn rất "anh chị" qua những hành động như


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.