Hôm nay,  

Khu Phố Số Đỏ

15/12/200300:00:00(Xem: 6840)
Bạn,
Trên địa bàn thành phố Hà Nội, có 1 khu phố được gọi là phố số đỏ. Đó là hai dãy nhà tập thể ở phường Ngọc Khánh. Hai khu nhà này là của Công ty Xổ số kiến thiết HN xây dựng từ những năm 1988-1989 dành trả thưởng cho những người trúng số đặc biệt. Mỗi căn nhà nay trị giá khoảng 2 tỉ đồng, dành cho hai suất trúng (tầng 1 và 2). Những cư dân ở khu phố xuất thân là dân nghèo hoặc là viên chức sơ cấp, nhờ trúng độc đắc, gia đình họ đã đổi đời. Báo Tuổi Trẻ ghi lại một số trường hợp như sau.
Người đỏ nhất ở đây là ông Nguyễn Văn Đông nhà C4, hai lần trúng độc đắc. Năm 1979 ông trúng một vé 3 triệu đồng, vượt số thu ngân sách của một xã trung bình. Ông mua nhà Hà Nội, trả nợ, sắm sửa cho con cái và gửi tiết kiệm. Từ một anh nông dân cứ rời đồng ruộng lại phải thồ rau xuyên đêm ra Hà Nội, ông chuyển sang buôn bán nhỏ. 10 năm sau ông trúng giải đặc biệt lần thứ hai và chuyển nhà về khu này, quay sang buôn bất động sản và sống một cuộc đời nhàn hạ, phong lưu. Con cái ông được nguồn tiền đó lo cho học hành, nghề nghiệp nay phương trưởng đề huề. Những phú quí, khang ninh ấy ông có được cũng một phần do sự may mắn từ những chiếc vé số đem lại.

Ông Nguyễn Dũng, hiện sống trong nhà số 4, C3 cụm dân cư số 10, phường Ngọc Khánh (Ba Đình, Hà Nội). Ngôi nhà này là giải thưởng xổ số đặc biệt ngày 8-4-1989 mà Công ty Xổ số trao ông, nay nó trị giá trên 1 tỉ đồng. Ông kể: ngày 8-4 đó ông mua hai tấm vé số của cô bán vé mời ngay cửa cơ quan ông và ném vào ngăn bàn. Bảy ngày sau dọn bàn ông thấy chúng và nhớ cô bán vé số có nụ cười duyên. Ông xem kết quả và biết mình trúng độc đắc trị giá 60 triệu đồng, tương đương hai căn nhà Hà Nội hiện đại. Nếu trông vào lương một viên chức sơ cấp như ông có lẽ ông chưa biết bao giờ mới có thể sửa lại căn nhà chật chội gói ghém ba gia đình gồm vợ chồng, dâu rể, cháu nội, ngoại... Kẹp nó vào cuốn sổ, ông ngồi viết tiếp phần nguyên nhân và bài học kinh nghiệm trong bản báo cáo công tác dang dở. Về nhà ăn cơm xong, uống hết tuần trà, đợi cháu ngồi vào bàn học ông mới kể chuyện với vợ con. Ông trở thành người giàu nhất khu phố Nhà Chung lúc bấy giờ với một căn nhà 72m2, hai xe máy hạng sang, hai xe đạp, hai máy khâu, hai nồi áp suất, hai đồng hồ đều mới tinh và 18 triệu đồng tương đương 10 lượng vàng. Ông chia tiền cho các con sửa nhà, mua xe, mua đất và vợ chồng ông chuyển đến khu nhà mới này. Một gia đình không mâu thuẫn, nhưng có thêm tiền họ trở nên hạnh phúc ấm cúng và văn minh hơn.
Bạn,
Báo TT kể tiếp: Kế nhà ông Dũng là ngôi nhà trúng thưởng của anh thợ giã giò tên Tự quê ở Hà Ịông. Mua hai tấm vé, dừng xe đọ số. Biết mình trúng giải độc đắc, anh lại nhét vé vào túi phóng xe sang Gia Lâm đổ hết chuyến hàng mới về. Ăn cơm xong buồn ngủ quá quên báo cho vợ biết... Anh thợ giã giò sau khi trúng giải, bán nhà cũ thêm tiền mua một căn nhà mới và nhường cho người em trai căn nhà của công ty. Nay cả hai anh em đều xa được cuộc sống lam lũ quê nhà. Mỗi người cũng có một góc sống trung lưu nơi thành thị vốn chật chội đua chen.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tìm việc trong thời kinh tế suy thoáí cực kỳ gian nan, bất kể rằng đang có bằng cấp cử nhân, hay thạc sĩ...
Nghệ sĩ thời kinh tế suy thoái tất nhiên là thê thảm... Dĩ nhiên là cũng có những nghệ sĩ ăn nên làm ra, kiếm tiền dễ dàng, nhưng phần đông vẫn là gian nan khó sống.
Tiếng Việt là một ngôn ngữ chuyển biến qua từng thời kỳ, góp thêm những từ mới từng năm để làm phong phú thêm, và đẩy vào lãng quên nhiều từ cũ không còn được bao nhiêu người sử dụng. Nhưng đôi khi tình trạng mở cửa của ngôn ngữ đã bị lạm dụng, tới mức có thể gọi là mở toang cho cả rác rưởi phi-ngữ-học vào.
Thời buổi khoa học, chuyện gì cũng tìm cách đưa khoa học ra lý giải, hễ bệnh là đưa bác sĩ ra bàn luận... vậy mà nhiều người lại tin là cần thay đổi số mệnh tử vi để đời bớt khổ...
Có những chuyện tưởng như là đơn giản, nhưng lại cứ bị đưa vào danh sách tối mật. Thí dụ, danh sách các ca khúc còn bị chính phủ Hà Nội cấm hát... sau gần 4 thập niên vẫn chưa được nêu rõ. Cụ thể, có thể hỏi rằng, ca khúc nào của các nhạc sĩ Miền Nam đã được cho phép hát? Không có câu tar3 lời minh bạch.
Cái thời nữ sinh e ấp bây giờ không còn bao nhiêu nữa. Chuyện đau lòng là, tình hình nữ sinh mất đạo đức ngày một tăng.
Học sử, thế nào cũng nghiệm ra vài điều lý thú. Nhưng rất nhiều người tìm lại sử, có lẽ cũng chỉ vì không nói thẳng được những lời muốn nói cho chuyện thời nay.
Bạn thân, nhà nước đang than phiền rằng sách giả đang tràn lan tại Việt Nam. Và nhà nước vẫn đang lúng túng trước nạn sách giả lan tràn. Thế là, họ đòi “quản lý toàn diện.”
Tay không thì là hỏng, nhưng tay cầm phong bì lại là chìa khóa vạn năng, mở được vô số cửa dù là hóc hiểm tới đâu. Đó là chuyện của quê nhà.
Nhiều danh từ hiện nay đang bị tránh né tại Việt Nam, trong đó có chữ “đình công.” Có phải chữ này là cái gì ghê gớm hay không? Hay phải chăng, nhà nước VN bây giờ không còn đại diện cho giai cấp công nhân nữa? Đó là những câu hỏi liên tục gợi ra trong các bản tin về lao động.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.