Hôm nay,  

Khách Xe Đò Bị “hành”…

18/08/199900:00:00(Xem: 7550)
Bạn,
Tại Sài Gòn có hai bến xe chính: bến xe Miền Tây dành cho các tuyến đường xe đi về các tỉnh ở đồng bằng sông Cửu Long, bến xe Miền Đông dành cho các tuyến đường đi về các tỉnh ở miền Đông Nam phần, Tây Nguyên, và tuyến đường Nam-Bắc. Riêng với tuyến đường Đà Lạt, ngoài bến chính ở bến xe Miền Đông còn có một số bến “di động” dành cho các xe chạy chui, không vào hợp tác xã. Điều đáng nói là trong thời gian qua, số lượng khách lên Đà Lạt bằng xe đò đã giảm đi rõ rệt. Theo phân tích của các chuyên viên ngành giao thông, lý do chính là từ lúc lên xe họ bị hành hạ đủ kiểu. Ngay trong mùa hè năm 1999 này, số lượng người lên Đà Lạt vẫn vắng. Tại bến xe Miền Đông Sài Gòn mỗi ngày có 15 xe khách chạy lên Đà Lạt, phần lớn là xe Toyota loại 12 chỗ ngồi. Giá vé xe tốc hành bán tại bến là 43 ngàn đồng (hơn 3 đô) nhưng khi khách lên xe rồi mới biết thế nào là đoạn đường gian truân như nội dung đoạn ký sự sau đây trích từ báo Sài Gòn:
Vừa qua cầu Sài Gòn vài chục cây số, “lơ” xe rước thêm khách cho đủ 22 - 24 người. Kể cả tài xế và lơ, chiếc xe Toyota 12 chỗ bị lên tới 24 - 26 người. Theo quy định, loại xe này được phép chở tối đa 15 người, cả lái xe. Thế nhưng, tất cả các chủ xe đã “độ” lại băng ghế và ghế phụ để lèn khách. Những hành khách có con nhỏ đành phải cho nhỏ ngồi lên đùi suốt chặng đường kéo dài hơn 5 giờ từ Sài Gòn lên Đà Lạt. Hành khách lên sau cùng thì được đẩy vào hàng ghế do lái xe tự làm ngay sát sau lưng tài xế. Khổ cho ai lưng dài, phải khom lưng không thì đầu đội trần, chân không thể duỗi thẳng vì “chọc” vào người đối diện. Nếu đồ quá nhiều, lơ xe quẳng lên đùi khách nhờ ôm hộ để lấy chỗ chèn thêm nguời. Đáng sợ nhất là cuộc chạy đua giành khách của các tài xế. Có quãng đường họ chạy tới 120 km, vừa lạng lách, vừa thắng gấp như phim Hồng Kông.

Đến địa phận Định Quán Đồng Nai, khi có CSGT chặn đường, lập tức có một “chân gỗ” phóng xe máy như bay báo động cho các tài xế. Những xe chở quá tải vội vàng “vứt” bớt khách sang xe còn thiếu chỗ để khỏi bị phạt. Sau đó lại “nhặt” khi qua mặt CSGT. Đến Bảo Lộc, hành khách bắt đầu xuống, tài xế cho xe chạy chậm, lòng vòng để rước khách chừng... nửa giờ. Khi không rước đủ khách, tài xế cho xe chạy vào trạm xăng và bán toàn bộ khách cho xe khác. Trạm xăng là nơi an toàn nhất để sang bán khách, không sợ bị CSGT dòm ngó. Từ Đà Lạt trở về Sài Gòn, hành khách bị bán nhiều lần hơn, nhất là đoạn từ ngã ba Liên Khương về Bảo Lộc. Từ Đà Lạt đến Liên Khương hơn chục xe chạy đi, chạy lại để “nhặt” khách. Sau đó bán ngay cho xe đã tương đối đông khách. Khá nhiều khách bị lơ xe lừa. Lúc lên xe ở Đà Lạt, lơ xe và “cò” đon đả: “An toàn, đời mới, chạy suốt đến Sài Gòn. Không sang bán khách. Chỉ có 30.000 đ/người, rẻ hơn giá Nhà nước 10.000 đ”. Nhưng rồi hành khách bị bán đi, sang lại 3 - 4 lần. Đến Bảo Lộc, hành khách bị bán lần cuối khi có một xe gần đủ... 24 người. Lơ xe tuyên bố: từ Đà Lạt về Sài Gòn là 45.000 đ/người. Một số hành khách không chịu vì đã thoả thuận trước lúc lên xe chỉ có 30.000 đ/người. Thế là cãi lộn. Có lần lơ xe cầm gậy định đánh khách. Còn đa số tài xế sau khi bán khách, cho xe vù luôn. Xe mua khách thì quát: “Ai không trả đủ 45.000 đồng thì xuống”. Khách đành chịu còn hơn chờ mỏi mắt mới có xe đầy khách về Sài Gòn.
Bạn,
Khi được hỏi về hiện trạng này, nhiều tài xế phân bua rằng đó là điều ngoài ý muốn vì nếu không làm như thế thì chỉ còn nước giải nghệ, một tài xế trên tuyến đường này đã than thở: Chạy xe như ăn cướp, không giành được khách thì không đủ tiền xăng, tiền sửa xe và tiền nộp cho chủ, chưa nói đến tiền nuôi gia đình!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Phế liệu liên tục vào Việt Nam... Tuy nhiên, có một phế liệu khổng lồ mà chẳng ai nhắc tới: chủ nghĩa xã hội kiểu Mác-Lê-Mao-Hồ vẫn còn nhức nhối.
Vậy là phải giảm bớt tệ nạn rượu bia, trước tiên là hạn chế quảng cáo. Báo Nghệ An kể: Thường trực Ủy ban Các vấn đề xã hội của Quốc hội đã thống nhất với quy định "cấm quảng cáo rượu, bia trên 15 độ cồn".
Cháy một nhà nhưng hại tới mấy chục gia đình… Đó là trường hợp ở Hà Nội. Bản tin VietnamNet kể: Biển lửa thiêu rụi nhà trọ ông Hiệp 'khùng', 70 người thành vô gia cư. Ngọn lửa lớn thiêu rụi 24 căn phòng nhà trọ của ông Nguyễn Thế Hiệp (Đê La Thành, Hà Nội), sau một đêm hơn 70 người đang được ở miễn phí nhà ông trở thành vô gia cư.
Giáo dục là đề tài đang được quan tâm. Do vậy, Giải Sách Hay 2018 trao cho 2 cuốn sách về dạy con.
Môi trường là nan đề nhức nhối. Báo Người Đô Thị kể: “Nguồn nước cho cư dân Sài Gòn: Ô nhiễm cấp độ mới, xử lý an toàn nhưng vẫn... lo.”
Giáo dục, giáo dục... Tới lúc cần nhìn lại, từ nhiều hướng. Bản tin SOHA kể: Giảng viên trường Sư phạm: Công nghệ giáo dục của GS Hồ Ngọc Đại dựa vào mô hình quá cũ, đã bị vượt qua.
Thịt chó, thịt chó, thịt chó... Bỏ thì bỏ, khó gì đâu... Vậy là, Hà Nội bây giờ mới ý thức rằng cần phải dẹp bỏ thực đơn thịt chó.
Có những người uy quyền hơn công an... thí dụ như ở tỉnh Gia Lai, bà giữ xe trước cổng có quyền lực gọi là siêu tốc để làm giấy tờ...
Hóa ra còn có chuyện chữ Mường... Các nhà nghiên cứu nghĩ ra chữ Mường, nhưng dân sắc tộc Mường đa số không biết chữ này. Thôi thì, phải học cả 2 thứ chữ: Việt và Mường?
Thần lửa vẫn gây kinh hoàng… Có vẻ như vấn đề an toàn không được chú ý… Báo Tiền Phong kể: Hiện trường vụ cháy kinh hoàng tại quán bar trung tâm Đà Nẵng… Đến 9h30 sáng nay, lực lượng chức năng đã cơ bản khống chế được đám cháy xảy ra tại quán bar Leo tại số 15-17 (đường Lê Duẩn, quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng). Thông tin ban đầu, vụ cháy không có thiệt hại về người, nhưng toàn bộ quán bar bị thiêu rụi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.