Hôm nay,  

Chuyện Ở Bệnh Viện

11/03/200000:00:00(Xem: 6789)
Bạn,
Theo ghi nhận của các báo VN, hiện nay, phần lớn các bệnh viện ở Sài Gòn đã trong tình trạng mà ngôn ngữ trong nước gọi là quá tải và xuống cấp, quá tải vì số giường ở các phòng điều trị không đủ so với số người bệnh ngày càng đông, xuống cấp vì các phương tiện phục vụ bệnh nhân, phòng ốc đã hư hại nhiều, không có kinh phí để tu sửa. Ngoài sự quá tải và xuống cấp là phong cách làm việc thiếu trách nhiệm của một số đông nhân viên y tế, từ y công, y tá cho đến bác sĩ. Tại một số bệnh viện đã xảy ra tình trạng các nhân viên bệnh viện sách nhiễu bệnh nhân để đòi hối lộ trong thời gian điều trị. Những tệ trạng tại bệnh viện đã được một nam phóng viên báo Phụ Nữ ghi lại qua trích đoạn sau đây khi phóng viên này vào nằm bệnh viện.

Tôi (phóng viên) nằm bệnh viện đúng một tuần. Một tuần để đủ “mắt thấy tai nghe” và viết những điều được nghe kể nhiều trước đó mà không sợ bị cho là thông tin một chiều, tam sao thất bổn... Tôi nhập viện từ phòng khám cấp cứu, có mua bảo hiểm y tế nhưng vì không đúng tuyến nên cuối cùng phải ký vào giấy cam kết là phải trả 100% viện phí. Nói tóm lại, tôi phải chịu mọi chi phí trong thời gian nằm bệnh viện, hay nói một cách khác, những khoản tiền như tiền phòng, tiền khám bệnh, tiền thuốc, điện nước, tiền áo quần và những dịch vụ liên quan khác đều được tính trong ngày tôi xuất viện. Nghĩa là tôi được bệnh viện ấy phục vụ theo tinh thần khách hàng là thượng đế, nhưng thật đáng tiếc…

Lần thứ nhất, tôi được phát cho bộ đồ bệnh nhân và tấm drap trải giường cũ mèm. Vì thế, tôi không dám mặc bồ đồ ấy, còn tấm drap thì phải chấp nhận, vì làm gì có chuyện đi bệnh viện mà còn mang theo khăn trải giường. Đến lần thứ hai, đúng ngày thay drap và đổi quần áo, chiếc xe đẩy và chất đầy những tấm drap và áo quần mới tinh, nhưng cô y công đã cố tình lục lọi ở dưới chót, để rồi thảy lên giường tôi hai thứ sản phẩm còn tệ hại hơn lần trước. Tôi lặng lẽ đón nhận và mắt tròn xoe vì ngạc nhiên: đồ mới nhiều vậy sao cô ta không phát cho mình nhỉ" Một chút kinh nghiệm thôi cũng hiểu rằng sự cấp phát ấy chẳng vô tư chút nào, những bộ đồ cũ dành cho những ai như tôi vậy, không biết xùy cho cô gái vài tờ giấy bạc biết điều. Có lẽ sự nhẫn nại của cô gái ấy cũng có giới hạn, khi tôi cứ im lặng một cách không biết điều, nên đến lần thứ ba, khi thấy tôi mặc bồ pyjama mang từ nhà theo, cô hỏi: bồ đồ bệnh viện đâu rồi" Tôi cười trả lời: Nó cũ quá nên tôi để dưới góc giường. Và dường như thấy khó ăn hiếp được tôi, cô đành nói cho qua chuyện: Khi nào đi ra ngoài thì phải khoác vào. Cũng may tôi chỉ nằm bệnh viện đúng một tuần, chứ còn nằm lại ở đấy nữa thì chắc những lần sau tôi được phát cho những bộ đồ và drap trải giường còn thảm hại hơn.

Bạn,
Đó là chuyện về cô y công, sau đây là ghi nhận của phóng viên trên về các cô y tá: Hàng ngày, những cô điều dưỡng, y tá ghé đến phòng bệnh để đo áp huyết, lấy thân nhiệt hoặc phát thuốc, lẽ ra những lần gặp gỡ với bệnh nhân như vậy sẽ là dịp chữa trị cho người bệnh về mặt tâm lý, với vài câu trao đổi dịu dàng, nhỏ nhẹ. Song phần lớn những nàng tiên áo trắng ấy mỗi lần xuất hiện chỉ tạo cho người bệnh sự khó chịu, bực mình. Họ xộc vào phòng mà không hề gõ cửa, rồi bất kể bệnh nhân đang trong trạng thái nào, họ phát ra những câu mệnh lệnh: Lên giường, kéo tay áo lên, nằm xuống... Sau đó, họ lặng lẽ kéo dép đi ra, không một tiếng chào và bỏ ngõ cánh cửa phòng mà chính họ đã mở khóa xô vào, mặc cho người bệnh phải lồm cồm ngồi dậy khép lại. Công bằng mà nói, trong hơn 6 cô y tá, điều dưỡng mà tôi đã được họ chăm sóc điều trị, chỉ có một cô là biết hỏi thăm, mỗi lần cô ghé đến!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thực phầm bẩn... nhìn đâu cũng thấy... cuối cùng, chỉ có dân nghèo chết trước, vì người giàu họ tìm mua thực phẩm sạch đắt tiền...
Đội tuyển Pháp đá thắng đội tuyển Bỉ với tỷ số 1-0 hôm Thứ Ba trong vòng bán kết... Thế là Paris tưng bừng.
Tăng phí ATM, hay không tăng phí ATM… May quá, Ngân Hàng Nhà Nước vừa ngăn cản… Bản tin VTC kể: Tạm thời ngừng tăng phí ATM nội mạng của 4 'ông lớn' ngân hàng… NHNN vừa có thông tin, tạm thời ngừng tăng phí rút tiền ATM nội mạng của Vietcombank, VietinBank, Agribank và BIDV từ ngày 15/7.
Khi ngư dân Việt Nam bị cảnh sát Indonesia bắt, không hề có chuyện Ngoại Trưởng VN tới Jakarta để yêu cầu trả tự do cho ngư dân...
Nhìn đâu cũng thấy ô nhiễm môi trường... Thế là bệnh, là kiệt sức, là ung thư... Báo Kinh Tế & Đô Thị kể về Hải Phòng: Lại “nóng” vấn đề môi trường trên vịnh Cát Bà... Vịnh Lan Hạ thuộc quần đảo Cát Bà đang có nguy cơ ô nhiễm môi trường nặng do rất nhiều nguyên nhân, trong đó có việc khách tham quan thiếu ý thức đã xả rác bừa bãi...
Kiếm sống là chuyện gian nan... đặc biệt là cực kỳ gian nan trong thời Internet này. Báo Việt Nam Mới ghi nhận: Mới đây Hiệp hội taxi 3 miền cho rằng Grab đang khiến cho việc kinh doanh của các hãng taxi truyền thống lâm vào tình cảnh khó khăn nhất trong lịch sử, Grab có nhiều thuận lợi hơn trong hoạt động kinh doanh vận tải.
Chớ nên tin vào các nhà tư bản lớn... Họ phải ưu tiên chuyện kinh doanh trước. Đó là lý do vì sao Facebook cứ phải nghe theo Bắc Kinh nhiều chuyện.
Có phải Việt Nam lập ra các đặc khu nhằm cạnh tranh với Cam Bốt để bán đất cho Trung Quốc? Câu hỏi đó chợt khởi lên, khi chúng ta thấy bản tin RFI nhan đề “Sihanoukville, thuộc địa Trung Quốc?” Bài viết này đầy lo ngại:
Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Việt Nam (Agribank) vừa có cảnh báo về giao dịch lừa đảo qua email xảy ra tại ngân hàng này.
Gần nửa triệu đôla trong nhà các tay trùm ma túy… Và giá phải trả là bị truy nã, vây bắt, bố ráp, tù tội, bắn gục…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.