Hôm nay,  

Thêm Họa Của Trời

12/03/200000:00:00(Xem: 7668)
Bạn thân,
Họa phước không biết đâu mà ngừa. Bạn cứ thử nghĩ xem, hầu hết dân mình đã nghèo, vất vả, dĩ nhiên là vì chế độ. Nhưng cái họa của người đang gánh lại lãnh thêm cái họa của trời đổ vào nữa. Mẹ mắc bệnh tim nặng, phải ở nhà, trong khi cha mù một mắt vẫn phải đi làm để nuôi các con ăn học. Vậy mà một người con lại bị bệnh nan y. Đó là chuyện thương tâm tôi vừa đọc thấy từ báo Công An thành phố, để kể cho bạn nghe như sau.

Cháu là Nguyễn Ngọc Diệp, SN 1989 tại ấp Bình Tây, xã Thạnh Nhật, Gò Công Tây, Tiền Giang. Cháu Diệp bị phát căn bệnh quái ác vào tháng 7-1999. Gia đình đưa cháu đến khám tại Bệnh viện Tiền Giang. Tại đây, các bác sĩ chẩn đoán cháu bị bướu xương và giới thiệu lên Trung tâm ung bướu TP.SG. Cuối cùng Diệp được chuyển đến TTCTCH và kết quả chẩn đoán của bác sĩ chuyên khoa: cháu Nguyễn Ngọc Diệp bị mắc bệnh sarcoma tạo xương.

Đây là một căn bệnh hiểm nghèo, chi phí chữa trị rất lớn mà trên mục “Những mảnh đời bất hạnh” chúng tôi đã nhiều lần đề cập tới. Theo sự quan sát của tôi, hình như căn bệnh này hay tấn công những người nghèo khó, cùng cực. Phải chăng do họ thiếu hụt dinh dưỡng, do ăn uống, sinh hoạt kham khổ"

Đem nỗi băn khoăn của mình bày tỏ với bác sĩ Lê Chí Dũng, Trưởng khoa bệnh học, chúng tôi được bác sĩ Dũng cho biết: “Đây là căn bệnh hoàn toàn tự phát trong quá trình rối loạn các tế bào ở thời kỳ tăng trưởng của xương chứ không phải vì thiếu chất do ăn uống kham khổ hoặc làm việc cực nhọc. Trước đây, tính trên toàn thế giới bệnh này nhiệt tình cứu chữa cũng chỉ sống được khoảng 5% tổng số người mắc bệnh. Hiện nay do nền y học toàn cầu phát triển, những người mắc căn bệnh này đã được chữa trị khỏi hẳn, thậm chí còn bảo toàn được chi nếu như được phát hiện kịp thời và can thiệp sớm. Còn nói là bệnh này có chiều hướng gia tăng cũng thiếu căn cứ. Có lẽ vì đây là trung tâm duy nhất chữa trị căn bệnh này cho các bệnh nhân sống ở các tỉnh miền Nam (từ Quảng Trị đổ vào) nên chúng ta có cảm giác nhiều người bị mắc bệnh này mà thôi”.

Đến bên giường bệnh thăm Diệp, tôi được người cô của Diệp cho biết: “Mẹ của Diệp bị mắc bệnh tim từ nhiều năm nay, chỉ nằm ở nhà. Ba của Diệp bị hỏng một bên mắt, vẫn hết ngày này qua ngày khác đi làm mướn để nuôi mấy anh chị em Diệp ăn học. Cứ như vậy, gia đình Diệp đã cực lắm rồi, vậy mà bây giờ cháu Diệp lại thế này, thật cực hết biết! Gia đình chúng tôi hiện nay đã hết cách rồi mà vẫn không đủ tiền để tiếp tục chữa trị cho cháu”. Nói rồi bà quay mặt đi lau dòng lệ nhòa chua xót.

Chị Hằng - y tá điều dưỡng - còn cho biết thêm: “Bà ấy đang xin cho cháu Diệp về nhà trong khi cháu đang phải điều trị bằng phương pháp hóa trị, vì gia đình hết tiền”. Tôi nhìn vào đôi mắc đang ánh lên sự trong sáng và thơ ngây của tuổi 11 và hỏi: “Con khát khao điều gì lúc này"”. Diệp trả lời không do dự, “Con muốn về đi học”. Một ước mơ nhỏ nhoi và quá đỗi bình dị, vậy mà đối với Diệp lúc này thật quá xa vời!

Hy vọng khi biết được điều này, mong rằng những bạn đọc với tấm lòng nhân ái sẽ giúp đỡ cháu bé thơ ngây đạt được điều mong ước và thoát khỏi vòng vây của tử thần.

Bạn thân,
Tôi biết bạn bình yên nơi quê người. Nhưng thoảng khi hãy nhớ tới chúng tôi, những người nơi quê nhà, đang sống giữ một nơi khó thật là bình yên. Hãy chúc lành cho những người dân chúng tôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các bạn vàng Trung Quốc vào đất Việt để làm gì? Có nhiều lý do, tất nhiên.
Chúng ta có thể thắc mắc rằng tại sao con số tỷ lệ thất nghiệp của Việt Nam lúc nào cũng quá thấp, trong khi số người thất nghiệp ngoaì phố thị và trong làng xã lại quá đông tới đếm không xuể.
Có ai đã từng bảo rằng dân tộc mình vốn ưa thích thi ca. Hẳn là không hoàn toàn đúng đâu, vì nếu thế, nhà thơ hẳn là có thể tự lực tự cường về mặt tài chánh bằng những dòng thơ của họ.
Câu chuyện ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng năm 2009 tuyên bố hùng hồn rằng khai thác bauxite Tây Nguyên là chủ trương lớn của “Đảng và Nhà Nước,” bác bỏ hết những phản biện từ nhiều ngàn vị trí thức, chuyên gia... bây giờ mới thấy khủng hoảng. Đỉnh cao trí tuệ của nhà nước bây giờ mới trở thành trò giễu cho cả thế giới.
Nếu chúng ta không phải bác sĩ, và ngay cả nếu có là bác sĩ nhưng thiếu những máy thử nghiệm y khoa tối tân để đo lường các số liệu kích thích tố trong cơ thể, làm sao chúng ta có thể xác định giới tính của một người nào là nam hay nữ?
Chúng ta đang sống trong thời đủ thứ giả mạo.
Từ nhiều thập niên, chúng ta vẫn nhìn về phương Bắc như cội nguồn, như ngưỡng vọng về những quê hương tâm linh xa thẳm nghìn năm của Núi Tản, của Sông Hồng, của Yên Tử, của Hoa Lư... nơi phát tích những cổ xưa văn hóa Việt.
Đó là chuyện rất lạ, khi một người xứ lạ vào VN, tự xưng là Tiến Sĩ Nông Nghiệp Tứ Xuyên, thuê dân mình trồng lúa lạ.
Đó là chuyện hiếm khi nói tới. May mắn, nhờ cuộc cách mạng tin học, và nhờ các blog mọc lên như nấm, cuối cùng mới có chuyện khó nói lại được nói lên.
Nhớ hồi đi học, mỗi lần ra sân trong giờ thể dục thể thao là ông thầy bắt vừa chạy, vừa hát bài “Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau...” Mới biết, kỷ niệm tuyệt vời, một lần in vào trí nhớ thơ trẻ, là chúng ta khó quên vậy.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.