Hôm nay,  

Thêm Họa Của Trời

12/03/200000:00:00(Xem: 7080)
Bạn thân,
Họa phước không biết đâu mà ngừa. Bạn cứ thử nghĩ xem, hầu hết dân mình đã nghèo, vất vả, dĩ nhiên là vì chế độ. Nhưng cái họa của người đang gánh lại lãnh thêm cái họa của trời đổ vào nữa. Mẹ mắc bệnh tim nặng, phải ở nhà, trong khi cha mù một mắt vẫn phải đi làm để nuôi các con ăn học. Vậy mà một người con lại bị bệnh nan y. Đó là chuyện thương tâm tôi vừa đọc thấy từ báo Công An thành phố, để kể cho bạn nghe như sau.

Cháu là Nguyễn Ngọc Diệp, SN 1989 tại ấp Bình Tây, xã Thạnh Nhật, Gò Công Tây, Tiền Giang. Cháu Diệp bị phát căn bệnh quái ác vào tháng 7-1999. Gia đình đưa cháu đến khám tại Bệnh viện Tiền Giang. Tại đây, các bác sĩ chẩn đoán cháu bị bướu xương và giới thiệu lên Trung tâm ung bướu TP.SG. Cuối cùng Diệp được chuyển đến TTCTCH và kết quả chẩn đoán của bác sĩ chuyên khoa: cháu Nguyễn Ngọc Diệp bị mắc bệnh sarcoma tạo xương.

Đây là một căn bệnh hiểm nghèo, chi phí chữa trị rất lớn mà trên mục “Những mảnh đời bất hạnh” chúng tôi đã nhiều lần đề cập tới. Theo sự quan sát của tôi, hình như căn bệnh này hay tấn công những người nghèo khó, cùng cực. Phải chăng do họ thiếu hụt dinh dưỡng, do ăn uống, sinh hoạt kham khổ"

Đem nỗi băn khoăn của mình bày tỏ với bác sĩ Lê Chí Dũng, Trưởng khoa bệnh học, chúng tôi được bác sĩ Dũng cho biết: “Đây là căn bệnh hoàn toàn tự phát trong quá trình rối loạn các tế bào ở thời kỳ tăng trưởng của xương chứ không phải vì thiếu chất do ăn uống kham khổ hoặc làm việc cực nhọc. Trước đây, tính trên toàn thế giới bệnh này nhiệt tình cứu chữa cũng chỉ sống được khoảng 5% tổng số người mắc bệnh. Hiện nay do nền y học toàn cầu phát triển, những người mắc căn bệnh này đã được chữa trị khỏi hẳn, thậm chí còn bảo toàn được chi nếu như được phát hiện kịp thời và can thiệp sớm. Còn nói là bệnh này có chiều hướng gia tăng cũng thiếu căn cứ. Có lẽ vì đây là trung tâm duy nhất chữa trị căn bệnh này cho các bệnh nhân sống ở các tỉnh miền Nam (từ Quảng Trị đổ vào) nên chúng ta có cảm giác nhiều người bị mắc bệnh này mà thôi”.

Đến bên giường bệnh thăm Diệp, tôi được người cô của Diệp cho biết: “Mẹ của Diệp bị mắc bệnh tim từ nhiều năm nay, chỉ nằm ở nhà. Ba của Diệp bị hỏng một bên mắt, vẫn hết ngày này qua ngày khác đi làm mướn để nuôi mấy anh chị em Diệp ăn học. Cứ như vậy, gia đình Diệp đã cực lắm rồi, vậy mà bây giờ cháu Diệp lại thế này, thật cực hết biết! Gia đình chúng tôi hiện nay đã hết cách rồi mà vẫn không đủ tiền để tiếp tục chữa trị cho cháu”. Nói rồi bà quay mặt đi lau dòng lệ nhòa chua xót.

Chị Hằng - y tá điều dưỡng - còn cho biết thêm: “Bà ấy đang xin cho cháu Diệp về nhà trong khi cháu đang phải điều trị bằng phương pháp hóa trị, vì gia đình hết tiền”. Tôi nhìn vào đôi mắc đang ánh lên sự trong sáng và thơ ngây của tuổi 11 và hỏi: “Con khát khao điều gì lúc này"”. Diệp trả lời không do dự, “Con muốn về đi học”. Một ước mơ nhỏ nhoi và quá đỗi bình dị, vậy mà đối với Diệp lúc này thật quá xa vời!

Hy vọng khi biết được điều này, mong rằng những bạn đọc với tấm lòng nhân ái sẽ giúp đỡ cháu bé thơ ngây đạt được điều mong ước và thoát khỏi vòng vây của tử thần.

Bạn thân,
Tôi biết bạn bình yên nơi quê người. Nhưng thoảng khi hãy nhớ tới chúng tôi, những người nơi quê nhà, đang sống giữ một nơi khó thật là bình yên. Hãy chúc lành cho những người dân chúng tôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện làm hàng mã là một kinh doanh giúp nuôi sống nhiều ngàn gia đình tại VN…Trên nguyên tắc, là dị đoan nhưng có tác dụng kinh tế.
Mì gói, mì gói, mì gói... Nếu không có mì gói, thế giới này sẽ trở ngại biết là bao nhiêu. Cứu trợ nạn nhân bão lụt cũng không biết gửi gì cho tiện. Bản tin VietQ kể: Số liệu thống kê mới nhất từ Hiệp hội mỳ ăn liền thế giới (WINA) cho thấy, sau 2 năm có dấu hiệu suy giảm, lượng tiêu thụ mỳ gói của Việt Nam đã tăng mạnh trở lại.
Có phải ung thư từ ô nhiễm môi trường? Đúng như thế. Có phải ung thư vì hóa chất tẩm vào thực phẩm? Đúng như thế. Có phải ung thư vì nhà máy phun khói mù mịt bầu trời? Đúng như thế. Có phải ung thư vì nguồn nước uống bị nhiễm độc, mất trong lành? Đúng như thế. Có phải ung thư vì khói xe mù mịt, vì bụi xi măng bên công trường bay ám sang khu phố, vì khu xử lý rác phải không làm tốt công việc, vì nhậu nhẹt tưng bừng? Đúng như thế. Và ung thư cũng vì chúng ta hại nhau, phun khói thuốc vào ám đầy nhà...
Khói thuốc hại vô cùng tận... Khói thuốc sẽ làm suy kiệt dân tộc... Bản tin Infonet nêu câu hỏi: Tăng thuế thuốc lá có làm gia tăng thất nghiệp? Đối với nhiều quốc gia trong đó có Việt Nam, kết quả nghiên cứu cho thấy, số việc làm tạo ra ở các ngành khác lớn hơn so với số việc làm bị mất đi của ngành thuốc lá.
Vậy là bão nữa rồi... Cũng Miền Trung, cũng quê ông Hồ... sao cứ mãi bão lụt, có phải trời hành cơn bão mỗi năm?
Bản tin Infonet kể: Các tỉnh đồng loạt cấm biển, di dời hơn 17.000 người... Để ứng phó với bão số 4, các tỉnh Quảng Ninh, Hải Phòng, Thái Bình, Nam Định, Ninh Bình, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh đã thực hiện cấm biển; di dời 14.036 người trên các lồng bè, lều, chòi canh và 3.301 người trên đất liền đến nơi an toàn.
Đó là kỷ lục thế giới: ngành sư phạm Việt Nam kém hấp dẫn... Báo Lao Động kể chuyện Gia Lai và Thanh Hóa: “Cả ngành sư phạm chỉ có 1 sinh viên: Đào tạo thế nào?”
Câu chuyện qua sông vẫn y hệt như phim ảnh của thế kỷ trước… Báo Dân Việt kể về: Con đường tre mạo hiểm dài hơn 100m trên sông ở Lạng Sơn. Để tới trường, tới chợ phiên phía bên kia sông Kỳ Cùng (Lạng Sơn), người dân thôn Xuân Lũng phải vượt qua cây cầu tạm được kết từ 17 bè tre.
Nhiễm HIV vì dùng chung kim tiêm? Trong khi có nghi vấn như thế, người y sĩ trong cuộc nói là không xài chung kim tiêm...
Đà Lạt đẹp tuyệt vời với hồ, với đồi, với rừng... nhưng bây giờ thì, đành than thở thôi. Báo Lao Động kể: Hồ Than Thở đang... “tắc thở”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.