Hôm nay,  

Thêm Họa Của Trời

12/03/200000:00:00(Xem: 7140)
Bạn thân,
Họa phước không biết đâu mà ngừa. Bạn cứ thử nghĩ xem, hầu hết dân mình đã nghèo, vất vả, dĩ nhiên là vì chế độ. Nhưng cái họa của người đang gánh lại lãnh thêm cái họa của trời đổ vào nữa. Mẹ mắc bệnh tim nặng, phải ở nhà, trong khi cha mù một mắt vẫn phải đi làm để nuôi các con ăn học. Vậy mà một người con lại bị bệnh nan y. Đó là chuyện thương tâm tôi vừa đọc thấy từ báo Công An thành phố, để kể cho bạn nghe như sau.

Cháu là Nguyễn Ngọc Diệp, SN 1989 tại ấp Bình Tây, xã Thạnh Nhật, Gò Công Tây, Tiền Giang. Cháu Diệp bị phát căn bệnh quái ác vào tháng 7-1999. Gia đình đưa cháu đến khám tại Bệnh viện Tiền Giang. Tại đây, các bác sĩ chẩn đoán cháu bị bướu xương và giới thiệu lên Trung tâm ung bướu TP.SG. Cuối cùng Diệp được chuyển đến TTCTCH và kết quả chẩn đoán của bác sĩ chuyên khoa: cháu Nguyễn Ngọc Diệp bị mắc bệnh sarcoma tạo xương.

Đây là một căn bệnh hiểm nghèo, chi phí chữa trị rất lớn mà trên mục “Những mảnh đời bất hạnh” chúng tôi đã nhiều lần đề cập tới. Theo sự quan sát của tôi, hình như căn bệnh này hay tấn công những người nghèo khó, cùng cực. Phải chăng do họ thiếu hụt dinh dưỡng, do ăn uống, sinh hoạt kham khổ"

Đem nỗi băn khoăn của mình bày tỏ với bác sĩ Lê Chí Dũng, Trưởng khoa bệnh học, chúng tôi được bác sĩ Dũng cho biết: “Đây là căn bệnh hoàn toàn tự phát trong quá trình rối loạn các tế bào ở thời kỳ tăng trưởng của xương chứ không phải vì thiếu chất do ăn uống kham khổ hoặc làm việc cực nhọc. Trước đây, tính trên toàn thế giới bệnh này nhiệt tình cứu chữa cũng chỉ sống được khoảng 5% tổng số người mắc bệnh. Hiện nay do nền y học toàn cầu phát triển, những người mắc căn bệnh này đã được chữa trị khỏi hẳn, thậm chí còn bảo toàn được chi nếu như được phát hiện kịp thời và can thiệp sớm. Còn nói là bệnh này có chiều hướng gia tăng cũng thiếu căn cứ. Có lẽ vì đây là trung tâm duy nhất chữa trị căn bệnh này cho các bệnh nhân sống ở các tỉnh miền Nam (từ Quảng Trị đổ vào) nên chúng ta có cảm giác nhiều người bị mắc bệnh này mà thôi”.

Đến bên giường bệnh thăm Diệp, tôi được người cô của Diệp cho biết: “Mẹ của Diệp bị mắc bệnh tim từ nhiều năm nay, chỉ nằm ở nhà. Ba của Diệp bị hỏng một bên mắt, vẫn hết ngày này qua ngày khác đi làm mướn để nuôi mấy anh chị em Diệp ăn học. Cứ như vậy, gia đình Diệp đã cực lắm rồi, vậy mà bây giờ cháu Diệp lại thế này, thật cực hết biết! Gia đình chúng tôi hiện nay đã hết cách rồi mà vẫn không đủ tiền để tiếp tục chữa trị cho cháu”. Nói rồi bà quay mặt đi lau dòng lệ nhòa chua xót.

Chị Hằng - y tá điều dưỡng - còn cho biết thêm: “Bà ấy đang xin cho cháu Diệp về nhà trong khi cháu đang phải điều trị bằng phương pháp hóa trị, vì gia đình hết tiền”. Tôi nhìn vào đôi mắc đang ánh lên sự trong sáng và thơ ngây của tuổi 11 và hỏi: “Con khát khao điều gì lúc này"”. Diệp trả lời không do dự, “Con muốn về đi học”. Một ước mơ nhỏ nhoi và quá đỗi bình dị, vậy mà đối với Diệp lúc này thật quá xa vời!

Hy vọng khi biết được điều này, mong rằng những bạn đọc với tấm lòng nhân ái sẽ giúp đỡ cháu bé thơ ngây đạt được điều mong ước và thoát khỏi vòng vây của tử thần.

Bạn thân,
Tôi biết bạn bình yên nơi quê người. Nhưng thoảng khi hãy nhớ tới chúng tôi, những người nơi quê nhà, đang sống giữ một nơi khó thật là bình yên. Hãy chúc lành cho những người dân chúng tôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.