Hôm nay,  

Tú Bà "cao Cấp" Lên Net

13/04/200200:00:00(Xem: 9632)
Bạn,
Theo báo Người Lao Động, công an CSVN Sài Gòn vừa hoàn tất hồ sơ khởi tố một số can phạm trong vụ đường dây "người mẫu bán dâm" bị phát giác vào cuối tháng 10/2001. Trùm đường dây này nguyên là nữ thư ký của một công ty nước ngoài, được giới ăn chơi gọi là "tú bà cao cấp" qua hệ thống tổ chức đường dây mại dâm dành cho các đại gia, quan chức và dân giàu ham của lạ, mà còn lên Net nữa. Báo Người Lao Động lược ghi "thành tích" của tú bà này như sau.

Sau nhiều tháng theo dõi, công an bất ngờ kiểm tra và bắt quả tang 3 cặp trai gái đang mua bán dâm tại một điểm trên đường Thúy Vân, phường 2 Vũng Tàu. Cùng lúc đó, tại Sài Gòn, công an kiểm tra khách sạn Lam Bình trên đường Bùi Thị Xuân, quận 1, thấy 3 cặp nam nữ đang mua bán dâm. Lấy lời khai của các đối tượng bị tạm giữ, không lâu sau đó, tú bà Huỳnh Thị Ngọc Quỳnh đã bị công an bắt tại nhà riêng. Xét nhà của Quỳnh, công an thu 4 cuốn sổ tay ghi số điện thoại, sở thích riêng biệt của khách mua dâm và điện thoại của các cô gái bán dâm, một máy vi tính, một máy scanner, 1 modem để nối mạng internet, băng video, đĩa phim sex. Tiếp tục thu thập tài liệu và qua các lời khai của các đối tượng trong vụ án, gần 3 tháng sau, thêm ba tú bà có mối quan hệ làm ăn chặt chẽ với thị Quỳnh bị công an bắt giữ.

Huỳnh Thị Ngọc Quỳnh, quê ở miền Trung. Học đến lớp 12, Quỳnh nghỉ học phụ giúp gia đình. Năm 29 tuổi, Quỳnh vào Sài Gòn học ngoại ngữ và tin học với hy vọng đổi đời. Khi đã có vốn kiến thức kha khá, Quỳnh xin vào làm thư ký văn phòng của một công ty nước ngoài, đồng thời đi dạy thêm tin học ở một trung tâm. Chính môi trường này đã tạo điều kiện cho Quỳnh thường xuyên tiếp xúc với giới thượng lưu. Qua những buổi tiệc tùng, hội hè thâu đêm suốt sáng, Quỳnh nhanh chóng thấy được sở thích chung của các vị đại gia. Đó là khao khát tìm của lạ. Ban đầu, Quỳnh tự bán mình để có đủ tiền cung cấp cho những nhu cầu xa xỉ của thị. Dần dần, với lượng khách quen ngày càng dày dặc, Quỳnh nảy sinh mở một đường dây chuyên cung cấp gái. Những cô gái do Quỳnh trực tiếp điều động được tuyển chọn với điều kiện rất khắt khe. Họ phải có gương mặt dễ nhìn và thân hình cao như người mẫu. Quỳnh đặc biệt lưu tâm đến những cô gái Hà Nội với làn da trắng mịn và giọng nói êm ái. Dựa vào ngoại hình bắt mắt của các cô, Quỳnh tự phong cho đội quân nữ của mình là người mẫu thời trang để nâng giá với khách. Thực tế, trong số gái của thị chỉ có một cô từng học qua lớp đào tạo người mẫu do một tạp chí thời trang tổ chức và cô này cũng may mắn được vài lần trình diễn trong các buổi sinh hoạt, với sinh viên. Mỗi khi có nhu cầu, khách mua dâm đến khách sạn thuê phòng đợi trước, sau đó Quỳnh sẽ liên lạc với các cô báo cho họ địa điểm và số phòng để họ đến. Giá cả đã thỏa thuận trước: nếu đi 1 giờ giá từ 100 đô đến 150 đô, Quỳnh được hưởng 20-50 đô, qua đêm tại Sài Gòn giá 200 đô, đi Vũng Tàu 1 ngày 1 đêm giá 500 đô, Quỳnh được hưởng 200 đô. Tiền hoa hồng được chia ngay tại phòng lễ tân của khách sạn ngay khi các cô các cô vừa bám dâm xong.

Bạn,
Cũng theo NLĐ, đối với khách bình dân, Quỳnh tìm cách móc nối với các tú bà khác để lấy hàng. Giá mỗi lần đi khách của gái trong khoảng 200-600 ngàn đồng, các tú bà hưởng 40%. Để mở rộng đường dây, Ngọc Quỳnh đã đến các quán bar, khách sạn, để quảng cáo hàng, Quỳnh còn quảng cáo trên net để tìm khách ham của lạ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hãy hình dung rằng bạn lấy 1/5 hay 1/4 một bài viết của khoa học gia Albert Einstein và ghi tên bạn là tác giả. Như thế gọi là đạo văn.
Có những chuyện thoạt xem có vẻ như đơn giản, nhưng thực ra là từ những tâm cơ trí tuệ, và mang theo cả một tự hào dân tộc.
Câu chuyện đơn giản lắm: cảnh sát bắt được một vụ bán dâm, và nhận ra là một cô người mẫu kiêm diễn viên. May mắn, cô này không nổi tiếng nhiều lắm. Như thế, đỡ tai tiếng cho làng người mẫu, vì cô Hồng Hà chưa phải là một ngôi sao đình đám.
Một cuộc tranh luận đang diễn ra giữa một số báo trong nước, nguyên khởi vì vài tờ quy chụp vài tờ khác là “báo lá cải.” Thế là tranh luận bùng nổ khi các báo bị quy chụp phản pháo. Chuyện lạ là, trong khi đất nước nhiều chuyện nhức đầu, lại có chuyện quy chụp nhau dữ dội như thế. Mà có cần thiết không?
Việt Nam mình đã từng có môn Thiên Văn Học? VN mình đã từng có những nhà thiên văn ngó được sao trời để dò ra các định luật vũ trụ?
Có một nơi, rất độc đáo, đã góp phần làm nên bản sắc Sài Gòn: đó là Phố cổ Chợ Lớn. Nghĩa là, chưa tới nơi này, chưa gọi được là biết tới Sài Gòn, mặc dù Phố cổ Chợ Lớn nằm tận quận 5, quận 10, nghĩa là ở một không gian địa lý xa trung tâm Sài Gòn.
Có một loại hình văn học xuất hiện gần đây, tuy đã có những lôi cuốn lớn đối với giới quan tâm văn học, nhưng đa số quần chúng vẫn còn bỏ lơ.
Cuba luôn luôn là nguồn cảm hứng qua lời nói của các quan chức VN, nhưng chúng ta không thấy mấy ai gửi con mình sang du học tại các trường của “lãnh đạo vĩ đại Fidel Castro” bao giờ. Khi gửi con đi du học, sếp lớn nào cũng muốn tìm suất cho con du học Mỹ, Anh, Úc... Ngay như đi Nga cũng không còn bao nhiêu du học sinh muốn sang.
Những chuyện lạ vẫn diễn ra bất tận trong đời này. Thế mới lạ. Đó là nhiều học trò tốt nghiệp trung học phổ thông tại VN rủ nhau đi du học để trốn thi đại học.
Con số nêu trên, 40 ngàn người chết là nói về số tử vong mỗi năm về thuốc lá tại Việt Nam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.