Hôm nay,  

Thuyền Du Lịch Ơû Huế

13/05/200300:00:00(Xem: 5025)
Bạn,
Hơn chục năm về trước, cả cố đô Huế chỉ có duy nhất 2 chiếc thuyền rồng du lịch của khách sạn Hương Giang. Ngày ấy, khách nội địa muốn được bước lên thuyền để ngược dòng sông Hương thăm các lăng tẩm, đền đài, thành miếu... Cũng vẫn chỉ là ước mơ, bởi các tour du lịch hạng sang ấy chỉ dành cho khách du lịch nước ngoài. Thế nhưng, chỉ sau một thời gian ngắn, nhiều người đua nhau bỏ vốn đầu tư thuyền du lịch. Trong lúc thuyền du lịch cứ tăng thêm dần mà lượng khách lại chỉ ở mức nhất định, vì thế sự ế ẩm, đợi khách của những con thuyền đang khiến chủ nhân của nó phải cạnh tranh khốc liệt. Báo Giáo Dục-Thời Đại ghi như sau.
Thấy những chiếc thuyền rồng du lịch của khách sạn Hương Giang và một số khách sạn khác làm ăn hốt bạc, nhiều tư nhân đã mạnh dạn bỏ vốn ra mua sắm thuyền để chuyên chở khách du lịch. Hộ nhiều tiền thì tự đứng lên làm chủ một chuyến thuyền, hộ ít vốn thì rủ nhau hai, ba hộ cùng gom lại chung mua thuyền. Điều đặc biệt là phần lớn những chủ nhân của những con thuyền du lịch hiện nay, xưa kia họ chính là dân vạn đò. Thay vì mưu sinh trên sông nước bồng bềnh nay đây mai đó nhờ mảnh lưới, cần câu khi bữa no, lúc bữa đói, thì bây giờ cũng vẫn lênh đênh trên dòng sông ấy nhưng bằng nghề mới, chở khách tham quan du lịch bằng chính con thuyền của mình. Cách đây 5 năm, Huế vẫn chỉ thưa thớt những con thuyền du lịch với tổng số thuyền của cả tập thể và tư nhân không nhiều hơn 100 chiếc. Vậy mà 2 năm trở lại đây thuyền rồng du lịch trên sông Hương đã lên tới trên dưới 200 chiếc. Có một thời, nhà ai có ít vốn liếng nào là người ta bỏ ra sắm thuyền rồng. Nhà nhiều thì sắm hẳn vài chiếc thuyền. Những hội ít vốn hơn thường họ chọn mua thuyền rồng đơn để kinh doanh. Nhiều họ ở trong phố còn bán cả nhà để lấy tiền kinh doanh thuyền du lịch, như anh Nguyễn Văn Chiến bán căn hộ rộng cạnh chợ Đông Ba để sắm 2 thuyền rồng đôi với giá 500 triệu đồng cả gia đình 6 người cùng theo lên thuyền ở hết và đều làm du lịch.

Những năm 1995-1997 dịch vụ thuyền rồng du lịch làm ănrất phát đạt khi có người chỉ với 1 con thuyền đơn mà một năm thu lãi tới 30 triệu đồng. Bước sang giai đoạn 1997-1999 đầu tư thuyền chở khách vẫn trúng mạnh. Anh Hiệp, chủ nhận của 2 chiếc thuyền đôi kể: Những năm đó làm được lắm, không lúc nào thuyền được nghỉ ở bến. Có tháng 2 thuyền của tôi thu trên mười triệu. Bây giờ thì...mơ cũng khó thấy". Giọng anh Hiệp quả là buồn, song không chỉ có riêng anh mà chủ nhân của mấy trăm con thuyền rồng khác cũng trong cảnh tượng ấy. Chủ buồn và thuyền cũng buồn vì không được đưa rước khách thường nhật trên sông, hay nói chính xác là không có khách mà đưa rước.
Bạn,
Cũng theo báo quốc nội, vì có rất đông các con thuyền du lịch còn đang ế ẩm nằm dài đợi khách nên hễ thấy bóng dáng một đoàn du lịch nào, kể cả khách đi lẻ, là chủ nhân các con thuyền tranh nhau mời mọc, trèo kéo tới đi thuyền của mình. Hầu hết các chủ thuyền không chịu chỉ ở bến chờ khách xuống đi, mà họ phái nhân viên ra tận bến tàu, xe, vào tận cửa các khách sạn để giành khách. Họ phát tờ rơi quảng cáo với giá vé hấp dẫn, cung cách phục vụ theo yêu cầu, chương trình du lịch... Rồi nữa, các chủ thuyền đều hứa "thưởng" thêm cho khách 1 đêm nghe nhạc dân tộc, thả đèn trời trên sông..

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại miền Tây Nam phần VN, từ đầu năm 2004 đến nay, các cơ quan chuyên môn về xây dựng, giao thông, kiến trúc, đã liên tục những cuộc hội thảo, những cuộc họp bàn về định hướng qui hoạch xây dựng TP Cần Thơ trở thành một trung tâm của sông Cửu Long, thậm chí của khu vực Đông Nam Á... Vậy mà ngay giữa lòng thành phố đô hội ấy
Thờì gian gần đây, rất nhiều dân nghèo miền Trung lập nghiệp ở các khu "kinh tế mới" đã phải đối mặt với hạn hán, mất mùa. Nhiều gia đình quay về quê cũ để kiếm sống, và bi thảm hơn là họ trở thành những kẻ vô gia cư ngay trên làng quê mình, như trường hợp của 133 gia đình tại 1 làng ở huyện Hiệp Đức tỉnh Quảng Nam. Báo Người Lao Động viết về tình cảnh của những gia đình này như sau.
Chuyện kể với bạn trong lá thư này xảy ra tại khu khai đá Hòn Sóc thuộc xã Thổ Sơn, huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang. Đó là tình trạng mất an toàn lao động vẫn tiếp tục diễn ra nghiêm trọng; hàng ngàn công nhân phải làm việc trong nỗi phập phồng, chẳng biết hiểm họa giáng xuống đầu mình khi nào. Báo Lao Động kể như sau.
Thời gian gần nay, nhiều nông dân ở các quận vùng ven thành phố Sài Gòn đã bán tất cả đất đai với hy vọng đổi đời. Trong tình hình giá đất ngoại thành tăng cao do giới đầu tư địa ốc đổ xô mua, một nông dân nghèo bán vài sào đất, trong phút chốc, có bạc tỉ trong tay
Câu chuyện kể với bạn trong lá thư này xảy ra tại 1 xã của tỉnh Long An, nơi mà chính quyền CSVN địa phương sắp tiến hành giải tỏa ruộng vườn để xây khu công nghiệp. Để được nhận tiền đền bù khi phải di dời nhà, cư dân cả xã này đua nhau xây những căn nhà tạm chỉ trong vòng 1 ngày. Sau đó, họ sẽ làm hồ sơ khai giá nhà, để xin tiền đền bù giải toả nhà. Báo Tuổi Trẻ kể như sau.
Theo báo quốc nội, trong kỳ tuyển sinh viên vào các trường đại học, cao đẳng năm 2003 vưà qua có hàng loạt thí sinh không dự thi, hoặc thi rớt vẫn được xét nguyện vọng 3 vào các trường Đại học dân lập Hùng Vương, Văn Hiến, Học viện Ngân hàng qua hồ sơ chuyển theo đường bưu điện từ hội đồng tuyển sinh các trường Đại học khoa học xã hội-nhân văn, ĐH Bách Khoa, ĐH Kinh tế.
Theo báo quốc nội, thời gian gần nay, các chủ nhà trọ cho sinh viên thuê tại TPSG bắt đầu thông báo nâng giá. Lý do mà họ đưa ra là giá nước tăng từ tháng 7. Nhiều sinh viên nghèo tại các tỉnh không kịp xoay xở. Tin Nhanh VN ghi nhận thực trạng này như sau.
Theo báo Thanh Niên, tại thành phố Cần Thơ, nhiều trường tiểu học có nguy cơ sụp đổ, các bức tường của các phòng học đã xuất hiện các vết nứt. Học sinh ngồi học trong lớp luôn nơm nớp lo sợ tai họa ập xuống. Trình bày thực trạng này, báo TN viết như sau.
Vừa qua, công an CSVN tỉnh Lâm Đồng đã bắt một số dân cá cược chuyên nghiệp tổ chức cá độ tại tỉnh này. Ít ai ngờ, từ thị xã Bảo Lộc đã hình thành nên các đường dây cá độ xuyên quốc gia. Tuy nhiên, những phần tử bị bắt chỉ là các "cò con" mà thôi, trong khi đó, các"đại gia" của các đường dây này vẫn hoạt động công khai. SGGP viết về một số đại gia cá độ túc cầu tại Bảo Lộc (B'Lao) như sau
Theo báo quốc nội, tại VN, số trẻ em bỏ nhà đi hoang, nhất là trẻ em ở nông thôn bỏ quê lên các thành phố lớn kiếm sống , ngày càng gia tăng. Nguyên nhân có phải hoàn toàn từ phía trẻ hay còn những lý do nào khác. Để hiểu rõ hơn vấn đề này, 1 phóng viên báo Giáo Dục-Thời Đại đã tìm đến nhà trọ số 18, tổ 20 Phúc Tân, quận Hoàn Kiếm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.