Hôm nay,  

Ơng Đồ Trẻ Cuối Thế Kỷ

06/10/199900:00:00(Xem: 7653)
Bạn,
Trong khi đại đa số sinh viên các trường đại học Sài Gòn thuộc mọi ngành đổ xô học thêm tiếng Anh ở các trung tâm ngoại ngữ để dễ tìm việc làm thì tại trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn Sài Gòn (trụ sở đặt tại trường Văn khoa cũ) vẫn có số rất ít sinh viên theo học ngành Hán Nôm, dù biết rằng sau khi tốt nghiệp khó tìm được một việc làm có liên quan đến môn học. Theo giáo trình, sinh viên ngành Hán Nôm được đào tạo để trở thành những chuyên viên nghiên cứu. Do môn học quá khó và lại không phù hợp với thời buổi kinh tế thị trường nên số lượng sinh viên theo học Hán Nôm ngày càng giảm. Nhiều giáo sư của ngành học này đã tỏ ra bi quan khi nói rằng chỉ trong khoảng năm năm nữa ngành Hán Nôm có thể bị xóa sổ vì không còn người theo học, khi mà sinh viên tốt nghiệp thuộc loại ưu tú vẫn thất nghiệp như câu chuyện sau đây trích từ báo Tuổi Trẻ.
Lê Quang Trường là sinh viên vừa tốt nghiệp xuất sắc chuyên ngành Hán nôm-khoa ngữ văn báo chí-trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn TP.SG với luận văn: Phiên dịch Tam Tự Kinh (bản chú giải của Ngô Mông). Thầy giáo Nguyễn Khuê nhận xét: Cả tiếng Hán cổ lẫn tiếng Hán hiện đại Trường đều giỏi. Tam Tự Kinh là tác phẩm luân lý giáo dục cơ bản do người Trung Quốc biên soạn. Theo tôi biết, trước giờ chỉ có hai bản dịch tác phẩm này lưu hành, chỉ dịch chính văn chứ không chú thích. Trường dịch tốt, dịch cả phần chú thích, chú thích thêm và phát hiện, sửa cả những chỗ các dịch giả khác sai. Hội đồng chấm luận văn có 6 thầy cô cho điểm kín, sau 20 phút trình bày, Trường được cho điểm tuyệt đối 10. Những ngày làm luận văn của Trường thật sự là ám ảnh. Đó cũng là những tháng tiền trôi như nước, Trường phải mượn tiền của bạn, của hàng xóm ở trọ, và cuối cùng là xin cả chủ nhà giảm đến 75% tiền trọ tháng để hoàn thành nghiên cứu. Sinh viên cả khoa văn, ai mà chẳng biết anh chàng Trường tài hoa và say đắm Hán nôm. Đi đâu Trường cũng chuẩn bị sẵn viết mực tàu, ngày trại họp mặt truyền thống khoa, Trường ngồi trong lều vẽ đến mấy chục chữ nhẫn trên giấy cho bạn bè treo làm kỷ niệm.

Trường nói: Học tiếng Hán nôm làm quen với kinh điển không phải là học ngoại ngữ đơn thuần mà chính là học đạo lý, học cách nghiên cứu. Chữ nhẫn ý nhị lắm nghe, nó giúp mình “nuốt nghẹn” những lúc ra đường bị người say rượu đánh nhầm, hay buổi sáng bị mất xe đạp trước giờ thi, nhiều nhất là những lúc mặc cảm. Trường đã từng là học sinh đoạt giải nhì môn văn của Đà Nẵng. Từ bé Trường đã “chơi” với tiếng Hán. Trường kể: Ba tôi tập cho tôi đồ chữ trên nền nhà. Vào nhà ai tôi cũng ghi tiếng Hán trên sớ, trên cột để về hỏi lại. Ba tôi nói đúng, phải học tiếng cổ để tinh thông hơn quốc ngữ, điều đó thú vị lắm. Chỉ có Trường trong số chín anh chị em của gia đình vào được đại học, học bằng nỗi mặc cảm hoàn cảnh khó khăn và vóc dáng nhỏ bé do di truyền. Có người cười nói với Trường học chữ Hán ra đời làm sao bán được chữ mà sống, nhưng Trường vẫn chọn con đường nghiên cứu.
Bạn,
Bây giờ thì thủ khoa Lê Quang Trường đang buồn vì năm nay khoa Hán Nôm không có “tiêu chuẩn” giữ sinh viên giỏi ở lại trường, trong khi anh rất thèm dạy học đúng chuyên ngành. Rồi lại ước có tiền để vào Cao học Hán nôm tại Hà Nội. Ông đồ trẻ cuối thế kỷ 20 mong có một việc làm đủ sống để chờ một công việc có liên quan đến Hán nôm!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo các nhà nghiên cứu, kiến trúc cổ Sài Gòn trước kia đa phần là những công trình kiến trúc mang phong cách bản địa hoặc mang nét truyền thống Hoa, Khmer... Đến khi người Pháp đến, họ thiết kế đô thị Sài Gòn theo kiểu mẫu đô thị Pháp. Những ngôi nhà và phố xá bản địa, truyền thống biến mất dần hoặc lùi ra ngoại ô và cho đến nay thì gần như không còn
Chuyện kể với bạn trong lá thư này là chuyện của những nhà sưu tầm cổ vật tại Sài Gòn, Huế. Những người có lúc đã bỏ cả ăn uống, vui chơi, chỉ miệt mài ngắm nghía, nghiền ngẫm về những "đứa con mấy trăm tuổi", có khi phải bán cả tài sản để mua cho bằng được những cổ vật qúy hiếm có giá trị lịch sử, nhân văn. SGGP viết như sau.
Theo báo quốc nội, trên địa bàn TPSG, ven theo nhiều con đường thường xảy ra các vụ tai nạn giao thông mà nạn nhân bị tử vong, có nhiều miếu thờ. Hiện tượng này bắt nguồn từ quan niệm cho rằng kẻ chết oan, chết trẻ, chết thảm... sẽ linh thiêng, có thể "quậy phá" hoặc báo ứng cho điềm lành nên người dựng miếu thờ để cầu xin chuyện cá nhân.
Theo báo quốc nội, tại vùng đất hoang vu dưới chân núi Chứa Chan ở xã Xuân Thọ, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, có một nhà sư xây tịnh thất tu hành. Và cũng trong chốn thanh tu này, 12 năm qua, nhà sư âm thầm nghiên cứu nuôi trồng cây dó bầu (trầm hương) và tạo được nguồn giống của loài cây quý hiếm đó.Từ mảnh đất núi cằn cỗi này
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, trong 1 buổi hội thảo, 1 giáo sư đại học VN đã than rằng "giảng viên các trường đại học, cao đẳng trong nước đang bị "vắt" rất thê thảm: Nhà nước "vắt", bản thân họ tự "vắt" để kiếm sống. Cuốn vào giảng dạy, làm gì còn thời gian đọc, dù là sách hay. Ngoại ngữ cũng không học".
Theo báo quốc nội, qua tiến trình điều tra khảo cổ học tại cố đô Huế từ 1999 đến nay đã giác hiện nhiều điều mà sử sách chưa hề đề cập. Chẳng hạn lăng Minh Mạng trước kia nằm trên đồi chứ không ở vào địa thế bằng phẳng như hiện nay. Hay tại đây từng tồn tại một hệ thống vườn hoa mà sử sách không nói đến. Tin Nhanh VN ghi nhận những phát giác mới về lăng vua Minh Mạng như sau.
Theo báo Tuổi Trẻ, gần đây, tại VN, cả ở thành thị lẫn vùng nông thôn xuất hiện rất nhiều những ngôi nhà có kiến trúc kiểu đền phủ, điện thờ. Ở những nơi này người ta cầu cúng, hương khói nghi ngút, nến cháy đỏ ngày, đôi khi có cả hát chầu văn, hầu đồng bóng... Phóng viên báo TT ghi nhận về hiện trạng này tại Hà Nội như sau.
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, khu vực các quận Phú Nhuận, Gò Vấp, Tân Bình, nổi tiếng về các quán bar,ngoài các bar "xịn" còn cà phê "nhái" bar thì nhiều vô kể. Tại các quán "xịn", rượu là đồ uống chính còn các loại thức uống khác chỉ là phụ. Ở quán "nhái" thì rượu lại thứ yếu, chỉ đưa ra khi khách có nhu cầu. Bar "nhái" đầu tư ít
Theo báo quốc nội, tuần qua dư luận giới trẻ trong nước lại ồn ào về vụ một nữ ca sĩ trẻ chưa có nhiều người biết tên. Ấy là chuyện đời tư của Nguyễn Hồng Nhung bị một người đàn ông tên Lê Vĩnh Thắng lừa gạt về tình và tiền. Về tình thì chỉ sau một hai ngày gặp nhau, cô ta đã đến khách sạn để "bị Lê Vĩnh Thắng chiếm đoạt ngay".
Theo báo quốc nội, tại Sài Gòn, nạn hàng giả, buôn lậu và gian lận thương mại diễn biến ngày càng phức tạp với nhiều thủ đoạn tinh vi, nhất là khi trên địa bàn SG đang xuất hiện một số hình thức kinh doanh mới. Đó là nhận định của các chuyên viên của Chi cục quản lý thị trường TP SG. Tin Nhanh Việt Nam ghi nhận hiện trạng này như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.