Hôm nay,  

Thi Chim Hót

18/05/200600:00:00(Xem: 4453)

Theo báo Đồng Nai, tại thành phố Biên Hòa, có một câu lạc bộ giải trí  dành cho dân chơi chim được thành lập từ năm 1998,  danh xưng là "câu lạc bộ chim hót 198". Con số 198 là số nhà của người sáng lập, tọa lạc trên một con đường mới của Biên Hòa. Trước đó, khi chưa có con đường mới, câu lạc bộ nằm trong hẻm sâu vậy mà đã quy tụ dân chơi chim hót ở Bình Dương, Bà Rịa-Vũng Tàu, Sài Gòn. Trong tỉnh thì có dân chơi chim từ các huyện và thành phố Biên Hòa đến tham dự các cuộc thi chim hót. Trong bài phóng sự về thú chơi chim, báo Đồng Nai đã ghi nhận về các cuộc thi ở câu lạc bộ này qua trích đoạn như sau.<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Mới sáng đầu tuần mà ở câu lạc bộ chim hót 198 trên đường mới công viên Biên Hùng thuộc phường Trung Dũng (thành phố Biên Hòa) đã có gần 30 người ngồi im lặng bên bàn cà phê say sưa nghe chim hót. Trên giàn sắt trước dân được che mát bởi hàng cây bạch đàn, tràm bông vàng rợp bóng, treo mấy chục cái lồng với những "danh ca" có cánh như: họa mi, chích chòe, sơn ca... Ông Hai Long, chủ nhiệm Câu lạc chim hót 198 Biên Hòa cho biết: Sau đợt dịch cúm gia cầm đến nay, phong trào chơi chim hót bị sụt giảm nghiêm trọng. Hồi trước số người tham gia trong câu lạc bộ này có trên 300 và có những cuộc thi chim hót thu hút đến 230 lồng chim. Bây giờ mỗi sáng chỉ còn khoảng 20-30 người mang lồng đến chơi chim hót. Chỉ có sáng thứ bảy và chủ nhật mới đông hơn, nhưng cũng chưa tới 100 người.

 

Ông Hai Long cho biết thêm: Câu lạc bộ không tổ chức đá chim và không chơi chim đá, nhưng chỉ với việc chơi chim hót thôi đã thu hút đông đảo người tham gia, không những người lớn tuổi mà gần đây còn có nhiều thanh thiếu niên, phụ nữ cũng tỏ ra yêu thích môn chơi tao nhã được xếp đầu trong các thú chơi là "chim, hoa, cá, kiểng" này. Ông cũng cho biết là trong giới chơi chim hót, người ta xếp loại: "Nhứt sơn ca, nhì họa mi, tam than (chích chòe đen), tứ lửa (chích chòe lông đỏ)" nhưng hiện nay dân chơi chim ở Biên Hòa rất chuộng chích chòe lửa. Một dân chơi chim hót lâu năm cho biết việc thi hót cũng có tiêu chuẩn hẳn hoi. Đó là chim phải hót dài, hót thanh tao, biết đổi giọng và biết luyến lái. Ngoài thanh là phần hót, chim dự thi còn phải đạt 2 tiêu chuẩn nữa là sắc và bộ. Chim phải có màu lông đẹp và khi thi hót phải biết phun đuôi và ra bộ. Những con chim bổi, chim dự thi lần đầu thường cú rủ hoặc sựng lại khi nghe tiếng hót có cường lực mạnh của đối phương.

 

Bạn,

 

Cũng theo báo Đồng Nai, do  quy định chim thi hót phải đủ "thanh, sắc, bộ" nên trong năm, mùa thi chim hót rộ nhất là từ khoảng sau Tết âm lịch đến đầu tháng 5. Đây là thời điểm chim sung nhất, còn bước vào mùa mưa thì chim bắt đầu rớt lông không bảo đảm quy định về sắc, mà thanh cũng kém phong độ. Về sức thu hút của thú chơi này, ông Hai Long cho biết có nhiều người đã bán lồng, thả chim tuyên bố nghỉ chơi thế mà chợt nghe một tiếng chim hót, tiếng gù gù của con cu đất đã ngứa ngáy không yên và lại sắm lồng, mua chim.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.