Hôm nay,  

Chợ Quê Ngày Tết

01/02/200300:00:00(Xem: 6936)
Bạn,
Khi lá thư đầu năm này đến tay bạn thì ở VN đã vào tối ngày mồng một Tết. Tại các làng quê VN, ngày mồng Một Tết đã qua đi, hương Xuân còn phảng phất trên các chợ quê ngày Tết, chợ tụ họp những con người chưa biết ăn sung mặc sướng là gì. Tết nhất đối với họ, những người cần lao, là làm tròn nghĩa vụ đối với gia tiên, những ngày tháng tạm rời cái cuốc cái cày, được thảnh thơi chốc lát... Cái giá phải trả cho sự hưởng thụ ngắn ngủi ấy là một năm đằng đẵng tiếp theo làm việc đầu tắt mặt tối! Song nhọc nhằn vì kế sinh nhai chừng nào, thì tấm lòng yêu thương của người lại càng rộng mở, cảm thông và sẵn sàng sẻ chia nhiều từng ấy! Giữa cảnh chợ búa nhốn nháo, ngập ngụa bùn lầy nước đọng, người với người cùng cảnh ngộ sống thân thương, chan hòa như tranh mộc bản, hồn nhiên và tràn trề thi vị như ghi nhận báo Lao Động về một chợ Tết ở 1 làng quê Huế như sau.
Mới ba giờ sáng hoặc còn sớm hơn thế nữa, trên những con đường cát ngập mắt cá chân, đã thấp thoáng ánh đèn dầu le lói như đom đóm lạc đàn. Trước ngọn gió biển cấp năm, cấp sáu, thứ đèn tự tạo độc đáo bằng vỏ chai thả bấc bên trong vẫn bừng bừng sáng! Tiếng bước chân lên cát ẩm nhẹ êm, tiếng gọi nhau đi chợ khe khẽ, tiếng chó sủa liên hồi, quen rồi có thể đoán biết đoàn người đi trong đêm tối ngoài kia ở làng nào, thôn nào. Ở đây giọng nói mỗi làng mỗi khác, ngữ điệu và âm tiết cũng thế. Lạ thật! đất liền một dải, mà người làng Mỹ Lợi (huyện Phú Lộc, Thừa Thiên-Huế) nói giọng Quảng Nam. Đến làng Hà Úc ( huyện Phú Vang, Thưà Thiên-Huế) chỉ qua cái khe nước ngập mắt cá chân, thôn Mỹ Hà nói giọng Quảng. Kể cũng ngộ! sử viết rằng, những dòng họ Vương-Dụng-Triệu-La, Hầu... là con cháu của tàn quân Cờ Đen (Chủ tướng Lưu Vĩnh Phúc) lại chọn nơi này làm quê hương, mai danh ẩn tích cày sâu cuốc bẫm! Nghe giọng Quảng lơ lớ trong đêm không rõ mặt người, biết ngay là những gánh hàng nặng trĩu trái cây, rau quả tươi, vì người dân Mỹ Lợi, Mỹ Hà rất giỏi làm vườn.

Cuối năm, chợ ở biển đông vòng trong vòng ngoài, chốc chốc lại rộ lên thuyền máy xình xịch rõ dần rồi tắt hẵng. Làng Trài, làng Hà, Ba Cây, Diêm Trường, Phụng Chánh, Mộc Trụ, Mai Vĩnh, Tân Sa đều hội tụ về đây họp chợ. Những ai chậm chân, xếp thành hai dãy, ngồi hai bên đường làng dẫn ra chợ. Trời cuối đông rét căm căm, gái quê má ửng hồng, da trắng mịn là gái làng Mỹ Lợi nổi tiếng đảm đang, xinh đẹp nhất miền duyên hải. Có lẽ thế nên vua Khải Định mới làm rể làng này (Đoan Huy Hoàng Thái Hậu là con gái họ Hoàng làng Mỹ Lợi). Nhưng cũng không ít chàng trai ngán ngẩm chuyện thuốc lá Mỹ Lợi ngon như thuốc Phong Lai, thuốc lá Cùa (Quảng Trị), mỗi cô vấn một điếu cỡ điếu xì gà Hava Tampa. Họ bập bập vài hơi cho đỡ ghiền rồi theo việc bán mua, lại dụi điếu thuốc hút giở giắt lên mép tai, khi nào rảnh hút tiếp...
Bạn,
Báo LĐ viết tiếp: Tết ở quê này bánh trái, mứt món nào cũng thường, độc đáo nhất phải kể là rượu, nước ớt, nước mắm và bánh thuẩn. Huế nổi tiếng hai thứ rượu làng Chuồn và rượu Hà Thanh. Rượu Chuồn vị ngọt dìu dịu, rượu Hà Thanh đậm đà, quẹt diêm huơ qua là cháy, bỏ vào ít muối sống tha hồ nướng mực, cá thơm lừng! Nước ớt chính gốc làng Vinh Xuân, đặc sền sệt như sữa, nhúng mút đũa rồi chọc thử trong nước mắm cá cơm Cự Lại, ăn vào giá rét bay đâu cả!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện chi phí khổng lồ này là của các lớp mầm non. Có những em học lớp mầm non tại VN với học phí trung bình gần 1.000 đôla mỗi tháng. Nghĩa là học phí một em bé cao gấp hàng chục lần lương của một công nhân trung bình làm việc mệt nhọc suốt cả tháng.
Đó là những chuyện lạ nhất trần gian này, nhưng lại đang xảy ra tại Việt Nam.
Nói tới Sài Gòn, tất phải nói tới Bùi Giáng, một nhà thơ bước đi xiêu vẹo giữa đời, và đã ném thơ lên giữa trời để rồi biến thành mưa hoa bay khắp phố phường.
Có một đặc điểm hẳn là bạn còn nhớ: dân Sài Gòn mình ngồi đâu cũng nhậu được, từ trong nhà ra tới hàng quán cũng thoải maí, từ tiệm sang hèn đủ cấp cho tới hè phố hay bờ bụi công viên...
Có vẻ như bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan thời đầu thế kỷ 19, sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi năm 1802 và dời thủ đô về Huế, là cũng muốn nói về Chùa Một Cột, nơi bây giờ chưa thành phế tích nhưng đã gây bất bình cho những người quan tâm về sự chăm sóc di tích lịch sử này.
Lúc nào cũng luôn luôn có chuyện chữa bệnh kiểu kỳ lạ. Hết kiểu thầy bùa đánh đá bệnh nhân để chữa bệnh, rồi bây giờ tới kiểu thầy vuốt chữa bệnh.
Trong khi nhà nước Hà Nội luôn luôn nói rằng chế độ điều hành theo phương pháp “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách...” thì có một nhân vật mới thăng lên chức Bộ Trưởng, liền được ca ngợi là “ảnh quyết ngay, khỏi cần bàn...” Nghĩa là, không có chuyện tập thể lãnh đaọ nào hết.
Nền văn hóa đọc tại Việt Nam bây giờ èo uột quá, tuy là sách in quá nhiều nhưng lại với lượng ấn bản quá ít, khi so với dân số. Vấn đề đau đầu nữa là vì tuổi trẻ trong trường học không được khuyến khích đọc,
Dân tộc Việt có nhiều truyền thuyết tuyệt vời, rất mực nhân bản... Nhiều, nhiều lắm.
Sau nhiều xì căng đan về đạo văn bùng nổ, thậm chí tới bậc Tiến sĩ cũng bị liên hệ, một cơ quan thông tấn trong ngành đạị học Việt Nam bắt đầu tuyên chiến với hành vi đaọ văn, nghĩa là hành vi copy công trình nghiên cứu hay sáng tác của người khác và đề tên mình vàò. Trễ, nhưng cũng thật là cần thiết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.