Hôm nay,  

‘đỏ Đen’ Mùa World Cup

30/06/200600:00:00(Xem: 2761)

THƯ  SÀI GÒN:

Bạn,

Vòng chung tuyển World Cup  2006 đã được hơn nửa chặng đường với các trận đấu vòng 1 và vòng 2. Theo báo quốc nội, tại thành phố Sài Gòn, dân cá cược túc cầu kẻ khóc người cười sau những trận cầu nửa đêm về sáng. Dịch vụ cầm đồ cũng "chong đèn" phục vụ sáng đêm, mức lãi suất được đội lên cao ngất ngưởng vẫn không đáp ứng nổi nhu cầu của "kiếp đỏ đen". Báo Tuổi Trẻ ghi nhận hiện trạng này qua đoạn ký sự như sau.

Chưa tới 6 giờ sáng mà tiệm cầm đồ NT trên đường Điện Biên Phủ (TP.SG) đã đông nghịt khách. Hơn chục vị mặt mày bơ phờ, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, vòng trong vòng ngoài chen lấn nhau chờ đến lượt mình. Ở tiệm cầm đồ TT trên đường Ba Tháng Hai, khách cũng nườm nượp ra vào. "Hàng họ" lần lượt được khách đưa ra gồm đủ thứ "hằm bà lằng": điện thoại di động, dây chuyền, nhẫn, đồng hồ... đến cả... bằng cử nhân, hộ khẩu, giấy tờ nhà đất... Trong góc tiệm, tôi đếm tổng cộng có đến hơn chục chiếc xe gắn máy Dylan, SH, Piaggio... vừa được dắt vào. Một ông vừa mới đưa "sổ hồng" cho chủ tiệm thì bà vợ đi xe ôm tới nước mắt ngắn dài, rấm rứt: "Ông cầm hết mọi thứ trong nhà rồi. Còn có mỗi cái nhà để mẹ con tui ở ông cũng đem cầm luôn nữa hả"". Ông chồng có vẻ ngượng, vừa gằn giọng vừa thuyết phục: "Nhà của tui thì tui cầm, nửa tháng nữa tui sẽ chuộc lại, cam đoan".

Mấy "tiệm cầm đồ bình dân" trên đường Âu Cơ chỉ là một chiếc tủ kính bèo nhèo nhưng cũng nhộn nhịp không kém. Để phục vụ khách bình dân, những tiệm này cho cầm đủ mọi thứ: xe đạp, đầu đĩa VCD, dây nịt, bóp da hàng hiệu... đến cả nồi cơm điện, bếp ga, bàn ủi... chỉ với giá vài trăm ngàn đồng. Tại tiệm cầm đồ HM gần Bà Quẹo, một ông khách bưng cả bếp gas, nồi cơm điện cùng một cái quạt máy vào cầm với giá năm "xị". "Cầm mấy thứ này rồi vợ lấy gì nấu cơm"", phóng viên hỏi. "Nhà còn bếp dầu cho bả nấu đỡ. Qua mùa World Cup rồi tính".

Để đáp ứng nhu cầu của khách, nhiều tiệm cầm đồ không chỉ treo bảng "phục vụ suốt đêm 24/24" mà còn nhận cho người đến tận nhà hoặc quán để "phục vụ" theo yêu cầu. Vũ, chủ tiệm cầm đồ TK trên đường Quang Trung, quận Gò Vấp (TP.SG), cho biết buổi tối trước giờ bóng lăn là cao điểm hoạt động, khách vào cầm đồ để có tiền "cáp độ" ngay.. Có bữa đồng vốn lưu chuyển phục vụ khách chỉ trong một tối của tiệm anh đã lên đến gần 100 triệu (so với ngày thường chỉ chừng 5-7 triệu đồng).

Bạn,

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, những ngày  vưà qua, "hàng"chất chật cả  các tiệm cầm đồ. Chủ tiệm TK nói trên phải thuê cả một căn phòng của hộ bên cạnh mà vẫn quá tải. Cứ chiều chiều là  chủ tiệm này cho người tỏa ra các quán cà phê quen biết có trực tiếp bóng tròn để phục vụ tại chỗ cho những khách cần cầm đồ để trả nợ cá độ World Cup.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vậy là tăng giá xăng dầu... Vậy là tất cả hàng hóa đều sẽ tăng giá, vì tiền vận chuyển đều tăng vọt.
Vậy là cầm nhầm… không phải trộm sao? Phạt hay đưa ra tòa? Hay tha? VietnamNet kể rằng một nữ nhân viên Tân Sơn Nhất 'cầm nhầm' túi nữ trang của khách: Nhặt được túi của khách để quên, nhân viên vệ sinh sân bay Tân Sơn Nhất đem một phần nữ trang đi cầm đồ lấy 20 triệu đồng.
Rừng bị phá cũng là chuyện bình thường, trong khi nhà dân bị xua đuổi, bứng đi mới là chuyện lạ nhưng vẫn xảy ra đều đặn.
Báo Lao Động kể về nỗi băn khoăn khi cứ lấy tiền phạt ra hù dọa học trò và thầy cô... Theo PGS-TS Nguyễn Võ Kỳ Anh, trong nhà trường, ngoài giáo dục về văn hoá, trí tuệ thì cần cả giáo dục về đạo đức, phẩm chất và mối quan hệ xã hội. Trong giáo dục không phải như thị trường để khi vi phạm luật trật tự trị an có thể phạt bằng tiền.
Kinh tế tăng tốc... đó là cái nhìn chung của các doanh nghiệp quốc tế tại Việt Nam. Nhưng vẫn có một số lĩnh vực quan ngại.
Bằng giả, bằng giả... tới một lúc, tìm người có văn bằng thật sẽ hiếm hoi. Báo SGGP kể chuyện: Dịch vụ làm bằng giả công khai hoạt động. Chưa bao giờ việc mua bằng giả lại dễ dàng đến như vậy. Không ít người đã sử dụng những tấm bằng giả này để hoàn thiện hồ sơ xin việc, chứng minh trình độ học vấn… nhằm lọt qua mắt các nhà tuyển dụng, cơ quan, tổ chức
Giáo viên đánh học trò sẽ bị phạt 30 triệu đồng? Cũng là điều để suy nghĩ... Bản tin Zing nêu câu hỏi: 'Lương giáo viên không đủ sống lấy đâu nộp phạt đến 30 triệu đồng?' PGS Trần Xuân Nhĩ - nguyên Thứ trưởng GD&ĐT - cho hay điều 32 quy định giáo viên xúc phạm nhân phẩm, thân thể học sinh có thể bị phạt lên đến mức cao nhất 30 triệu đồng không cần thiết và không khả thi, dù xuất phát từ ý tưởng tốt là có chế tài ngăn chặn bảo lực học đường. Tuy nhiên, Bộ GD&ĐT chỉ đưa ra định lượng phạt nhưng không định lượng được mức độ của hình phạt ra sao và lý giải được định nghĩa “thế nào là xâm phạm”?
Có phải Việt Nam đang thiếu Giáo sư Tiến sĩ? Hay là quá dư? Có phải Việt Nam đang thiếu nhà phát minh khoa học? Hay thiếu tài năng để tranh Giải Nobel?
Hành hung phóng viên… chuyện xảy ra tại Hà Đông… Bản tin Infonet kể chuyện 2 phóng viên bị hành hung: Hội nhà báo đề nghị cơ quan Công an trả lời.
Giải Nobel, tới mùa Giải Nobel loan báo rồi. Bản tin VOA kể: Hai nhà khoa học James P. Allison, người Mỹ và Tasuku Honjo, người Nhật, ngày 1/10 được Viện Hàn lâm Khoa học Hoàng gia Thụy Điển tại Stockholm thông báo đoạt giải Nobel Y học năm 2018, nhờ phương pháp tiếp cận mới trong điều trị ung thư, theo Reuters. Các công trình của hai nhà khoa học trong những năm 1990 đã tìm ra “liệu pháp ức chế điểm kiểm soát miễn dịch”, giúp điều trị các bệnh ung thư ác tính và ung thư phổi, vốn từ trước đến nay đã rất khó điều trị.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.