Hôm nay,  

Làng ‘Trời Đánh’

15/09/200600:00:00(Xem: 6710)

Bạn,

Theo báo quốc nội, tại các tỉnh phía Bắc của Miền Trung, trên địa bàn tỉnh Hà Tĩnh có vùng đất giáp ranh ba xã Sơn Lộc (Can Lộc), Thạch Ngọc, Việt Xuyên (Thạch Hà) cứ vào dịp mưa dông, thiên lôi lại giáng xuống những đòn sấm sét cướp đi vài mạng người. Theo thống kê chưa đầy đủ, từ năm 1990 đến nay nơi đây đã có hơn 20 người bị sét đánh chết rất thương tâm.  Báo SGGP khi nhận thảm họa tại khu vực này như sau.

Hàng năm vào khoảng thời gian "Lúa chiêm lấp ló đầu bờ, hễ nghe tiếng sấm phất cờ mà lên", người dân giáp ranh ba xã Sơn Lộc, Thạch Ngọc, Việt Xuyên lại cuống cuồng tránh sét, vì khi lúa bắt đầu phất cờ, mưa dông nhì nhằng, đối với những vùng quê khác, đó là dấu hiệu được mùa, nhưng với người dân ở đây, đó lại như sự đại khổ dưới tầm búa thiên lôi.

Cụ Cố Ngữ năm nay 80 tuổi kể: "Cụ sống ở đây nhiều năm, có khi cận kề cái chết nhưng không sợ, rứa mà về quê sinh sống cứ thấy trời mây vần vũ lại sợ sét đánh. Cái đất giời đánh ni, cứ mưa là có sét của thiên lôi giáng xuống hàng mấy trăm năm rồi, ông giáng lần nào trúng lần đó, không có người chết thì trâu bò cháy thay, không giáng trâu bò ông lại giáng sét xuống cây to cao nhất làng. Nào ai sống thất đức chi cho cam, ai cũng đầu tắt mặt tối ruộng vườn, rứa mà giời vẫn sai thiên lôi đánh kỳ tử chú ạ...".

Những cái chết thương tâm do sét đánh năm nào cũng có, gần đây nhất ở xã Việt Xuyên, anh Đấu trong lúc ra đồng gặt rộ vụ chiêm đã bị thần sấm đốt thành than khi mới vừa lội xuống ruộng gặt chưa đầy đấu.Trước lúc gặt anh nói với vợ, xong vụ bán ít thóc mua ti vi cho đám trẻ coi, ai ngờ lúc gặt Đấu bị sét đánh cháy không còn nguyên hình. Ở xã Sơn Lộc, cô gái Hường vừa mới về nhà chồng chưa tròn hai tháng đã bị thiên lôi giáng sét biến thành hòn than đen ngay cửa ngõ nhà chồng. Chồng Hường đứng ở cửa nhà mắt hoa lên, ngã vật xuống bất tỉnh, lúc hồi lại sức đã thấy vợ nằm trong quan tài mà không kịp nhìn mặt lần cuối. Năm trước, hai anh em nhà Đức ở xã Thạch Ngọc thấy trời mưa to mà đôi trâu lại đang thả trên đồng nên chúng mang tơi đội nón đi lùa trâu tránh sét, người mẹ khuyên can nhưng vì thương trâu chúng xăm xăm đội mưa đi, lúc đến cánh đồng Cầu Đo bất chợt cả làng nghe tiếng sét "rẹt... rẹt... rẹt..." sau đó là ánh chớp cắt xuyên bầu trời dội xuống anh em nhà Đức, cả hai biến thành than, người làng ra mang về trong nỗi đau khôn cùng của người mẹ...

Bạn,

Cũng theo SGGP, ở mảnh đất này, thiên lôi thường ghé thăm vào lúc lúa vụ chiêm trổ cờ và "tháng tám nắng rám đâu mưa đấy", những nơi thiên lôi thường chạm mạch lần lượt hiện lên như Cầu Đo, khu Cầu Ngự, cánh đồng Cày Áo, đất Mậu Cân, (Sơn Lộc); giếng Cửa Rô (Thạch Ngọc), cánh đồng Thiên. Khi những người dân quê đột ngột ra đi do sét đánh đã để lại nỗi lo cho người thân vì  nạn trộm mộ người bị sét đánh chết. Không biết từ đâu đã lan ra tin đồn mê tín: ai lấy được đầu của người bị sét đánh chết sẽ ước gì được nấy... nên nạn trộm xác người bị sét đánh đã diễn ra trong vùng này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.