Hôm nay,  

Vùng Đất ‘7 Không’

08/12/200600:00:00(Xem: 5246)

Vùng Đất ‘7 Không’

Bạn,

Theo báo Lao Động, trên địa bàn tỉnh Đồng Nai có 2  xã Mã Đà và Hiếu Liêm của huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai, được thành lập từ năm 2003, với đầy đủ các cơ quan cấp xã và hàng ngàn gia đình cư  dân. Thế nhưng đã hơn 3 năm qua,  ở vùng đất này, cả  ủy ban xã lẫn người dân đang tạm cư trên đất do cơ quan khác quản lý. Dân địa phương tự đặt cho khu vực này là xã 7 không: Không giấy chủ quyền nhà đất, không hộ khẩu, không xây được nhà kiên cố, không làm được căn cước, con em không thể học cao, không vay được vốn ngân hàng, và không kiếm được việc làm. Báo LĐ ghi nhận thực trạng này qua đoạn ký sự như sau.

Vượt gần 150 cây số đường, phóng viên mới xâm nhập tới thủ phủ của rừng Mã Đà năm xưa, nay là xã Mã Đà tròm trèm 3 năm tuổi. Một viên chức của xã Mã Đà tiếp phóng viên ngay tại trụ sở  Ủy ban xã. Viên chức này nói tưng tửng: "Xã chúng tôi ra đời tròn 1 ngàn ngày, nhưng các anh có biết 1 ngàn ngày, người dân Mã Đà sống trong cảnh... 7 không""  Phóng viên thắc mắc: "7 không là gì hở bác"" Ông  cười ha hả: "Nghĩa là không sổ đỏ, không hộ khẩu, không xây được nhà kiên cố, không làm được  chứng minh nhân dân, con em không học cao lên nữa, không vay được vốn ngân hàng và không kiếm được việc làm".

Ám ảnh mãi cái "7 không",  phóng viên đành tự thân đi tìm hiểu đặc thù của vùng đất heo hút này. Ông Nguyễn Văn Thu, một người dân bám trụ gần 10 năm ở đây than thở: "Tại buổi tiếp xúc với Hội đồng tỉnh vào tháng 8 vừa qua, tôi đã khẩn thiết kêu rằng, dân ấp 4 của tôi, vì không đất, nên không có hộ khẩu bao năm nay. Không hộ khẩu, nên mấy con em chúng tôi thành không học tuốt". Ông Mai Đức Học (ngụ ấp 5) thì cho biết: "Nhà cửa xập xệ, mấy mùa mưa chỉ chực đổ sập. Nhưng vì chưa được cấp đất,  nên không được phép xây chắc, mà chỉ lợp lá sống tạm bợ thôi". Ông Đặng Thắng,  cùng ấp với ông Học, kể khổ: " Xin việc làm, chẳng ai nhận. Về nhà, muốn sản xuất, vay vốn ngân hàng, cũng không ai giải quyết cho vay. Tài sản, đất đai đâu ra mà thế chấp" Hộ khẩu, chứng minh nhân dân đâu ra làm cơ sở cho ngân hàng biết mình là người địa phương" Rốt cuộc, nghèo vẫn hoàn nghèo".

Bạn,

Cũng theo báo LĐ,  tìm tòi qua văn bản hành chính của tỉnh Đồng Nai, phóng viên được biết nguyên nhân sinh ra "7 không" ở chỗ:   2 xã Mã Đà và Hiếu Liêm ra đời từ năm 2003. Xã Mã Đà có diện tích tự nhiên hơn 40 ngàn héc ta, và xã Hiếu Liêm là 21 ngàn héc-ta. Văn bản hành chính là thế, song cho đến giờ này, chẳng xã nào có đất cả. Bởi Mã Đà và Hiếu Liêm hình thành trên cơ sở đất đai thuộc Lâm trường Hiếu Liêm và Lâm trường Mã Đà cũ. Nay 2 lâm trường này trở thành Khu bảo tồn thiên nhiên và di tích Vĩnh Cửu. Lẽ ra, sau khi thành lập xã, cơ quan này phải giao đất cho địa phương quản lý. Đằng này, suốt 3 năm qua, việc giao đất,  sắp xếp lại các lâm trường "vẫn chưa đâu vào đâu." Nên toàn bộ diện tích đất, thay vì khu bảo tồn phải giao ủy ban xã quản lý, để cấp lại cho dân, thì tới nay, khu bảo tồn vẫn tiếp tục quản lý. Thế là cư dân cả 2 xã phải sống trong tình trạng "7 không".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gần đây ở thị trấn An Thạnh, huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương, có một thầy lang có biệt danh là "Ba xe tăng" nổi tiếng với một cách chữa bệnh mới "đau đâu chích đó". Không chỉ người dân ở Bình Dương mà các tỉnh thành lân cận cũng đổ xô đến chữa trị. Để được thầy khám, người bệnh phải đến lấy số thứ tự từ 4, 5 giờ sáng mới may sao có thể khám được trong ngày.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, tại các khu vực quanh các trường đại học, cao đẳng, ký túc xá sinh viên, có rất nhiều quán ăn sinh viên. Đa số các quán đều ẩm thấp và tạm bợ, chỉ đủ chỗ kê chiếc tủ kính bày các món ăn, 5-7 chiếc bàn. Còn lại là gian bếp nhỏ hẹp, phòng vệ sinh hôi hám: rửa rau, rửa chén... tất cả đều diễn ra trong ấy..
Tại tỉnh Vĩnh Long, miền Tây Nam phần, có 1 làng nổi tiếng về nghề đan cần xé. Không ai biết được làng nghề này có từ bao giờ vì nó đã có mặt ở Vĩnh Long này từ hồi xưa lắm. Còn theo các cụ cao niên kể lại thì tổ tiên là người Hoa, di cư từ vùng Quảng Ngãi vào Vĩnh Long lập nghiệp thuở xa xưa, rồi lập làng và sinh sống bằng cái nghề đã mang theo từ Trung Hoa sang.
Tại nhiều làng quê ở miền Trung, cuộc hành trình nuôi con ăn học của những gia đình nghèo vô cùng gian nan. Có những người mẹ lo tương lai cho con bằng củ sắn, củ khoai, bằng những ngày tháng nắng mưa vuốt mặt, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời... vậy mà không hề than nghèo kể khổ. Phóng viên báo Tuổi Trẻ đã ghi lại câu chuyện về những hy sinh của 2 người mẹ nghèo ở vùng quê Quảng Nam qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, có nhiều trường học đang phải "sống chung" với những khu chợ với đủ thứ hỗn tạp. Tiếng kỳ kèo chửi bới, tiếng chửi thề văng tục rồi cảnh sình lầy, mùi tanh tưởi đặc trưng của chợ cứ đeo bám học sinh từ đường tới trường vào đến lớp học. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận thực trạng này như sau.
Năm học mới của các trường trung, tiểu học tại VN đã bắt đầu từ thượng tuần tháng 9, trong khi bao trẻ em tung tăng cắp sách đến trường, tại nhiều địa phương, có không ít trẻ em vứt bỏ sách vở, lao vào cuộc mưu sinh. Tại miền Tây Nam phần, trên ruộng đồng, ngoài vùng lũ, hình ảnh những em bé lam lũ, nhếch nhác suốt ngày tất bật việc áo cơm không phải khó tìm.
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, tại Sài Gòn, những thông tin về việc bỏ kỳ thi tốt nghiệp tiểu học, rồi lại tiếp tục bỏ kỳ thi tốt nghiệp trung học cơ sở (lớp 9) trong niên khóa 2005-2006 đã khiến nhiều phụ huynh học sinh hân hoan khi nghĩ tới viễn cảnh con mình sẽ được học tập nhẹ nhàng hơn. Nhưng chỉ mới qua vài tuần nhập học, không ít người đã phải kêu trời với yêu cầu học thêm, học hai buổi/ngày của nhà trường.
Theo báo quốc nội, cùng với cơn sốt phim ảnh và thời trang Nam Hàn thâm nhập vào Việt Nam, ngày càng có nhiều thanh niên, thanh nữ theo học các lớp dạy tiếng thích ngôn ngữ xứ Hàn. Phóng viên báo Korea Herald cũng đã nhìn nhận về trào lưu này và đánh giá về sự hạn chế của hoạt động quảng bá tiếng Hàn của các cơ quan chức năng Nam Hàn. Báo Giáo Dục &Thời Đại ghi nhận về trào lưu này như sau.
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, chợ đầu mối Chánh Hưng là nơi cung cấp một lượng thủy hải sản cho cả thành phốvà các tỉnh lân cận, mỗi ngày đưa ra thị trường từ 300 đến 400 tấn cá các loại. Hai tháng trở lại đây xuất hiện một số thanh thiếu niên chuyên trộm cắp, cướp giựt cá của những người lấy mối tại chợ, gây ra tâm lý lo sợ cho một bộ phận tiểu thương.
Theo báo quốc nội, tại Vũng Tàu, dọc theo các con đường của trung tâm thành trong phố, những hàng quán đề biển "Cơm bình dân"mà mọi người thường hay gọi bằng một cái tên khác là cơm bụi, mọc lên ngày một nhiều. Những quán cơm này đã trở thành chỗ thân quen của nhiều người, nhất là với những người sống xa gia đình. Tuy chưa thể thay thế bữa cơm gia đình, nhưng "cơm bụi" đã giúp những người bận rộn, những người xa gia đình một bữa cơm nóng sốt sau những giờ lao động mệt mỏi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.