Hôm nay,  

Công Nhân Dò Nước Rỉ

04/12/200300:00:00(Xem: 7835)
Bạn,
Đêm đêm, khi Sài Gòn vắng lặng và nhiều người đã đi vào giấc ngủ, có từng toán công nhân đến từng ngõ hẻm, con đường, dò theo đường ống nước để lắng nghe, kiếm tìm những điểm nước bị chảy. Báo Tuổi Trẻ ghi lại như sau.
Tổ dò bể thuộc Chi nhánh Cấp nước Gia Định gồm 3 người, trong đó có Phạm Văn Đức, đã gần 20 năm đêm nào cũng lặn lội đến từng ngõ hẻm, con đường, lần theo đường ống nước để tìm điểm ống nước bể. Hiện nay, mỗi chi nhánh cấp nước tại TP.SG đều có tổ dò bể riêng. Nhiệm vụ họ là hằng đêm phải đi bộ theo đường ống nước lần mò tìm cho ra những điểm bể ngầm bên dưới mặt đất. Nhớ lại chuyện cũ, công nhân Phạm Văn Đức kể: Cách đây vài năm, hôm ấy mới mồng 3 tết, chúng tôi dò được một điểm bể nằm ngay vách của một nhà nọ. Chúng tôi đánh dấu và báo lại. Sáng hôm sau, anh em tổ sửa bể mang dụng cụ xuống khắc phục điểm bể nhưng gặp ngay ông chủ nhà người Hoa. Từ sáng sớm thức dậy, ổng đã chửi um sùm là đầu năm đầu tháng mà tên nào đã vẽ bùa nhà ổng. Đến khi anh em xuống xin đào thì ông ta càng làm dữ và nhất định đòi đưa lên công an để trị cái tội vẽ bùa. Giọng công nhân Phạm Văn Đức vẫn ồn ã: Chúng tôi thường bị hiểu lầm là bọn khoan cắt bêtông hoặc ăn trộm. Có lần 3 anh em chúng tôi bị họ bao vây, đưa về trụ sở công an phường để giải quyết. Đến trụ sở công an phường mới biết, té ra, khi chúng tôi làm việc có người đứng trên lầu nhìn xuống thấy mấy người lò dò trong đêm nên cứ tưởng ăn trộm. Họ liền gọi điện thoại báo công an. Công nhân Nguyễn Xuân Hải tiếp lời: "Có lần khi tụi tôi đang làm việc thì họ âm thầm đến coi mình đang làm cái gì. Tôi thấy họ có cầm sau lưng khúc cây bự tổ chảng. May là mình giải thích kịp thời, họ hiểu, anh em cười ha hả."

Nhiều trường hợp, có nơi nước chảy rất yếu mà chẳng biết tại sao. Chủ nhà than phiền nên công ty cử công nhân tới đào sửa chữa cả mấy ngày liền nhưng vẫn không phát hiện điểm rò rỉ nước, phải nhờ đến tổ dò bể. Công nhân Phạm Văn Đức kể tiếp: Tối đến, anh em chúng tôi đi nghe và phát hiện ra được điểm bể rồi đánh dấu sơn. Chủ nhà nhìn thấy dấu sơn, đâu có tin là chúng tôi phát hiện được điểm rỉ. Họ hỏi chúng tôi có chắc không chứ vẽ lung tung dơ nhà mà chẳng được việc gì. Sáng hôm sau, khi anh em tổ sửa bể đến đào lại, phát hiện ra ngay điểm bể và khắc phục nhanh chóng. Anh em tổ sửa bể về kể rằng, chủ nhà khen chúng tôi giỏi lắm, ác chiến lắm và gửi lời cảm ơn. Tôi nghe cũng cảm thấy mát lòng mát dạ." Phóng viên hỏi: Còn nếu không phải điểm bể thì sao". Anh Đức cười: Thì bị họ chửi chứ sao bây giờ. Mà chúng tôi bị người dân cự nự quen rồi. Tuy nhiên, cũng có nhiều đêm người dân tình cờ gặp và hiểu được công việc của chúng tôi nên họ mang ra tách trà nóng khiến tụi này rất cảm động.
Bạn,
Báo TT viết tiếp: ở thành phố này, ít người biết, tối qua, khi cả nhà mình ngủ yên thì có những người cứ lặng lẽ đi vào các con hẻm sâu hun hút, vắng lặng để dò tìm, nghe tiếng nước chảy trong đường ống... Có người đã đi như vậy trên 20 năm. Hết giờ làm việc, đã 4g sáng. Phố vẫn vắng lặng. Những dãy phố đang say ngủ. Mỗi đêm họ vẫn lặng lẽ từng bước... Họ vui khi tìm ra những chỗ rỉ nước trên đường ống.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện gì mà để nửa đêm truyền hịch? Tất nhiên là bí mật quốc gia, nghĩa là quốc sự... mới kỳ bí như thế.
Một trong những nhà văn thơ mộng nhất của Việt Nam vừa ra đi.
Nhớ một thời xưa, khi mình còn ở tuổi thật là thơ ấu, đôi khi gặp ở bến xe lửa, bến xe đòi, những nghệ nhân ôm đàn hát giọng rất là Bắc Kỳ... và ông già mới nói đó là hát xẩm.
Sao lại quá nhiều gia đình văn hóa, trong khi xã hội vẫn nhiễu nhương thế này? Đó là lời than phiền của rất nhiều người, mà bạn có thể nghe được gần như ở mọi góc phố.
Một trong những nan đề lớn của Việt Nam hiện nay là hoang phí chất xám. Không chỉ là hiện tượng nhiều sinh viên tốt nghiệp cử nhân thất nghiệp, mà ngay cả các công trình nghiên cứu ở cấp quốc gia rồi cũng nhét ở xó tủ.
Người xưa gọi chữa được bệnh nan y như ung thư chỉ có phép thần. Gọi một cách ví von các trường hợp ung thư hết bệnh, ông bà mình gọi là “Trời cứu.”
Thời xưa, ông bà mình gọi thầy thuốc là “lương y như từ mẫu.” Nghĩa là vị y sĩ giỏi cũng y hệt như mẹ hiền. Nghĩa là thầy thuốc tử tế thì thương bệnh nhân như con ruột.
Ông bà mình thường nói, “Ngu si hưởng thái bình.” Câu này hẳn đúng cho nhiều trường hợp.
Những luật như thế đã và đang áp dụng ở các quốc gia Hồi Giáo: ngoại tình là bị phạt, thậm chí còn đánh roi, đánh gậy.
Những màn độc chiêu phá hoại người dân chủ vẫn liên tục diễn ra. Một thời công an đã tưng bừng chụp 2 bao cao su cho Luật gia Cù Huy Hà Vũ, rồi chụp mũ cô Phạm Thanh Nghiên ngồi ở nhà tọa kháng là quậy sóng Biển Đông...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.