Hôm nay,  

Công Nhân Dò Nước Rỉ

04/12/200300:00:00(Xem: 7879)
Bạn,
Đêm đêm, khi Sài Gòn vắng lặng và nhiều người đã đi vào giấc ngủ, có từng toán công nhân đến từng ngõ hẻm, con đường, dò theo đường ống nước để lắng nghe, kiếm tìm những điểm nước bị chảy. Báo Tuổi Trẻ ghi lại như sau.
Tổ dò bể thuộc Chi nhánh Cấp nước Gia Định gồm 3 người, trong đó có Phạm Văn Đức, đã gần 20 năm đêm nào cũng lặn lội đến từng ngõ hẻm, con đường, lần theo đường ống nước để tìm điểm ống nước bể. Hiện nay, mỗi chi nhánh cấp nước tại TP.SG đều có tổ dò bể riêng. Nhiệm vụ họ là hằng đêm phải đi bộ theo đường ống nước lần mò tìm cho ra những điểm bể ngầm bên dưới mặt đất. Nhớ lại chuyện cũ, công nhân Phạm Văn Đức kể: Cách đây vài năm, hôm ấy mới mồng 3 tết, chúng tôi dò được một điểm bể nằm ngay vách của một nhà nọ. Chúng tôi đánh dấu và báo lại. Sáng hôm sau, anh em tổ sửa bể mang dụng cụ xuống khắc phục điểm bể nhưng gặp ngay ông chủ nhà người Hoa. Từ sáng sớm thức dậy, ổng đã chửi um sùm là đầu năm đầu tháng mà tên nào đã vẽ bùa nhà ổng. Đến khi anh em xuống xin đào thì ông ta càng làm dữ và nhất định đòi đưa lên công an để trị cái tội vẽ bùa. Giọng công nhân Phạm Văn Đức vẫn ồn ã: Chúng tôi thường bị hiểu lầm là bọn khoan cắt bêtông hoặc ăn trộm. Có lần 3 anh em chúng tôi bị họ bao vây, đưa về trụ sở công an phường để giải quyết. Đến trụ sở công an phường mới biết, té ra, khi chúng tôi làm việc có người đứng trên lầu nhìn xuống thấy mấy người lò dò trong đêm nên cứ tưởng ăn trộm. Họ liền gọi điện thoại báo công an. Công nhân Nguyễn Xuân Hải tiếp lời: "Có lần khi tụi tôi đang làm việc thì họ âm thầm đến coi mình đang làm cái gì. Tôi thấy họ có cầm sau lưng khúc cây bự tổ chảng. May là mình giải thích kịp thời, họ hiểu, anh em cười ha hả."

Nhiều trường hợp, có nơi nước chảy rất yếu mà chẳng biết tại sao. Chủ nhà than phiền nên công ty cử công nhân tới đào sửa chữa cả mấy ngày liền nhưng vẫn không phát hiện điểm rò rỉ nước, phải nhờ đến tổ dò bể. Công nhân Phạm Văn Đức kể tiếp: Tối đến, anh em chúng tôi đi nghe và phát hiện ra được điểm bể rồi đánh dấu sơn. Chủ nhà nhìn thấy dấu sơn, đâu có tin là chúng tôi phát hiện được điểm rỉ. Họ hỏi chúng tôi có chắc không chứ vẽ lung tung dơ nhà mà chẳng được việc gì. Sáng hôm sau, khi anh em tổ sửa bể đến đào lại, phát hiện ra ngay điểm bể và khắc phục nhanh chóng. Anh em tổ sửa bể về kể rằng, chủ nhà khen chúng tôi giỏi lắm, ác chiến lắm và gửi lời cảm ơn. Tôi nghe cũng cảm thấy mát lòng mát dạ." Phóng viên hỏi: Còn nếu không phải điểm bể thì sao". Anh Đức cười: Thì bị họ chửi chứ sao bây giờ. Mà chúng tôi bị người dân cự nự quen rồi. Tuy nhiên, cũng có nhiều đêm người dân tình cờ gặp và hiểu được công việc của chúng tôi nên họ mang ra tách trà nóng khiến tụi này rất cảm động.
Bạn,
Báo TT viết tiếp: ở thành phố này, ít người biết, tối qua, khi cả nhà mình ngủ yên thì có những người cứ lặng lẽ đi vào các con hẻm sâu hun hút, vắng lặng để dò tìm, nghe tiếng nước chảy trong đường ống... Có người đã đi như vậy trên 20 năm. Hết giờ làm việc, đã 4g sáng. Phố vẫn vắng lặng. Những dãy phố đang say ngủ. Mỗi đêm họ vẫn lặng lẽ từng bước... Họ vui khi tìm ra những chỗ rỉ nước trên đường ống.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đã tới lúc phải cảnh giác đủ thứ về thức ăn. Người xưa có nói, trăm bệnh là từ miệng vào. Câu này không chỉ nói đơn giản về tâm bệnh, như tật nói xấu, tật chửi mắng, tật gièm pha, tật ton hót... mà thân bệnh là nói về sức khỏe.
Sau khi nhận ra rằng đang có hàng loạt Giáo Sư Tiến Sĩ tại Việt Nam khi giao tiếp với người ngoaị quốc chỉ bằng ngôn ngữ tay quơ chân múa, nhà nước bấy giờ mới ra quyết định buộc phải giao tiếp bằng ngoại ngữ.
Mới hôm trước, nghe một quan chức ra lệnh đánh thuế đàn bà đẻ... May mắn bây giờ, các quan đổi ý, cho miễn thuế đẻ... Đó là thuế thu nhập cá nhân (TNCN)...
Không ai ngờ rằng Việt Nam rồi cũng trở thành một trung tâm động đất.
Đó là chuyện xảy ra tại những nơi được xem là trí tuệ của tương lai đất nước, mà thông tấn VietnamNet gọi bằng ngôn ngữ văn chương khi nêu lên tựa đề “Báo động đại học Việt thiếu 'linh hồn'...”
Cuộc đời có những chuyện cực kỳ bí hiểm. Không cách nào hiểu được. Như trường hợp mới đây ở. Tây Ninh “Cụ bà tắt thở, chết đi sống lại rồi "biến thành người khác"...”
Một thời chúng ta có cơ duyên học về Đào Tấn, và những dòng thơ trong tuồng ông viết vẫn làm rung động nhiều thế hệ về sau. Đó là những dòng thơ ngậm ngùi của thời Pháp thuộc, hồi cuối thế kỷ 19, khi thấy vua quan lơ laó, đất nước bị chà đạp dưới gót giày Tây.
Nghề nông hầu như khi nào cũng nghèo. Đó là lý do chúng ta thấy những đợt dân nhập cư nhiều thập niên qua bỏ quê lên tỉnh. Không chỉ vì việc làm ở tỉnh thành lương cao hơn, đỡ cực nhọc hơn, mà cơ hội lúc nào cũng sẵn sàng cho con em mình. Bởi thế, tuổi trẻ miền quê ước mơ lớn vẫn là lên tỉnh thành để học...
Tiền chùa là tiền của chùa.... Trước giờ dân chúng Việt Nam hễ nói chuyện tiền chùa, không thực sự nói là tiền nhà chùa, mà hầu hết trường hợp là ám chỉ tiền chính phủ được cán bộ xài vô tội vạ.
Thật là vô lượng phước đức khi có ai dùng lời ca tiếng nhạc để xưng tán Đức Phật.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.