Hôm nay,  

Đánh Đề, Thả Lô

03/11/200300:00:00(Xem: 6865)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo quốc nội, trên toàn VN, trò cờ bạc số đề ngay càng thu hút đông đảo người chơi. Tại Hà Nội, việc "đánh đề thả lô" không rầm rộ, ồn ào, nhốn nháo như những năm trước mà nó cứ thế tồn tại một cách âm ỉ, len lỏi vào khắp các gia đình, ngóc ngách, ngõ xóm... Báo Kinh tế & Đô thị ghi nhận như sau.
Hiện nay, Hà Nội là thành phố có tệ nạn lô đề đang hoành hành khá mạnh. Đặc biệt ở các quận mới thành lập như Cầu Giấy, Thanh Xuân... thì số người chơi lô đề lại càng nhiều hơn. Đối tượng ghi đề thường là các chủ quán nước, những người bán vé xổ số kèm luôn cả ghi đề, nhưng người đánh đề, đánh lô thì lại rất đa dạng. Từ những người buôn bán hàng chợ, mặc dù ngày ngày vẫn phải nhặt nhạnh từng đồng từ mớ rau, lạng thịt, cho đến các chàng sinh viên cũng cố nhịn ăn, chịu tiền học phí để bị cuốn theo cơn lốc lô đề. Cứ đến tầm 3- 4 giờ chiều, đến các quán nước, nhất là các quán cóc, vỉa hè trong các ngõ xóm sẽ thấy ngay không khí của lô đề. Đến bất kỳ quán nào cũng gặp cảnh chủ quán thì ghi ghi chép chép vào một cuốn sổ để kín đáo dưới ngăn bàn, còn khách thì dò số, đọc số...

Thói thường, với những người chơi lô đề là "thắng thì ham ăn, thua lại ham gỡ" vì thế sức cám dỗ của trò đỏ đen này trở nên "nguy hiểm". Mấy ai đủ tỉnh táo, khôn ngoan để chấm dứt, hay nói cách khác là "ăn non" khi đang đà thắng. Cứ chơi, chơi cho đến khi thua nhẵn túi, nợ chồng chất không còn gì để có thể đầu tư và chủ đề cũng cho ghi chịu nữa thì lúc đó mới đành ngậm ngùi với cảnh trắng tay, có hối cũng không kịp. Đã có nhiều gia đình ly tán, lục đục, nhiều sinh viên đành lỡ dỡ chuyện học hành cũng chỉ vì nỗi đam mê lô đề.
Như chuyện của hai vợ chồng chị Bình (Cầu Giấy), tính đến nay tuổi của cả hai vợ chồng cũng đã xấp xỉ ngũ tuần mà vẫn ở cái nhà tranh dột nát, chỉ vì ông chồng "dính" vào lô đề không dứt ra được. Rồi trường hợp cậu sinh viên trường ĐH Phương Đông đã học 7 năm nay rồi mà vẫn "không chịu" ra trường. Cũng vì mê lô đề quá nên tiền bố mẹ chắt chiu gửi ra cho đóng học phí cậu đem "nướng" sạch. Đến hạn nộp học phí, không xoay đâu ra tiền nên nhà trường không cho thi học phần...
Bạn,
Cũng theo báo quốc nội, ngày lại ngày, cứ mỗi lần tiếng rao "kết quả đây" vang lên khắp mọi ngõ xóm, đường phố Hà Nội, có rất nhiều người dừng lại mua với tâm trạng căng thẳng hy vọng vận may mỉm cười với mình. Liệu trong số họ, có mấy người được cười sung sướng và bao nhiêu người héo hon nhìn của cải trong nhà lần lượt theo nhau đội nón ra đi"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.